Chương 15

  1. Home
  2. Mười Năm Báo Oán
  3. Chương 15
Prev
Next

Một buổi tối cuối tuần, Thừa Uyên mời tôi đến thăm cha anh, tướng quân Đường Vĩnh Thành, tại căn nhà nhỏ nơi ông sống an dưỡng tuổi già ở ngoại ô thành phố, cách xa sự ồn ào của giới thương trường.

Tướng quân, dù tuổi đã cao, vẫn giữ được sự minh mẫn và ánh mắt sắc bén như những ngày còn huấn luyện tôi nơi biên giới. Ông đón tôi với nụ cười hiền hậu hiếm khi tôi từng thấy trong những năm tháng khắc nghiệt đó.

“Cháu đã làm rất tốt, Nhã Trúc.” Ông nói, rót cho tôi một chén trà nóng. “Ta luôn tin cháu sẽ đủ bản lĩnh để đối mặt với mọi sóng gió, kể từ ngày ta nhận cháu làm đệ tử.”

“Cháu có được ngày hôm nay, phần lớn nhờ vào những gì ông và Thừa Uyên đã dạy dỗ, giúp đỡ cháu suốt mười năm qua.” Tôi đáp, cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn chân thành.

Tướng quân nhìn tôi, rồi liếc sang con trai mình, ánh mắt ông ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm thấy. “Ta để ý, thằng Thừa Uyên này, suốt mười năm qua chưa từng có ý định lập gia đình, dù không thiếu người mai mối. Ta cứ tưởng nó chỉ mải mê công việc, hóa ra là đang chờ đợi một người, phải không?”

Thừa Uyên khẽ đằng hắng, có chút lúng túng hiếm hoi hiện lên trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của anh. “Cha, con nghĩ bây giờ chưa phải lúc thích hợp để nói chuyện này.”

“Vậy khi nào mới là lúc thích hợp?” Tướng quân hỏi, giọng đầy ý vị. “Con không còn trẻ nữa, và ta cũng không còn nhiều thời gian để chờ đợi cháu nội đâu.”

Tôi bật cười trước sự thẳng thắn của tướng quân, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Sau khi rời khỏi nhà tướng quân, Thừa Uyên tiễn tôi về, cả hai đi bộ dọc theo con đường ven sông yên tĩnh, ánh đèn thành phố phản chiếu lung linh trên mặt nước.

“Xin lỗi vì sự thẳng thắn của cha tôi.” Anh nói, có chút ngượng ngùng.

“Không sao cả.” Tôi đáp, mỉm cười. “Tôi thấy vui vì điều đó.”

Thừa Uyên dừng bước, quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc khác thường. “Nhã Trúc, tôi đã chờ đợi thời điểm thích hợp để nói với cô điều này suốt một thời gian dài, nhưng luôn e ngại sẽ làm phức tạp thêm mối quan hệ giữa chúng ta trong lúc cô đang phải đối mặt với quá nhiều biến cố.”

Tôi im lặng, chờ đợi anh tiếp tục, tim đập nhanh hơn bình thường.

“Suốt mười năm qua, tôi luôn ở bên cạnh cô, không chỉ vì lời hứa với cha tôi, hay vì trách nhiệm của một người thầy, một người bạn đồng hành.” Anh nói, giọng chân thành. “Tôi ở bên cô, vì tôi đã yêu cô từ rất lâu rồi, có lẽ từ chính đêm đầu tiên nhìn thấy cô ngồi co ro giữa cơn mưa nơi biên giới xa lạ ấy. Tôi chỉ chưa từng dám nói ra, vì sợ sẽ làm cô cảm thấy áp lực, khi cô còn đang phải gồng mình chống chọi với quá nhiều thử thách.”

Tôi đứng lặng người, cảm xúc dâng trào không thể diễn tả thành lời. Mười năm qua, tôi luôn nghĩ mình phải một mình bước đi trên con đường đầy chông gai này, chưa từng dám nghĩ đến việc mở lòng với bất kỳ ai, vì sợ những tổn thương cũ sẽ lặp lại.

“Tôi cũng đã có tình cảm với anh từ rất lâu rồi.” Tôi nói, giọng khẽ khàng nhưng chân thành. “Chỉ là tôi luôn tự nhủ, phải hoàn thành xong việc đòi lại công bằng cho bản thân, mới cho phép mình nghĩ đến hạnh phúc riêng tư.”

“Vậy bây giờ, khi mọi chuyện đã tạm ổn thỏa, cô có sẵn sàng cho chúng ta một cơ hội không?” Thừa Uyên hỏi, ánh mắt anh chan chứa hy vọng.

Tôi mỉm cười, gật đầu nhẹ. “Tôi sẵn sàng.”

Thừa Uyên khẽ nắm lấy tay tôi, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp nở rộ trên gương mặt anh. Chúng tôi cùng nhau đi tiếp trên con đường ven sông, không cần thêm bất kỳ lời nói nào nữa, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau tất cả những sóng gió đã qua.

Nhưng ngay khi tôi vừa cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm nhất, điện thoại trong túi tôi bỗng rung lên một cuộc gọi khẩn cấp từ văn phòng, thông báo về một sự cố bất ngờ tại nhà máy sản xuất chính của tập đoàn, nơi vừa xảy ra một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng chưa rõ nguyên nhân

Tôi và Thừa Uyên lập tức đến thẳng nhà máy sản xuất chính của tập đoàn, nơi khói vẫn còn bốc lên nghi ngút từ khu vực kho chứa nguyên liệu. Đội cứu hỏa đã kiểm soát được phần lớn đám cháy, may mắn không có thiệt hại về người, nhưng thiệt hại tài sản ước tính không hề nhỏ.

