Chương 5
Gala thường niên kỷ niệm thành lập tập đoàn Hoa Vinh là sự kiện lớn nhất trong năm, quy tụ toàn bộ nghệ sĩ, đối tác, và giới truyền thông quan trọng. Lâm Uyển được mời tham dự với tư cách gương mặt mới nổi bật nhất năm nay.
Kiếp trước, gala năm ấy cũng là nơi xảy ra một vụ việc lớn khiến sự nghiệp của cô lao đao suốt một thời gian dài, khi một đoạn tin nhắn riêng tư bị cắt ghép, khiến dư luận hiểu lầm cô cố tình phá hoại hôn nhân của một đối tác quan trọng của công ty. Lúc đó, cô đã không thể tự bảo vệ mình kịp thời, để scandal lan rộng suốt nhiều ngày trước khi có thể minh oan.
Lần này, Lâm Uyển đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đối mặt.
Buổi tiệc diễn ra hoành tráng dưới ánh đèn chùm pha lê, Lâm Uyển trong bộ váy dạ hội màu xanh ngọc, xuất hiện với vẻ tự tin khác hẳn hình ảnh rụt rè kiếp trước. Cô khéo léo giao tiếp với các đối tác, giữ khoảng cách vừa phải, không để bản thân rơi vào bất kỳ tình huống nhạy cảm nào.
Đến khoảng giữa buổi tiệc, đúng như dự đoán, một trợ lý lạ mặt tiến đến gần cô, nói nhỏ, “Cô Lâm Uyển, có một vị khách quan trọng muốn gặp riêng cô ở phòng VIP tầng hai, nói là liên quan đến hợp đồng quảng cáo lớn sắp tới.”
Lâm Uyển liếc nhìn xung quanh, không thấy Tiểu Mễ đâu, cô đang bận hỗ trợ hậu trường ở khu vực khác. Cô cân nhắc một lúc, cuối cùng quyết định đi theo, nhưng trước khi rời đi, cô lặng lẽ nhắn tin ngắn gọn cho Thẩm Dịch Chinh, báo lại vị trí mình sắp đến, đề phòng bất trắc.
Phòng VIP tầng hai vắng vẻ, chỉ có ánh đèn mờ và tiếng nhạc nền văng vẳng từ dưới sảnh vọng lên. Khi Lâm Uyển bước vào, cô nhận ra không phải đối tác nào cả, mà chính là một người đàn ông trung niên, chồng của một nữ minh tinh nổi tiếng trong ngành, đang ngồi một mình, tay cầm ly rượu, ánh mắt có phần say sưa.
“Ơ, xin lỗi, có lẽ tôi nhầm phòng.” Lâm Uyển lập tức nhận ra sự bất thường, định quay người rời đi ngay lập tức.
“Cô Lâm Uyển, đừng vội đi chứ.” Người đàn ông đứng dậy, bước nhanh về phía cửa, chặn đường cô lại. “Tôi đã ngưỡng mộ cô từ lâu, hôm nay mới có cơ hội gặp mặt riêng.”
Đúng lúc này, cánh cửa phòng bất ngờ bật mở, một nhóm phóng viên cùng máy quay ập vào, ống kính chĩa thẳng vào hai người đang đứng gần nhau trong khung cảnh phòng VIP mờ ảo, tạo ra một hình ảnh vô cùng nhạy cảm.
Tim Lâm Uyển lạnh toát, đây chính xác là kịch bản, dàn dựng để cô lâm vào tình huống hiểu lầm không thể giải thích.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bóng người cao lớn xuất hiện phía sau nhóm phóng viên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên, “Mọi người đang làm gì trong phòng riêng của tôi vậy?”
Thẩm Dịch Chinh bước vào, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người có mặt, cuối cùng dừng lại ở người đàn ông trung niên đang đứng gần Lâm Uyển.
