Chương 1

  1. Home
  2. Lâu Rồi Không Gặp, Nhi Nhi
  3. Chương 1
Next

“Tống Diệu Nhi, cô có hai mươi phút để thuyết phục tôi. Nếu không, hợp đồng này coi như xong.”

Giọng nói ấy vang lên từ đầu bàn họp, trầm và lạnh như băng. Diệu Nhi đang cúi đầu sắp xếp lại tài liệu, ngón tay bỗng khựng lại giữa chừng. Cô ngẩng lên. Cả người đông cứng.

Người đàn ông ngồi đó, vest đen may đo ôm khít vai rộng, tóc chải gọn gàng, ánh mắt sắc như dao, chính là Bạch Dịch Thần. Người mà mười năm trước từng nắm tay cô chạy khắp khu tập thể cũ, người từng thề sẽ cưới cô làm vợ khi cả hai còn học cấp hai, người đã biến mất không một lời từ biệt vào đúng đêm sinh nhật mười tám tuổi của cô. Gương mặt ấy, cô đã mơ thấy không biết bao nhiêu lần, giờ hiện ra trước mắt, thật đến mức khiến cô nghi ngờ chính giác quan của mình.

“Sao… sao lại là anh?” Diệu Nhi buột miệng, quên mất mình đang ở đâu.

Bạch Dịch Thần khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua cô chỉ trong nửa giây rồi dừng lại, lạnh nhạt như đang nhìn một người xa lạ. “Xin lỗi, tôi không nhớ mình quen cô. Chúng ta vào việc chính được không?”

Câu nói đó như một gáo nước đá tạt thẳng vào mặt Diệu Nhi.

Không nhớ.

Anh nói anh không nhớ cô sao?

Diệu Nhi lớn lên ở khu tập thể cũ mang tên Hòa Bình, nơi những dãy nhà năm tầng xám xịt san sát nhau, nơi tiếng rao hàng buổi sáng và mùi cơm chiều hòa lẫn vào nhau suốt bao năm. Nhà cô ở tầng hai, nhà Bạch Dịch Thần ở ngay bên cạnh, chỉ cách một bức tường mỏng.

Từ năm bốn tuổi, cô đã theo sau cậu bé hàng xóm hơn mình hai tuổi, gọi anh là “Thần ca ca” suốt cả tuổi thơ, lẽo đẽo bám theo anh như một cái đuôi nhỏ không rời nửa bước. Anh dạy cô đi xe đạp, cõng cô lên núi sau khu tập thể xem hoa mộc lan nở, đấm nhau với đám con trai lớp trên vì dám bắt nạt cô, dù có lần bị đánh sưng cả mắt vẫn cười với cô như không có chuyện gì. Năm cô mười hai tuổi bị sốt cao giữa đêm, chính anh là người cõng cô chạy bộ ba cây số tới bệnh viện vì taxi lúc đó không gọi được, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, miệng không ngừng dặn cô cố lên, sắp tới rồi.

Mười tám tuổi, đêm sinh nhật của cô, anh hẹn cô ra sân thượng khu tập thể, nói có chuyện quan trọng muốn nói. Cô còn nhớ rõ tối hôm đó mình đã mặc chiếc váy trắng đẹp nhất, đứng ở lan can chờ đợi với trái tim đập loạn, nghĩ rằng có lẽ anh sẽ nói lời tỏ tình mà cả hai vẫn ngầm hiểu nhưng chưa ai dám nói ra.

Cô đợi đến quá nửa đêm. Gió lạnh thổi qua làm cô run rẩy, nhưng vẫn không rời đi, vẫn tin anh sẽ đến, chỉ là trễ một chút thôi. Anh không đến.

Sáng hôm sau, nhà anh trống trơn. Đồ đạc đã dọn sạch từ lúc nào, cửa khóa im lìm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một dòng chữ để lại. Cha mẹ anh chuyển đi đâu không ai biết, hàng xóm bàn tán xôn xao mấy tháng liền rồi cũng quên. Chỉ có Diệu Nhi là không quên được. Cô đã đứng trước cánh cửa khóa im ấy không biết bao nhiêu buổi chiều, chờ đợi một phép màu không bao giờ đến.

Mười năm. Cô đã từng nghĩ mình quên rồi. Cô đã tốt nghiệp đại học luật với thành tích xuất sắc, đã tự mình bươn chải giữa thành phố lớn, đã học cách không nhắc đến cái tên Bạch Dịch Thần trước mặt bất kỳ ai.

Hóa ra không phải.

“Tống luật sư?” Trợ lý của cô, Tiểu Lệ, khẽ huých tay cô dưới bàn. “Chị ổn chứ?”

Diệu Nhi giật mình tỉnh lại, vội vàng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Cô hít một hơi thật sâu, ép mình nhớ lại vì sao mình ngồi đây. Công ty khởi nghiệp của cô, nơi cô làm luật sư đại diện suốt ba năm qua, đang đứng trước bờ vực phá sản nếu không có khoản đầu tư chiến lược từ tập đoàn Dịch Thần đứng đầu. Đây là buổi đàm phán cuối cùng, quyết định sống còn.

Và người quyết định sinh mệnh công ty cô, lại chính là người đàn ông đã biến mất khỏi đời cô mười năm trước.

“Xin lỗi, tôi ổn.” Diệu Nhi ngẩng đầu, ánh mắt đối diện thẳng với Bạch Dịch Thần, không né tránh. “Chủ tịch Bạch, chúng ta bắt đầu thôi.”

Cô nhìn thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên, gần như không thể nhận ra, như thể hài lòng vì cô đã lấy lại bình tĩnh nhanh đến vậy. Nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất, gương mặt anh lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có.

Cô trình bày. Từng con số, từng điều khoản, từng lý lẽ cô đã chuẩn bị suốt hai tuần liền, cô nói trôi chảy không vấp một câu, dù trong lòng đang dậy sóng.

Bạch Dịch Thần ngồi nghe, không ngắt lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính theo một nhịp điệu quen thuộc đến kỳ lạ. Đó là thói quen anh có từ nhỏ, mỗi khi suy nghĩ điều gì đó quan trọng.

Anh vẫn còn thói quen đó. Vậy sao anh lại nói không nhớ cô?

“Con số cô đưa ra không thuyết phục được tôi.” Cuối cùng anh lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Startup của cô lỗ liên tục hai quý, dòng tiền âm, đội ngũ kỹ thuật thay máu ba lần trong một năm. Nói thẳng, đây là một khoản đầu tư rủi ro cao.”

“Nhưng sản phẩm của chúng tôi…” Diệu Nhi cố gắng phản biện.

“Sản phẩm tốt không có nghĩa là công ty đáng đầu tư.” Anh ngắt lời cô, giọng dứt khoát. “Tôi cần thấy năng lực quản trị rủi ro. Tôi cần thấy người đứng đầu đủ bản lĩnh để công ty này sống sót qua năm sau. Cô có thể chứng minh điều đó không, Tống luật sư?”

Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, sắc bén như đang thử thách. Không còn một chút dấu vết nào của Thần ca ca dịu dàng năm xưa.

Diệu Nhi siết chặt tay dưới gầm bàn. Cô không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Công ty đang trông cậy vào cô. Hàng chục nhân viên đang trông cậy vào cô.

“Được.” Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định không hề dao động. “Vậy chủ tịch Bạch cho tôi một cơ hội. Cho tôi bốn mươi tám giờ, tôi sẽ mang đến bản kế hoạch tái cấu trúc đủ thuyết phục ngài. Nếu sau bốn mươi tám giờ đó tôi vẫn không làm được, tôi sẽ tự mình rút lui, không cần ngài phải nói thêm lời nào.”

Cả phòng họp im lặng. Các thành viên còn lại nhìn nhau, không ai dám thở mạnh, không khí như đông cứng lại. Tiểu Lệ ngồi bên cạnh nắm chặt tay Diệu Nhi dưới gầm bàn, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng không giấu nổi sự khâm phục trước bản lĩnh của cô.

Bạch Dịch Thần nhìn cô thật lâu. Lâu đến mức Diệu Nhi cảm giác như thời gian ngừng trôi, như thể họ đang trở lại sân thượng khu tập thể năm nào, chỉ có hai người đối diện nhau dưới ánh trăng, gió đêm thổi qua mái tóc cô, và một lời hứa hẹn còn dang dở chưa từng được nói ra.