“Nguyên nhân ban đầu được xác định là do hệ thống điện cũ kỹ tại khu vực kho, đã không được bảo trì đúng định kỳ trong nhiều năm.” Trưởng phòng vận hành nhà máy báo cáo, giọng vẫn còn run vì hoảng sợ. “Theo hồ sơ, việc cắt giảm ngân sách bảo trì đã diễn ra liên tục suốt sáu năm qua, dưới sự phê duyệt trực tiếp từ ban lãnh đạo cũ.”

Tôi hiểu ngay, đây là một trong những di sản tồi tệ còn sót lại từ thời kỳ Lâm Thư Hàng và Lục thị thao túng hoạt động tài chính của tập đoàn, cắt giảm chi phí bảo trì để tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn, bất chấp rủi ro an toàn tiềm ẩn.

“Đây là bài học đắt giá, cho thấy hậu quả của những năm tháng quản lý sai lầm vẫn còn kéo dài, dù người gây ra đã phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.” Tôi nói với Thừa Uyên, khi cả hai đứng nhìn hiện trường vụ cháy đang được dọn dẹp. “Chúng ta cần rà soát lại toàn bộ hệ thống cơ sở vật chất của tập đoàn, không để bất kỳ rủi ro tiềm ẩn nào khác có thể gây ra hậu quả tương tự.”

“Tôi sẽ cho đội kỹ thuật lập kế hoạch kiểm tra toàn diện ngay trong tuần này.” Thừa Uyên đáp, siết nhẹ tay tôi để trấn an. “Đây là một sự cố đáng tiếc, nhưng may mắn đã không gây thiệt hại về người. Chúng ta có thể coi đây là cơ hội để khắc phục triệt để những vấn đề còn tồn đọng, thay vì chỉ đơn thuần dập tắt đám cháy trước mắt.”

Trong những tuần tiếp theo, tôi cùng đội ngũ quản lý mới tiến hành rà soát toàn diện mọi khía cạnh vận hành của tập đoàn, từ tài chính, nhân sự, đến cơ sở vật chất, đảm bảo không còn bất kỳ tàn dư nào từ thời kỳ quản lý sai lầm trước đó có thể gây ra rủi ro trong tương lai.

Giữa lúc bận rộn với công việc tái cấu trúc, tôi vẫn dành thời gian đến thăm Lục thị, người sau vụ án đã chọn cách sống lặng lẽ, tránh xa hoàn toàn khỏi giới thượng lưu mà bà từng gắn bó suốt nhiều năm.

“Con đến làm gì?” Bà hỏi, có chút ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện trước cửa căn hộ nhỏ bà đang sống một mình.

“Tôi đến để hỏi thăm bà, và cả đứa con riêng mà bà từng phải giấu kín suốt bao năm qua.” Tôi nói, ánh mắt tôi không còn sự lạnh lùng gay gắt như trước. “Nếu bà cần giúp đỡ để tìm lại con mình, hoặc bất kỳ hỗ trợ pháp lý nào, tôi sẵn lòng giúp bà, không phải vì đã tha thứ hoàn toàn cho những gì bà từng làm, mà vì tôi hiểu, không ai đáng phải sống cả đời trong sợ hãi và giấu diếm.”

Lục thị nhìn tôi, nước mắt bà lăn dài không kìm được. “Cảm ơn con, Nhã Trúc. Ta không dám mong con sẽ tha thứ hoàn toàn cho ta, nhưng sự tử tế này của con, đã là nhiều hơn những gì ta xứng đáng nhận được.”

Với sự hỗ trợ pháp lý từ đội ngũ của tôi, Lục thị cuối cùng cũng tìm lại được đứa con trai đã thất lạc gần ba mươi năm, giờ đây đã trưởng thành và có cuộc sống ổn định ở một tỉnh thành khác. Cuộc đoàn tụ đầy nước mắt ấy, dù không thể xóa bỏ những sai lầm bà từng gây ra, cũng phần nào giúp bà tìm lại được sự bình yên trong những năm tháng còn lại của cuộc đời.

Nhã Kỳ, sau vài tháng điều trị phục hồi chức năng ở nước ngoài, cũng dần có những tiến triển tích cực về khả năng vận động. Cô thường xuyên gọi điện về cho tôi, kể về quá trình điều trị, cũng như những người bạn mới cô quen được trong thời gian xa nhà.

“Chị biết không, em đã có thể đi lại gần như bình thường rồi.” Cô nói qua điện thoại, giọng đầy phấn khởi. “Bác sĩ nói, thêm vài tháng nữa, em có thể trở về hẳn, không cần điều trị thêm nữa.”

“Chị rất mừng vì em.” Tôi đáp, cảm nhận được niềm vui chân thành lan tỏa trong lòng. “Khi nào về, chị em mình sẽ cùng nhau đi du lịch một chuyến, bù đắp cho những năm tháng đã lỡ mất.”

Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo bình yên, dù không thể xóa nhòa hoàn toàn những vết sẹo của quá khứ. Nhưng tôi hiểu, đó chính là cách công lý và sự tha thứ có thể cùng tồn tại, không phải bằng cách quên đi mọi tổn thương, mà bằng cách học cách sống tiếp, mang theo bài học từ quá khứ, hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal