Chương 1
Nước sông tràn vào phổi, lạnh đến mức Lâm Uyển tưởng mình đang bị đóng băng từ trong ra ngoài. Cô nhìn thấy Kỷ Tiểu Đồng đứng trên thành cầu, mái tóc bay trong gió, khóe miệng cong lên một nụ cười mãn nguyện. Câu cuối cùng cô nghe được trước khi chìm hẳn xuống là giọng nói ngọt ngào quen thuộc ấy, “Chị Uyển, cảm ơn chị đã cho em tất cả những gì chị có.”
Rồi cô mở mắt.
Ánh đèn trắng chói lòa từ phía trên đập thẳng vào mặt. Không phải đáy sông. Là phòng trang điểm hậu trường, mùi keo xịt tóc và phấn nền quen thuộc ùa vào mũi. Trong gương, một gương mặt hai mươi hai tuổi, da còn căng mọng, chưa có nếp nhăn nào vì thức đêm cắn răng chịu đựng, đang nhìn cô đầy ngơ ngác.
Lâm Uyển siết chặt hai tay đang run rẩy trên bàn trang điểm. Cô nhận ra chiếc váy đỏ đang mặc, nhận ra tấm băng rôn dán ngoài cửa “Lễ ra mắt phim Nguyệt Sa”, nhận ra cả ngày hôm nay, mùng tám tháng Mười, đúng là ngày cô ký hợp đồng độc quyền năm năm với tập đoàn Hoa Vinh. Ngày mà mười năm sau, cô đứng trên thành cầu, tay cầm tờ đơn chấm dứt hợp đồng, bị chính em gái kết nghĩa đẩy xuống sông.
Cô sống lại rồi. Trở về đúng cái ngày mọi bi kịch bắt đầu.
Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung khỏi lồng ngực. Lâm Uyển nhìn xuống mười đầu ngón tay mình, không còn vết chai do mười năm cầm bút ký hợp đồng bất lợi, không còn vết sẹo mờ nơi cổ tay do lần cô tự cắt để chứng minh mình vô tội trước ống kính truyền thông. Tất cả đều mới tinh, sạch sẽ, như thể mười năm đau khổ kia chưa từng tồn tại. Cô bật cười, tiếng cười khẽ đến mức chính mình cũng không chắc là thật hay ảo.
“Chị Uyển, chị làm sao vậy? Sao mặt tái thế?” Một giọng nói vang lên sau lưng, ngọt như mật ong pha đường.
Lâm Uyển ngẩng đầu nhìn qua gương. Kỷ Tiểu Đồng đứng đó, mười chín tuổi, gương mặt còn non nớt, đôi mắt to tròn long lanh vẻ lo lắng, tay ôm một bó hoa hướng dương, đúng là hình ảnh cô em gái ngoan hiền mà năm đó Lâm Uyển đã hết lòng che chở, dẫn dắt, nhường cả vai diễn để cô ta có cơ hội bước chân vào nghề.
Ai mà ngờ được, mười năm sau chính đôi tay này đã đẩy cô xuống sông.
“Không sao.” Lâm Uyển ép mình mỉm cười, giọng vẫn còn hơi khàn. “Chỉ là hồi hộp thôi.”
“Chị đừng lo, có em ở đây mà.” Kỷ Tiểu Đồng đặt bó hoa xuống, tự nhiên vòng tay ôm lấy vai cô, thân mật như ruột thịt. “Hôm nay chị ký hợp đồng với công ty, coi như chính thức là người một nhà với em rồi. Sau này chị em mình nhất định sẽ nổi tiếng như cồn, không ai chia rẽ được đâu.”
Từng câu từng chữ, y hệt kiếp trước. Lâm Uyển nhìn cái ôm ấm áp ấy mà lòng lạnh toát. Cô nhớ rất rõ, chỉ nửa năm sau ngày hôm nay, Kỷ Tiểu Đồng bắt đầu âm thầm cấu kết với trợ lý riêng của đạo diễn, dùng chính những vai diễn Lâm Uyển từ chối vì bận rộn để leo lên. Ba năm sau, cô ta tự tay dàn dựng vụ scandal ảnh nhạy cảm giả, đổ vấy cho Lâm Uyển ngoại tình với đạo diễn đã có vợ. Bảy năm sau, khi Lâm Uyển vì bảo vệ danh dự kiện ngược lại, chính Kỷ Tiểu Đồng đã cung cấp bằng chứng giả cho truyền thông, khiến công ty Hoa Vinh không còn cách nào khác ngoài chấm dứt hợp đồng, phạt bồi thường gấp ba khiến Lâm Uyển tán gia bại sản, mẹ già bệnh nặng không có tiền chữa trị mà qua đời trong tủi nhục.