“Đây là phòng làm việc riêng tôi thường dùng để tiếp đối tác quan trọng trong các sự kiện của công ty.” Anh nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang sức nặng không thể chối cãi. “Anh Lý, không biết anh có hẹn trước với tôi để sử dụng phòng này không?”
Người đàn ông tên Lý mặt mày tái mét, lắp bắp không nói nên lời. Rõ ràng ông ta không ngờ chủ tịch tập đoàn lại xuất hiện đúng lúc này, phá vỡ hoàn toàn kịch bản đã sắp đặt.
“Còn các vị phóng viên.” Thẩm Dịch Chinh nhìn sang nhóm người cầm máy quay, giọng lạnh hơn hẳn. “Tôi nhớ ban tổ chức chỉ cấp phép tác nghiệp ở khu vực sảnh chính, không bao gồm khu vực phòng riêng tầng hai này. Ai đã dẫn các vị lên đây?”
Không ai dám trả lời. Nhóm phóng viên vội vàng thu dọn máy quay, lí nhí xin lỗi rồi rút lui nhanh chóng. Người đàn ông tên Lý cũng theo đó tìm cớ rời khỏi phòng, không dám nán lại thêm giây nào.
Chỉ còn lại Lâm Uyển và Thẩm Dịch Chinh trong căn phòng vắng lặng. Cô thở phào nhẹ nhõm, cảm giác vừa trải qua một tình huống ngàn cân treo sợi tóc.
“Cảm ơn chủ tịch đã đến kịp lúc.” Cô nói, giọng vẫn còn hơi run.
“Cô ổn không?” Thẩm Dịch Chinh bước đến gần hơn, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng hiếm thấy. “Nhận được tin nhắn của cô, tôi biết ngay có gì đó không ổn, phòng này chưa từng được dùng để tiếp khách như vậy.”
“Tôi không sao, chỉ là hơi bất ngờ thôi.” Lâm Uyển đáp, cố giữ giọng bình thản dù tim vẫn còn đập nhanh.
Thẩm Dịch Chinh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt dần dịu xuống, tay khẽ đưa ra như muốn chạm vào vai cô để trấn an, nhưng rồi lại dừng lại giữa chừng, thu về, chỉ nói, “Lần sau gặp tình huống tương tự, đừng đi một mình. Gọi tôi ngay, tôi sẽ đến bất cứ lúc nào.”
Câu nói đơn giản nhưng chứa đựng một sự quan tâm chân thành khiến lòng Lâm Uyển khẽ rung động. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trọng sinh, cô cảm nhận được một chút hơi ấm thực sự giữa những ngày tháng đầy toan tính và đề phòng.
“Cảm ơn anh.” Cô nói, không tự chủ được mà đổi cách xưng hô thân mật hơn một chút.
Thẩm Dịch Chinh khẽ sững lại trước sự thay đổi nhỏ ấy, sau đó khóe môi anh hiếm hoi nở một nụ cười nhàn nhạt. “Ừ, không có gì.”
Sau đêm gala, câu chuyện về việc chủ tịch Thẩm Dịch Chinh đích thân can thiệp bảo vệ một nữ diễn viên trẻ nhanh chóng lan truyền trong nội bộ công ty, dù không ai biết rõ chi tiết thực sự đã xảy ra. Nhiều lời đồn đoán về mối quan hệ giữa hai người bắt đầu xuất hiện, khiến Lâm Uyển phải cẩn thận hơn trong mọi hành động công khai.
Vài ngày sau, Thẩm Dịch Chinh hẹn gặp cô tại một địa điểm kín đáo hơn, một căn phòng làm việc riêng nằm trong khu biệt thự của gia đình anh, tránh xa những ánh mắt dò xét trong công ty.
“Tôi cần chia sẻ với cô một số thông tin quan trọng.” Anh mở đầu, đưa ra một tập tài liệu dày hơn hẳn so với những lần trước. “Cuộc điều tra của tôi đã kéo dài hơn một năm, kể từ khi tôi phát hiện những dấu hiệu bất thường đầu tiên trong báo cáo tài chính quý.”