“Được.” Anh cuối cùng cũng gật đầu, giọng nói không lộ chút cảm xúc nào. “Bốn mươi tám giờ. Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Diệu Nhi hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

“Trong bốn mươi tám giờ đó, cô làm việc trực tiếp với tôi. Không qua trung gian, không qua trợ lý.” Anh đứng dậy, cài lại cúc áo vest, dáng vẻ cao lớn đổ bóng xuống bàn họp, che khuất cả ánh đèn từ trần nhà. “Tôi muốn tận mắt xem cô có thực sự là người tôi nghĩ hay không.”

Câu nói cuối cùng khiến tim Diệu Nhi hẫng một nhịp. Người tôi nghĩ. Vậy là anh nhớ. Anh nhớ hết. Chỉ là anh giả vờ không nhớ trước mặt người khác. Vậy thì rốt cuộc vì lý do gì mà anh phải giả vờ như vậy, giữa cả một phòng họp toàn người xa lạ?

Đầu óc cô rối bời với hàng trăm câu hỏi, nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ thêm, vì anh đã đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Anh đi ngang qua cô để ra khỏi phòng, khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi nước hoa lạ lẫm trên người anh, mùi gỗ đàn hương pha chút cam quýt, không còn là mùi xà phòng rẻ tiền của khu tập thể cũ nữa. Cả người anh giờ đây toát lên vẻ xa lạ và quyền uy mà mười năm trước cô chưa từng thấy. Khi đi ngang, anh khẽ dừng lại, cúi sát tai cô, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ để cô nghe thấy, ấm áp một cách kỳ lạ giữa không khí lạnh lẽo của căn phòng.

“Lâu rồi không gặp, Nhi Nhi.”

Chỉ bốn chữ đó, kèm theo biệt danh chỉ có anh mới gọi, biệt danh mà suốt mười năm qua không một ai từng gọi cô như thế nữa, đủ khiến toàn thân Diệu Nhi cứng đờ tại chỗ, hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực.

Anh nhớ. Anh nhớ hết. Vậy tại sao mười năm trước anh lại biến mất không một lời từ biệt? Tại sao lại để cô đứng chờ suốt đêm trên sân thượng lạnh lẽo ấy, để rồi sáng hôm sau chỉ còn lại một căn nhà trống rỗng?

Cô quay phắt lại, định hỏi cho ra lẽ, định nắm lấy tay áo anh như ngày còn bé vẫn thường làm mỗi khi có điều gì muốn hỏi, nhưng bóng lưng anh đã khuất sau cánh cửa kính, dứt khoát và lạnh lùng, không hề chậm lại một giây nào để cho cô cơ hội. Chỉ để lại một câu nói cuối cùng vọng lại từ ngoài hành lang, lạnh lùng và đầy ẩn ý, xuyên qua lớp kính cách âm như một lưỡi dao sắc lẹm.

“Bốn mươi tám giờ, Tống luật sư. Đừng để tôi thất vọng như mười năm trước.”

Diệu Nhi đứng chôn chân giữa phòng họp, tay vẫn còn siết chặt tập tài liệu, tim đập loạn trong lồng ngực, cả người run lên vì một cảm xúc hỗn độn không thể gọi tên, vừa uất ức, vừa hoang mang, vừa đau đớn. Mười năm trước là sao? Ai mới là người khiến ai thất vọng? Rõ ràng chính anh là người bỏ đi không một lời giải thích, để cô đứng chờ suốt đêm dưới cơn gió lạnh, sao bây giờ lại nói như thể cô mới là người có lỗi?

Xung quanh cô, các thành viên hội đồng quản trị đã bắt đầu thu dọn tài liệu, thì thầm bàn tán với nhau, nhưng Diệu Nhi không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu cô chỉ còn vang vọng mãi câu nói cuối cùng của anh, như một lời nguyền không lời giải.

Có điều gì đó không đúng. Có điều gì đó về đêm sinh nhật mười tám tuổi năm ấy mà cô chưa từng biết.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal