Chương 2
Vãn Chi bịt miệng ống nghe lại, cố nén giọng nói chỉ còn là hơi thở. “Anh chờ em một chút, đừng cúp máy.”
Cô mở cửa phòng, gương mặt bình thản như không có gì xảy ra. Nhược Vy đứng ngoài hành lang, khoanh tay, ánh mắt dò xét. “Chị nói chuyện điện thoại với ai mà lâu vậy?”
“Bạn cũ hỏi thăm.” Vãn Chi đáp gọn, không để lộ chút cảm xúc nào. “Mẹ gọi tôi có việc gì?”
“Xuống thì biết.” Nhược Vy nhún vai, quay lưng đi trước.
Vãn Chi liếc màn hình điện thoại, cuộc gọi vẫn còn kết nối. Cô ghé sát miệng, nói thật khẽ. “Anh Dịch Phong, em phải xuống dưới nhà một lát. Chiều nay em sẽ gọi lại cho anh, mong anh đừng tắt máy, đừng xóa số này. Xin anh.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút rồi khẽ đáp: “Được.” Chỉ một chữ, nhưng đủ khiến Vãn Chi thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
***
Phòng khách, bà Lâm Nguyệt Quyên ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, trước mặt bà là một tập hồ sơ dày. “Vãn Chi, ngồi xuống đây.”
Vãn Chi ngồi xuống, ánh mắt lướt qua tập hồ sơ, tim khẽ thắt lại.
“Con cũng biết, hiện tại Dịch Phong không còn tư cách thừa kế gì đáng kể trong tập đoàn.” Bà Lâm Nguyệt Quyên nói, giọng điệu như đang thương lượng một hợp đồng làm ăn bình thường. “Cuộc hôn nhân này, nói thẳng, với con cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Mẹ đã chuẩn bị sẵn cho con một khoản, ba trăm triệu, coi như tiền bồi thường danh dự. Con ký vào đây, ly hôn trong êm đẹp, ai cũng có lối thoát.”
Vãn Chi nhìn tờ giấy trước mặt, dòng chữ “Đơn thỏa thuận ly hôn” in đậm phía trên. Cô không cầm bút, chỉ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà. “Dịch Phong còn chưa biết chuyện này. Con là vợ anh ấy, ly hôn không thể chỉ có một phía quyết định.”
“Nó ở nước ngoài, mất trí nhớ, không đủ năng lực nhận thức để ký bất cứ văn bản pháp lý nào lúc này.” Luật sư Chu xen vào, giọng điềm nhiên như đã tính toán sẵn từng bước. “Vậy nên càng cần con ký trước, sau này mọi việc coi như đã giải quyết xong.”
Vãn Chi hiểu ngay. Họ muốn tận dụng lúc Dịch Phong không tỉnh táo để dứt điểm mọi ràng buộc pháp lý, cắt luôn phần của cô trước khi anh kịp tỉnh táo trở lại.
“Con cần thời gian suy nghĩ.” Cô đáp, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh.
“Ba trăm triệu, không phải số tiền nhỏ.” Dịch Đông ngồi bên cạnh, giọng mỉa mai. “Chị dâu còn tính toán gì nữa? Hay là định bám vào cái danh phận vợ thái tử gia thất thế để moi thêm tiền?”
“Tôi cần thời gian.” Vãn Chi lặp lại, đứng dậy, không để ai kịp giữ lại. “Xin phép mọi người, con còn việc phải lo.”
Cô bước nhanh ra khỏi phòng khách, sau lưng là ánh mắt sắc lạnh của Lâm Nguyệt Quyên dõi theo.
***
Chiều hôm đó, Vãn Chi hẹn gặp Tưởng Hạo, bạn học đại học cũ, hiện đang là luật sư trẻ chuyên về tranh chấp thừa kế và tội phạm kinh tế. Quán cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, cách xa biệt thự họ Thẩm.
“Cậu gọi tớ gấp vậy có chuyện gì?” Tưởng Hạo vừa ngồi xuống đã hỏi thẳng, ánh mắt sắc bén quan sát vẻ mặt căng thẳng của Vãn Chi.
Vãn Chi không vòng vo, đưa điện thoại cho anh nghe đoạn ghi âm. Tưởng Hạo nghe xong, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng.