Lâm Uyển chăm chú lắng nghe, trong lòng vừa hồi hộp vừa tò mò về nguyên nhân sâu xa khiến một chủ tịch trẻ tuổi, đầy quyền lực như anh lại kiên trì theo đuổi một cuộc điều tra âm thầm kéo dài như vậy.
“Ba năm trước, khi tôi mới tiếp quản vị trí chủ tịch từ cha mình, chú ruột tôi, khi đó đang giữ chức phó chủ tịch điều hành, đã cố gắng dùng nhiều thủ đoạn để thâu tóm quyền kiểm soát công ty, thậm chí còn cấu kết với một số cổ đông lớn nhằm gây áp lực buộc tôi từ chức.” Thẩm Dịch Chinh kể lại, giọng trầm xuống, mang theo chút gì đó nặng nề của quá khứ. “May mắn tôi kịp thời phát hiện và ngăn chặn, nhưng từ đó tôi hiểu ra, trong môi trường kinh doanh này, ngay cả người thân cũng có thể trở mặt vì lợi ích.”
Lâm Uyển im lặng, trong lòng đồng cảm sâu sắc. Hóa ra, cả hai người đều từng trải qua nỗi đau bị chính người thân thiết phản bội, dù theo những cách khác nhau.
“Sau vụ việc đó, tôi bắt đầu thận trọng hơn với mọi mối quan hệ trong công ty, đặc biệt chú ý đến những dấu hiệu bất thường về tài chính.” Anh tiếp tục. “Và chính vì vậy, tôi phát hiện ra mạng lưới các công ty vỏ bọc mà chúng ta đang điều tra, trong đó có công ty Vĩnh Thịnh cô từng nhắc đến.”
Anh mở tài liệu, chỉ vào một sơ đồ phức tạp thể hiện mối quan hệ giữa nhiều công ty nhỏ, với những đường mũi tên chằng chịt kết nối đến một điểm chung duy nhất.
“Sau nhiều tháng điều tra, tôi xác định được rằng phần lớn các công ty vỏ bọc này đều có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp đến phó chủ tịch Chu Vĩnh Khang.” Anh nói. “Nhưng điều khiến tôi băn khoăn, là dường như có một người khác đứng sau, cung cấp thông tin nội bộ quan trọng cho Chu Vĩnh Khang, một người có khả năng tiếp cận hồ sơ cổ đông cũ, những thông tin mà bình thường một phó chủ tịch không dễ dàng có được.”
Lâm Uyển siết chặt tay, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán. “Tôi nghĩ mình biết người đó có thể liên quan đến ai.”
Cô kể lại toàn bộ câu chuyện về cha mình, về cổ phần bí mật, về cuộc gặp gỡ với chú Vương, và những nghi vấn về dì Lan. Đây là lần đầu tiên cô chia sẻ toàn bộ sự thật với một người khác kể từ khi trọng sinh, dù trong lòng vẫn còn chút do dự, nhưng cô hiểu, đã đến lúc cần một đồng minh thực sự để có thể tiến xa hơn trong cuộc chiến này.
Thẩm Dịch Chinh lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, chỉ đến khi cô kể xong mới lên tiếng, giọng trầm trọng hẳn. “Nếu đúng như những gì cô nói, vậy toàn bộ âm mưu này đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ rất lâu, không chỉ đơn thuần là tham vọng quyền lực nhất thời của Chu Vĩnh Khang, mà còn liên quan đến một kế hoạch dài hạn nhằm thâu tóm cổ phần của các đối tác nhỏ, trong đó có phần của cha cô.”
“Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Lâm Uyển hỏi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh.
“Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể, đủ sức thuyết phục trước hội đồng quản trị và có thể đứng vững trước pháp luật.” Thẩm Dịch Chinh nói. “Tố cáo mà không có bằng chứng chắc chắn không những không thể lật đổ được họ, mà còn khiến chúng ta rơi vào thế nguy hiểm hơn, bị họ ra tay trước để bịt đầu mối.”