Và đêm cuối cùng, khi Lâm Uyển ôm nỗi oan khuất tìm đến gặp Kỷ Tiểu Đồng để hỏi cho ra lẽ, cô mới biết sự thật động trời. Từ đầu đến cuối, người đứng sau giật dây, đưa tiền, đưa nguồn lực cho Kỷ Tiểu Đồng không phải ai xa lạ, mà chính là một nhân vật có quyền lực tối cao trong công ty Hoa Vinh. Chỉ tiếc, Kỷ Tiểu Đồng chưa kịp nói hết tên người đó, đã đẩy cô xuống sông để diệt khẩu.
Lâm Uyển nhắm mắt một giây, cố nén cơn đau đang cuộn lên trong lồng ngực. Kiếp trước cô ngu ngốc đến mức nào mới tin tưởng tuyệt đối vào một người chỉ mới quen chưa đầy một năm. Cô từng nhường cả vai nữ chính đầu tiên trong sự nghiệp cho Kỷ Tiểu Đồng, chỉ vì nghe cô ta khóc lóc nói rằng mẹ đang cấp cứu, cần tiền catse gấp để đóng viện phí. Sau này cô mới biết, ngay đêm hôm đó, Kỷ Tiểu Đồng đã ăn tối sang trọng trong một nhà hàng năm sao với chính người đàn ông bí ẩn kia, cười nói vui vẻ như không có chuyện gì.
Kiếp này, cô sẽ không để lòng tốt của mình trở thành con dao đâm sau lưng chính mình lần nữa.
“Chị Uyển, chị lại thất thần rồi kìa.” Kỷ Tiểu Đồng lay nhẹ vai cô, ánh mắt vẫn trong veo không chút gợn sóng.
Diễn xuất giỏi thật. Kiếp trước Lâm Uyển từng nghĩ mình là diễn viên tài năng nhất mình biết, giờ mới hiểu, người diễn giỏi nhất chưa bao giờ đứng trước ống kính.
“Không có gì, chỉ là chị nghĩ đến chuyện ký hợp đồng thôi.” Lâm Uyển đứng dậy, chỉnh lại tà váy, cố giữ giọng bình thản. “Tiểu Đồng, lát nữa họp báo xong, em có thể giúp chị cầm cái này qua phòng của chủ tịch Thẩm được không? Chị muốn gặp riêng ông ấy trước khi ký.”
Cô đưa ra một phong bì trống, chỉ là cái cớ. Điều cô thật sự muốn là quan sát phản ứng của Kỷ Tiểu Đồng khi nhắc đến Thẩm Dịch Chinh, chủ tịch tập đoàn Hoa Vinh, người đàn ông trẻ tuổi nhất từng ngồi vào ghế lãnh đạo của một trong ba tập đoàn giải trí lớn nhất cả nước, cũng là người duy nhất kiếp trước Lâm Uyển chưa từng thật sự hiểu rõ.
Chỉ trong một tích tắc, Lâm Uyển thấy khóe mắt Kỷ Tiểu Đồng giật nhẹ. Rất nhanh, nhanh đến mức nếu không phải cô đã sống một kiếp, đã tận mắt chứng kiến vẻ mặt giả tạo của người này suốt mười năm, chắc chắn sẽ bỏ lỡ.
“Chị tự đi gặp chủ tịch Thẩm được rồi, sao lại phải nhờ em.” Kỷ Tiểu Đồng cười, nhưng nụ cười có phần gượng gạo. “Với lại chủ tịch bận lắm, đâu phải ai muốn gặp cũng gặp được.”
“Ừ chị biết chứ.” Lâm Uyển nhìn thẳng vào mắt cô ta, chậm rãi nói, “Nhưng chị nghe nói, em quen chủ tịch Thẩm còn sớm hơn cả chị vào công ty nữa mà. Đúng không?”
Không khí đột nhiên trầm xuống một nhịp.
Kỷ Tiểu Đồng sững người đúng nửa giây, sau đó lập tức cười xòa, “Chị nghe ai nói vậy, làm gì có chuyện đó, em chỉ là diễn viên quèn mới vào nghề, sao quen biết được người như chủ tịch.”
Cô ta nói dối. Lâm Uyển chắc chắn. Vì kiếp trước, mãi đến năm thứ tám, khi cô tình cờ dọn dẹp phòng làm việc cũ của Kỷ Tiểu Đồng, cô mới phát hiện trong ngăn kéo có một tấm ảnh cũ, chụp Kỷ Tiểu Đồng còn rất trẻ đứng cạnh một bóng lưng cao ráo, sau lưng in logo tập đoàn Hoa Vinh, thời gian trên ảnh còn sớm hơn cả ngày Lâm Uyển ký hợp đồng hôm nay rất nhiều.
Vậy ra ngay từ đầu, mọi thứ đã là một ván cờ được sắp đặt sẵn. Cô, Lâm Uyển, chưa bao giờ là nữ chính trong câu chuyện của chính mình. Cô chỉ là quân cờ bị người ta chọn để nuôi béo rồi giết thịt.
“Vậy à, chắc chị nghe nhầm.” Lâm Uyển cười nhẹ, không truy vấn thêm, trong lòng đã âm thầm ghi lại từng biểu cảm bất thường của đối phương. Kiếp này, cô sẽ không đánh rắn động cỏ. Cô cần thời gian, cần bằng chứng, và quan trọng nhất, cô cần biết chính xác ai mới là kẻ đứng sau tất cả.
Đúng lúc đó, chị trang điểm tên A Dao bước vào, tay cầm hộp phấn dặm lại, thấy không khí có phần kỳ lạ liền hỏi, “Hai chị em đang nói gì mà căng thẳng vậy, sắp ra sân khấu rồi đó.”
“Không có gì đâu chị, tụi em đang bàn xem lát nữa đứng vị trí nào cho đẹp thôi.” Kỷ Tiểu Đồng nhanh nhảu đáp, tay đã kịp cầm lược chải lại tóc cho Lâm Uyển, động tác dịu dàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
A Dao cười, vừa dặm lại phấn cho Lâm Uyển vừa nói đùa, “Hai đứa đúng là hợp nhau như chị em ruột, cả công ty ai cũng khen. Uyển này, số con nhỏ Đồng may mắn thật, gặp được chị như em, chứ mấy đứa mới vào nghề khác đâu có ai được ưu ái vậy.”
Lâm Uyển im lặng nhìn vào gương, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. May mắn ư. Kiếp trước cô cũng từng nghĩ như vậy, từng tự hào vì mình đã cho đi không tính toán. Đến khi hiểu ra sự thật thì đã quá muộn, muộn đến mức phải trả giá bằng cả mạng sống. Lần này cô sẽ không lặp lại sai lầm ấy nữa. Không phải là không tốt với ai, mà là phải học cách nhìn rõ ai đáng để mình tốt với.
Ngoài phòng trang điểm, tiếng loa vang lên giục các diễn viên ra sân khấu chuẩn bị họp báo. Lâm Uyển hít một hơi thật sâu, bước ra ngoài hành lang sáng trưng ánh đèn flash. Đám đông phóng viên, ống kính, tiếng hô tên cô dồn dập, tất cả giống hệt như trong ký ức, ngày mà cô từng cho là hạnh phúc nhất đời mình.
Nhưng lần này, ngay khi vừa bước chân qua cánh cửa hậu trường, ánh mắt Lâm Uyển vô tình chạm phải một người đàn ông đứng khuất trong góc sảnh, dựa lưng vào cột đá cẩm thạch, tay cầm ly rượu vang chưa hề chạm môi. Bộ vest đen may đo tuyệt đối vừa vặn, gương mặt lạnh lùng sắc bén như dao, đôi mắt đen thẳm đang nhìn thẳng về phía cô, không chớp, không né tránh, như thể đã đứng đó chờ đợi từ rất lâu.
Thẩm Dịch Chinh.
Kiếp trước, người này chưa từng xuất hiện tại buổi lễ ra mắt phim của một diễn viên hạng ba như cô. Ông ta quá bận, quá cao, những sự kiện nhỏ như thế này thường chỉ cử người đại diện tới. Vậy tại sao kiếp này, ngay tại thời khắc định mệnh, ông ta lại đích thân có mặt, và còn nhìn cô với ánh mắt như đã biết trước một điều gì đó?
Lâm Uyển còn chưa kịp định thần, một trợ lý đã vội vã chạy tới bên cô, giọng hối hả, “Lâm Uyển, chủ tịch Thẩm muốn gặp riêng cô trước khi buổi họp báo bắt đầu, ông ấy nói có chuyện gấp, liên quan tới hợp đồng cô sắp ký.”
Tim Lâm Uyển đập thót một nhịp. Cô quay đầu nhìn về phía Kỷ Tiểu Đồng đang đứng sau lưng, đúng lúc bắt gặp ánh mắt hoảng loạn thoáng qua trong đôi mắt trong veo kia, chỉ một giây rồi biến mất không dấu vết.
Có chuyện gì đó, đã bắt đầu sớm hơn cô tưởng rất nhiều.