“Nếu đây đúng là giọng luật sư Chu và bà Lâm Nguyệt Quyên, đây là bằng chứng giả mạo di chúc, làm giả chữ ký, có thể cấu thành tội hình sự.” Anh nói chậm rãi, từng chữ đều cân nhắc kỹ. “Nhưng chỉ một đoạn ghi âm thôi chưa đủ để lật ngược cả một vụ thừa kế nghìn tỷ. Họ có công chứng viên, có hồ sơ hợp pháp trên giấy tờ. Cậu cần thêm bằng chứng giám định chữ ký, cần nhân chứng, và quan trọng nhất, cần ông Thẩm Chính Nam tỉnh lại hoặc có bằng chứng y khoa xác nhận thời điểm ký di chúc ông ấy không đủ tỉnh táo.”
“Vậy bây giờ tôi nên làm gì?” Vãn Chi hỏi, giọng có chút hoang mang hiếm hoi lộ ra.
“Trước tiên, sao lưu bản ghi âm ra nhiều nơi, gửi một bản cho tớ giữ hộ, một bản gửi vào email cá nhân không liên quan đến gia đình họ Thẩm.” Tưởng Hạo đáp. “Thứ hai, tuyệt đối đừng ký bất cứ giấy tờ gì họ đưa, dù là ly hôn hay từ bỏ tài sản. Một khi cậu ký, coi như tự tay giao hết quân bài duy nhất đang có.”
Vãn Chi gật đầu, lấy điện thoại ra sao lưu đoạn ghi âm ngay tại chỗ, gửi một bản cho Tưởng Hạo, một bản lưu vào hộp thư điện tử cũ từ thời còn làm biên tập viên, nơi không ai trong nhà họ Thẩm biết đến.
“Còn một chuyện nữa.” Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp. “Dịch Phong gọi điện cho tôi. Anh ấy nói mình bị tai nạn xe ở Zurich, mất trí nhớ, không nhớ đã kết hôn.”
Tưởng Hạo nhíu mày. “Tai nạn xe, ngay sau khi ông Thẩm Chính Nam đột quỵ vài ngày? Thời điểm này trùng hợp đến đáng ngờ.”
Câu nói của anh khiến Vãn Chi giật mình. Cô chưa từng nghĩ xa đến vậy, nhưng đúng là quá trùng hợp. Cha đột quỵ, con trai trưởng gặp tai nạn ngay sau đó, chỉ còn lại hai người con của Lâm Nguyệt Quyên đủ điều kiện thừa kế.
“Cậu định làm gì tiếp theo?” Tưởng Hạo hỏi.
“Tôi sẽ sang Zurich.” Vãn Chi đáp, giọng cương quyết. “Tôi cần gặp anh ấy, cần biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với chiếc xe đó.”
***
Tối muộn, khi Vãn Chi trở về biệt thự, cô phát hiện cửa phòng mình đã bị lục soát, không quá lộ liễu nhưng đủ để người tinh ý nhận ra. Ngăn kéo bàn trang điểm hơi lệch, tủ quần áo có vài món đồ bị xê dịch.
Cô đứng lặng giữa phòng, tim đập nhanh. Họ đang tìm gì? Bản ghi âm sao? Nhưng điện thoại cô luôn mang theo bên người, chưa từng rời khỏi túi áo.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, số của Dịch Phong.
“Vãn Chi.” Giọng anh vang lên, có chút gì đó khang khác so với ban sáng, như thể vừa nhớ ra điều gì. “Tôi… tôi vừa nằm mơ. Trong giấc mơ có một cô gái mặc váy trắng, đứng giữa vườn hoa, cười với tôi. Tôi không nhìn rõ mặt, nhưng cảm giác rất quen thuộc.”
Tim Vãn Chi khẽ run lên. Đó chính là khoảnh khắc trong lễ cưới của họ, khi cô đứng giữa vườn hoa của khách sạn, chờ anh bước tới.
“Đó có thể là em.” Cô nói khẽ, giọng nghẹn lại. “Ngày cưới của chúng ta, em mặc váy trắng, đứng giữa vườn hoa hồng.”
Đầu dây bên kia im lặng thật lâu. Rồi giọng Dịch Phong vang lên, chậm rãi, có chút gì đó run rẩy khó tả: “Vãn Chi, tôi sắp xuất viện rồi. Nhưng có một người phụ nữ ở đây, nói rằng cô ấy mới là hôn thê của tôi, tên Tôn Diệc Nhi. Cô ấy… đang ngồi ngay bên ngoài phòng bệnh, chờ được vào gặp tôi.”
Vãn Chi siết chặt điện thoại, cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước lạnh vào người. “Anh đừng vội tin bất cứ điều gì cô ta nói. Em sẽ giải thích rõ với anh sau, bây giờ chưa tiện nói qua điện thoại.”
“Được.” Dịch Phong đáp, giọng có phần hoang mang nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Nhưng Vãn Chi, tôi cần phải nói thật, đầu óc tôi bây giờ như một căn phòng trống, ai bước vào cũng đều có thể tự xưng là chủ nhân. Tôi không có cách nào phân biệt được ai đang nói thật, ai đang nói dối, chỉ có thể dựa vào cảm giác.”
“Vậy anh cảm giác thế nào về em?” Cô hỏi khẽ, tim đập thình thịch chờ đợi câu trả lời.
Một khoảng lặng dài trôi qua trước khi giọng anh vang lên, chậm rãi và có phần ngập ngừng. “Nghe giọng em, tôi cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ, dù không thể lý giải được vì sao. Còn người phụ nữ tên Tôn Diệc Nhi kia, tôi lại cảm thấy có gì đó gượng gạo, như cô ấy đang diễn một vai không quen thuộc.”
Vãn Chi nhắm mắt lại, thầm cảm ơn vì trực giác của anh vẫn còn nhạy bén dù ký ức đã mất. “Em sẽ thu xếp sang Zurich sớm nhất có thể. Trong lúc chờ em, anh đừng ký bất cứ giấy tờ gì, đừng để ai đưa anh đi đâu một mình, nhất là không đi cùng Tôn Diệc Nhi.”
“Tôi hiểu.” Anh đáp. “Nhưng Vãn Chi, tôi phải thành thật, cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc này khiến tôi rất khó chịu. Tôi ghét cảm giác phải dựa vào lời người khác để biết mình là ai, mình đã sống cuộc đời như thế nào trong suốt ba mươi năm qua.”
“Em hiểu.” Cô nói, giọng dịu lại. “Nhưng anh không cần phải nhớ hết mọi thứ ngay lập tức. Anh chỉ cần tin vào cảm giác của mình, và tin em, thế là đủ rồi.”
Cuộc gọi kết thúc trong sự bất an len lỏi khắp lòng Vãn Chi. Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống khu vườn tối đen của biệt thự họ Thẩm. Đâu đó trong bóng tối ấy, chắc chắn còn nhiều âm mưu khác đang âm thầm được sắp đặt, chờ thời cơ bung ra.
Cô mở laptop, bắt đầu tìm kiếm thông tin về các chuyến bay sang Zurich sớm nhất, đồng thời soạn một tin nhắn dài gửi cho Tưởng Hạo, kể lại toàn bộ sự việc liên quan đến Tôn Diệc Nhi và quyết định của mình.
Gần nửa đêm, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Vãn Chi giật mình, thận trọng hỏi. “Ai đó?”
“Là tôi, cô chủ.” Giọng chú Lý vang lên từ bên ngoài, nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Cô mở cửa, chú Lý bước vào nhanh, khép cửa lại cẩn thận. “Tôi nghe được, bà chủ vừa gọi điện cho ai đó ở nước ngoài, nhắc đến tên Tôn Diệc Nhi, dặn phải ‘giữ chân cậu chủ càng lâu càng tốt’, đừng để cậu ấy nhớ lại quá nhanh.”
Tim Vãn Chi lạnh toát. “Vậy là chú cũng nghi ngờ, Tôn Diệc Nhi thật sự do bà ấy sắp xếp?”
“Gần như chắc chắn.” Chú Lý gật đầu, vẻ mặt nặng trĩu. “Cô chủ, tôi biết đây không phải việc của một người quản gia, nhưng tôi đã hầu hạ ông chủ và cậu Dịch Phong từ khi cậu ấy còn nhỏ. Tôi không thể đứng nhìn gia đình này bị hủy hoại trong tay người ngoài như vậy.”
Vãn Chi nắm lấy tay ông, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn chú. Có chú giúp đỡ, cháu mới có thể yên tâm phần nào.”
“Cô chủ định bao giờ đi Zurich?” Ông hỏi.
“Càng sớm càng tốt.” Cô đáp. “Có lẽ ngày mai.”
Chú Lý gật đầu. “Để tôi thu xếp, sẽ không để lộ ra ngoài.”
Vãn Chi không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ hai ngày sau cô đã có mặt trên chuyến bay tới Zurich. Chú Lý là người duy nhất biết chuyện, âm thầm giúp cô thu xếp hộ chiếu và đặt vé mà không để lộ với bất kỳ ai trong nhà.
“Cô chủ cẩn thận.” Ông dặn dò trước khi cô lên xe ra sân bay. “Bà chủ và cậu Dịch Đông dạo này để ý cô lắm. Có chuyện gì, gọi ngay cho tôi.”
Vãn Chi gật đầu, siết chặt tay ông một cái rồi bước đi không ngoái lại.
Bệnh viện tư nhân nơi Dịch Phong điều trị nằm giữa một khu đồi thoáng đãng, kiến trúc hiện đại, sang trọng đến lạnh lùng. Vãn Chi đứng trước cửa phòng bệnh, tim đập loạn nhịp. Qua ô cửa kính, cô nhìn thấy Dịch Phong ngồi trên giường, gương mặt gầy hơn trước rất nhiều, ánh mắt có phần xa lạ khi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Và bên cạnh anh, một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, đang cẩn thận gọt táo, giọng nói ngọt ngào vang lên qua cánh cửa hé mở. “Dịch Phong, ăn miếng táo này đi, bác sĩ nói anh cần bổ sung vitamin.”
Vãn Chi đứng chết lặng một giây, rồi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
Người phụ nữ kia ngẩng lên, ánh mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành cảnh giác. “Cô là ai?”
“Tôi là vợ của Dịch Phong.” Vãn Chi đáp thẳng, ánh mắt không né tránh. “Đường Vãn Chi.”
“Vợ?” Người phụ nữ bật cười, giọng cười sắc như dao cứa. “Cô nhầm rồi. Tôi là Tôn Diệc Nhi, hôn thê của Dịch Phong, chúng tôi quen nhau đã ba năm, gia đình hai bên đều biết. Cô là ai mà dám nhận là vợ anh ấy?”
Dịch Phong ngồi trên giường, ánh mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người phụ nữ, vẻ hoang mang hiện rõ trên gương mặt. “Tôi… tôi thật sự không nhớ gì cả. Xin hai người đừng cãi nhau trước mặt tôi được không.”
Vãn Chi nhìn anh, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Em không tới đây để tranh cãi. Em chỉ muốn anh biết sự thật.” Cô lấy từ trong túi xách ra một tấm ảnh, giấy đăng ký kết hôn đã được ép nhựa cẩn thận, cùng vài tấm ảnh cưới còn lưu trong điện thoại. “Đây là giấy đăng ký kết hôn của chúng ta, ký cách đây chưa đầy một tháng. Đây là ảnh cưới, chụp tại khách sạn Kim Long, có đầy đủ khách mời hai bên gia đình, kể cả ba anh, ông Thẩm Chính Nam.”
Tôn Diệc Nhi liếc nhìn tấm ảnh, gương mặt thoáng chút biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Giấy tờ giả cũng có thể làm được. Ảnh chụp cũng có thể ghép.”
“Vậy cô có giấy tờ gì chứng minh mình là hôn thê của anh ấy không?” Vãn Chi hỏi thẳng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đối phương.
Tôn Diệc Nhi im lặng một giây, rồi đáp, giọng có phần cứng nhắc. “Chuyện hôn ước là do hai gia đình thỏa thuận riêng, không cần giấy tờ gì cả.”
“Không cần giấy tờ.” Vãn Chi khẽ nhắc lại, ánh mắt sắc bén. “Vậy thì thật trùng hợp, tôi lại có đầy đủ giấy tờ hợp pháp trong tay.”
Dịch Phong đưa tay lên xoa thái dương, giọng mệt mỏi. “Làm ơn, cả hai người ra ngoài một lát được không. Tôi cần yên tĩnh.”
Vãn Chi nhìn anh, trong lòng đau nhói nhưng vẫn gật đầu. Cô bước ra hành lang, đứng dựa vào tường, hai tay siết chặt lấy nhau.
***
Ngoài hành lang, Tôn Diệc Nhi theo ra, ánh mắt sắc lạnh nhìn Vãn Chi. “Tôi khuyên cô nên rút lui sớm. Chuyện thừa kế của nhà họ Thẩm, không phải chuyện cô có thể can thiệp vào được.”
“Là bà Lâm Nguyệt Quyên phái cô tới đây phải không?” Vãn Chi hỏi thẳng, không vòng vo.