Anh nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc. “Từ giờ, chúng ta cần phối hợp chặt chẽ hơn nữa. Tôi sẽ tập trung vào việc thu thập bằng chứng tài chính, còn cô, nếu có thể, hãy cố gắng tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa Kỷ Tiểu Đồng và Chu Vĩnh Khang, nhưng tuyệt đối phải cẩn trọng, không được để lộ bất kỳ dấu hiệu nghi ngờ nào.”
“Tôi hiểu.” Lâm Uyển gật đầu, trong lòng đã có sẵn vài kế hoạch nhỏ.
Trước khi cô rời đi, Thẩm Dịch Chinh bất chợt gọi lại, “Lâm Uyển.”
Cô quay đầu nhìn anh.
“Từ giờ trở đi, con đường phía trước có thể sẽ càng lúc càng nguy hiểm hơn.” Anh nói, ánh mắt phức tạp khó tả. “Nếu cô cảm thấy quá sức, hoàn toàn có thể rút lui bất cứ lúc nào, tôi sẽ không ép buộc cô tiếp tục.”
Lâm Uyển nhìn anh, khẽ mỉm cười, nụ cười lần này không còn chút gượng ép nào. “Tôi sẽ không rút lui. Đây không chỉ là chuyện của anh nữa, mà còn là chuyện của gia đình tôi, của cha tôi. Tôi sẽ đi đến cùng.”
Thẩm Dịch Chinh nhìn cô, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn hẳn so với vẻ lạnh lùng thường thấy. “Được. Vậy thì, chúng ta cùng nhau đi đến cùng.”
Những tuần tiếp theo, Lâm Uyển và Thẩm Dịch Chinh thường xuyên gặp nhau vào buổi tối muộn, sau khi mọi công việc chính thức trong ngày đã kết thúc, để cùng nhau rà soát lại từng chi tiết nhỏ trong cuộc điều tra. Địa điểm gặp mặt thường là căn phòng làm việc riêng trong biệt thự của Thẩm Dịch Chinh, nơi đảm bảo tuyệt đối sự riêng tư và an toàn.
Một đêm mưa lớn, khi hai người đang cặm cụi đối chiếu các bản sao kê tài chính, Lâm Uyển vô tình ngáp dài vì mệt mỏi sau một ngày quay phim căng thẳng.
“Cô mệt thì nghỉ ngơi trước đi, việc này để mai tiếp tục cũng được.” Thẩm Dịch Chinh nói, giọng có chút quan tâm hiếm thấy.
“Không sao, tôi muốn hoàn thành phần này trước đã.” Cô lắc đầu, cố tập trung tinh thần trở lại.
Thẩm Dịch Chinh đứng dậy, tự tay pha một tách trà nóng mang đến cho cô, cử chỉ tự nhiên như đã quen thuộc từ lâu. “Uống chút trà cho tỉnh táo.”
Lâm Uyển nhận lấy tách trà, khẽ mỉm cười cảm ơn. Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài cửa sổ, cả hai bất giác trò chuyện nhiều hơn những chủ đề ngoài công việc.
“Anh có bao giờ cảm thấy mệt mỏi với vị trí hiện tại không?” Lâm Uyển hỏi, giọng nhẹ nhàng. “Gánh vác cả một tập đoàn lớn, lại còn phải đối phó với âm mưu từ chính người thân, chắc hẳn không dễ dàng gì.”
Thẩm Dịch Chinh im lặng một lúc, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ mờ hơi nước, cuối cùng mới đáp, giọng trầm xuống. “Có chứ. Đặc biệt là những năm đầu sau khi cha tôi qua đời, tôi phải một mình đối mặt với âm mưu của chú ruột, không dám tin tưởng bất kỳ ai xung quanh, kể cả những người tôi từng nghĩ là bạn bè thân thiết.”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt hiếm hoi lộ ra chút yếu mềm. “Có lẽ vì vậy, khi gặp cô, tôi mới nhận ra, hóa ra vẫn có người hiểu được cảm giác cô đơn khi phải đề phòng cả những người gần gũi nhất.”
Lâm Uyển khẽ sững người trước lời chia sẻ chân thành ấy. Cô nhìn Thẩm Dịch Chinh, người đàn ông luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng, quyết đoán trước mặt người khác, giờ đây lại đang để lộ ra một góc yếu đuối hiếm thấy trước mặt cô.
“Cảm ơn anh đã tin tưởng chia sẻ.” Cô nói, giọng chân thành. “Kiếp này, à, ý tôi là, tôi cũng từng nghĩ mình sẽ phải một mình đối mặt với mọi chuyện, không dám hy vọng có ai đó thực sự đứng về phía mình.”
Cô lỡ lời, nhưng may mắn Thẩm Dịch Chinh không để ý đến sự bất thường trong cách dùng từ, chỉ nhìn cô với ánh mắt ấm áp hơn hẳn thường ngày.
“Bây giờ thì cô không còn một mình nữa.” Anh nói, giọng nhẹ nhưng chắc chắn.
Không gian giữa hai người bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài. Lâm Uyển cảm nhận được khoảng cách giữa họ dường như đã thu hẹp lại rất nhiều so với những ngày đầu gặp gỡ đầy dè dặt, đề phòng.
“Tôi phải thú nhận một điều.” Thẩm Dịch Chinh bất chợt lên tiếng, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy ở một người luôn tự tin, quyết đoán như anh. “Ban đầu, tôi chú ý đến cô một phần vì nghi ngờ cô có thể liên quan đến những bất thường trong hợp đồng, nhưng càng về sau, tôi nhận ra, sự chú ý đó dần dần không còn đơn thuần chỉ vì công việc nữa.”
Tim Lâm Uyển đập nhanh hơn. Cô nhìn anh, không biết nên đáp lại thế nào cho phải phép, vừa không phá vỡ bầu không khí ấm áp hiếm hoi này, vừa không khiến bản thân quá lộ liễu về cảm xúc còn đang mơ hồ của chính mình.
“Tôi cũng vậy.” Cuối cùng cô chọn cách thành thật, giọng khẽ khàng. “Ban đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản là cần một đồng minh đáng tin cậy trong công cuộc tìm lại sự thật, nhưng càng làm việc cùng anh nhiều hơn, tôi nhận ra mình dần trông đợi những buổi tối như thế này.”
Thẩm Dịch Chinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp lạ thường dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng. Anh không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đủ truyền tải trọn vẹn những cảm xúc còn chưa thành lời.
Lâm Uyển không rụt tay lại, để yên bàn tay mình trong lòng bàn tay ấm áp của anh, cảm nhận rõ ràng nhịp tim của chính mình đang đập rộn ràng theo một cách hoàn toàn khác với sự lo lắng, đề phòng thường trực suốt những ngày qua.
Bên ngoài, cơn mưa vẫn rả rích không ngừng, nhưng trong căn phòng nhỏ ấm áp này, cả hai người đều cảm nhận được một điều gì đó mới mẻ đang chầm chậm nảy nở giữa hai trái tim từng quen với sự cô đơn, đề phòng.
Nhưng Lâm Uyển hiểu rõ, con đường phía trước vẫn còn rất nhiều chông gai. Cô khẽ siết nhẹ tay Thẩm Dịch Chinh, trong lòng thầm nhủ, dù tình cảm này có đẹp đẽ đến đâu, cô cũng không thể để bản thân sao nhãng khỏi mục tiêu chính, tìm ra toàn bộ sự thật, đòi lại công bằng cho cha mình, và ngăn chặn bi kịch của kiếp trước lặp lại một lần nữa.