Tôn Diệc Nhi sững lại một giây, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn trước khi kịp che giấu. “Cô nói bậy gì vậy?”
“Cách cô nhìn tôi lúc nãy, giống như đã biết trước tôi sẽ tới.” Vãn Chi nói, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn. “Người thật sự yêu một ai đó, sẽ không lo lắng về giấy tờ pháp lý. Chỉ có người được thuê tới đóng vai mới sợ bị vạch trần bằng chứng.”
Tôn Diệc Nhi im lặng, không đáp lại, chỉ quay người bỏ đi, bước chân có phần vội vã hơn bình thường.
Vãn Chi đứng nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng càng thêm chắc chắn về nghi ngờ của mình. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Tưởng Hạo.
“Tớ cần cậu điều tra giúp một người, tên Tôn Diệc Nhi.” Cô nói nhanh, giọng thấp. “Tớ nghi ngờ cô ta được thuê để đóng vai hôn thê của Dịch Phong, mục đích chia rẽ chúng tôi trước khi vụ thừa kế được giải quyết xong.”
“Được, tớ sẽ nhờ người kiểm tra lý lịch cô ta.” Tưởng Hạo đáp. “À, còn một chuyện nữa, tớ vừa nhận được tin từ một người quen làm trong ngành bảo hiểm xe. Vụ tai nạn của Dịch Phong, báo cáo sơ bộ có ghi nhận dấu hiệu bất thường ở hệ thống phanh xe. Chưa khẳng định chắc chắn, nhưng đáng để điều tra thêm.”
Tim Vãn Chi đập thót lên một nhịp. Cô nhìn lại về phía phòng bệnh, nơi Dịch Phong vẫn đang ngồi một mình, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết trắng.
Nếu tai nạn ấy không phải ngẫu nhiên, vậy ai là người đứng sau, và mục đích thật sự là gì? Loại bỏ Dịch Phong khỏi cuộc chiến thừa kế, hay còn điều gì đáng sợ hơn thế?
Cô quay lại, định bước vào phòng bệnh thì bất chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Dịch Phong vang lên từ bên trong, tiếp theo là giọng anh, đầy hoang mang và cảnh giác: “Ai vậy? Sao lại biết số điện thoại này? Bảo tôi tránh xa Vãn Chi là có ý gì?”
***
Trước đó vài giờ, khi máy bay của Vãn Chi vừa hạ cánh xuống Zurich, cô đã phải trải qua một hành trình dài mệt mỏi, không ngủ được phút nào vì đầu óc cứ liên tục quay cuồng với hàng trăm giả thuyết. Chuyến bay dài mười hai tiếng, cô ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống biển mây trắng xóa, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ những gì mình biết.
Cha chồng hôn mê vì đột quỵ, ngay sau đó là cuộc họp gia đình công bố di chúc bất lợi cho Dịch Phong. Chồng cô mất tích, rồi gặp tai nạn xe ngay khi cô phát hiện ra âm mưu giả mạo di chúc. Giờ lại thêm một người phụ nữ tự xưng hôn thê xuất hiện đúng lúc anh mất trí nhớ. Tất cả những sự kiện này, nếu chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, thì đúng là trùng hợp quá đáng sợ.
Cô nhớ lại lời dạy của người thầy cũ ở nhà xuất bản, khi biên tập một bản thảo trinh thám, ông từng nói, trong bất cứ câu chuyện nào, nếu có quá nhiều trùng hợp xảy ra liên tiếp, điều đó có nghĩa là không có trùng hợp nào cả, chỉ có một bàn tay vô hình đang sắp đặt tất cả.
Vừa xuống sân bay, cô đã bắt taxi thẳng đến bệnh viện, không kịp nghỉ ngơi, không kịp thay quần áo, chỉ mang theo túi xách chứa vài bộ đồ cần thiết và toàn bộ tài liệu quan trọng luôn giữ bên người.
Khi bước vào sảnh bệnh viện sang trọng, cô đã cảm nhận được sự chênh lệch rõ rệt giữa không khí lạnh lẽo, vô cảm của nơi này với hình ảnh gia đình họ Thẩm giàu có mà cô từng mường tượng khi mới về làm dâu. Nơi đây, tiền bạc có thể mua được sự riêng tư tuyệt đối, nhưng không thể mua được sự thật.
***
Trở lại hiện tại, sau khi nghe được cuộc gọi đe dọa, Vãn Chi và Dịch Phong ngồi lặng trong phòng bệnh một lúc lâu, cả hai đều không nói gì, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn phá tan sự im lặng ngột ngạt.
“Em nghĩ ai đứng sau chuyện này?” Dịch Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm xuống.
“Em không dám khẳng định chắc chắn.” Vãn Chi đáp, dù trong lòng đã có phần chắc chắn. “Nhưng logic mà nói, người có động cơ lớn nhất, có đủ nguồn lực để thực hiện những việc như thế này, không nhiều.”
Dịch Phong gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Mẹ kế tôi.”
Vãn Chi im lặng không đáp, nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
“Kỳ lạ thật.” Anh nói tiếp, giọng có chút chua chát. “Tôi không nhớ nổi khuôn mặt của chính người phụ nữ đã nuôi tôi từ nhỏ, nhưng khi em nhắc đến bà ấy, trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác cảnh giác kỳ lạ, như thể cơ thể tôi còn nhớ những gì đầu óc đã quên.”
Vãn Chi ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay anh. “Bác sĩ có nói gì về khả năng hồi phục ký ức không?”
“Họ nói mỗi trường hợp mất trí nhớ sau chấn thương đều khác nhau.” Dịch Phong đáp, giọng có phần mệt mỏi. “Có người hồi phục hoàn toàn sau vài tuần, có người mất vĩnh viễn một phần ký ức, cũng có người chỉ cần một tác nhân kích thích đủ mạnh, một mùi hương, một âm thanh, một hình ảnh quen thuộc, là ký ức có thể ùa về bất cứ lúc nào.”
“Vậy thì em sẽ cố gắng nhắc anh nhớ lại, từng chút một.” Cô nói, giọng dịu dàng nhưng kiên định.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Một bác sĩ người Thụy Sĩ trung niên bước vào, tay cầm tập hồ sơ bệnh án, nét mặt nghiêm túc nhìn qua Vãn Chi rồi quay sang Dịch Phong. “Ông Thẩm, tôi cần trao đổi riêng với ông về kết quả kiểm tra sáng nay.”
“Cô ấy là vợ tôi, có thể ở lại nghe cùng.” Dịch Phong đáp ngay, không chút do dự, khiến Vãn Chi khẽ giật mình vì sự tin tưởng bất ngờ ấy.
Vị bác sĩ gật đầu, mở hồ sơ ra. “Kết quả chụp cộng hưởng từ cho thấy vùng não bị ảnh hưởng chủ yếu liên quan đến trí nhớ ngắn hạn và một phần trí nhớ theo cảm xúc trong khoảng thời gian sáu tháng gần đây. Tin tốt là không có tổn thương vĩnh viễn về mặt cấu trúc, khả năng phục hồi trong vài tháng tới là khá cao, đặc biệt nếu được ở trong môi trường quen thuộc, tiếp xúc thường xuyên với những người và sự việc liên quan đến giai đoạn ký ức bị mất.”
“Vậy tôi có thể xuất viện sớm không?” Dịch Phong hỏi.
“Trong vài ngày tới, nếu tình trạng ổn định.” Vị bác sĩ đáp. “Nhưng tôi khuyên ông nên tránh những căng thẳng, xáo trộn tâm lý lớn trong giai đoạn này, điều đó có thể ảnh hưởng tiêu cực đến quá trình hồi phục.”
Sau khi bác sĩ rời đi, Vãn Chi nhìn Dịch Phong, trong lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì anh có khả năng hồi phục hoàn toàn, lo vì hoàn cảnh gia đình họ Thẩm lúc này lại chính là nguồn căng thẳng lớn nhất mà bác sĩ vừa cảnh báo.
“Em phải về nước gấp vì chuyện của ba.” Cô nói, giọng có chút áy náy. “Nhưng em không muốn để anh lại một mình trong tình trạng này.”
“Không sao.” Dịch Phong siết nhẹ tay cô. “Tôi đã là người trưởng thành, dù mất trí nhớ, nhưng tôi vẫn còn khả năng tự bảo vệ bản thân. Em cứ yên tâm lo việc quan trọng hơn trước.”
Vãn Chi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không thể nào yên tâm hoàn toàn khi nghĩ đến việc để anh lại một mình giữa vùng đất xa lạ, nơi kẻ thù có thể đang rình rập bất cứ lúc nào.
