Chương 1
Tiếng ống nghe áp sát tai, Đường Vãn Chi nín thở đến mức tưởng tim mình ngừng đập.
“Bà yên tâm, bản di chúc mới đã ký xong. Chữ ký của ông Thẩm, tôi đảm bảo không ai phát hiện ra khác biệt.” Giọng người đàn ông trầm khàn vọng ra từ phòng làm việc đóng kín, nhưng cánh cửa gỗ cũ kỹ của biệt thự họ Thẩm không cản nổi tai người đang nín lặng đứng ngoài hành lang.
Là giọng của luật sư Chu, cố vấn riêng của mẹ chồng cô.
“Chỉ cần Thẩm lão gia còn hôn mê trong phòng ICU, không tỉnh lại kịp để phản đối, mọi chuyện coi như xong.” Tiếng mẹ chồng cô, bà Lâm Nguyệt Quyên, sắc lạnh vang lên. “Cổ phần tập đoàn chia đều cho ba đứa con của tôi. Còn thằng Dịch Phong, thằng con riêng của ông ấy với người vợ trước, chỉ nhận được một khoản tiền mặt gọi là danh nghĩa. Vừa đủ để nó không kiện tụng ầm ĩ.”
Vãn Chi đứng chết trân. Hai bàn tay cô siết chặt vạt áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói mà cô không hề hay biết.
Dịch Phong, là chồng cô. Người đàn ông hiện đang mất tích không rõ tung tích ở Thụy Sĩ, điện thoại tắt máy suốt năm ngày qua, ngay sau khi cha anh đột quỵ ngã gục trong phòng họp tập đoàn.
Cô mới về làm dâu nhà họ Thẩm chưa đầy một tháng. Người ta nói cô may mắn, gả vào hào môn, chồng là thái tử gia tập đoàn Thẩm Thị, tài sản hàng chục tỷ đô. Nhưng không ai biết, đám cưới ấy diễn ra vội vàng, chỉ vỏn vẹn ba ngày sau khi Dịch Phong ngỏ lời. Anh nói với cô, chỉ một câu: “Cưới anh, sau này em sẽ hiểu.”
Lúc đó cô cứ ngỡ đó là lời tỏ tình vụng về của một người đàn ông bận rộn. Giờ nghĩ lại, cô mới thấy trong câu nói ấy còn ẩn giấu điều gì đó nặng nề hơn nhiều, như thể anh đã sớm biết trước ngày này sẽ đến.
Cửa phòng bỗng mở ra. Vãn Chi vội lùi lại, nép sát vào góc tường tối, tim đập thình thịch. Luật sư Chu bước ra trước, tay ôm một chiếc cặp da đen, theo sau là bà Lâm Nguyệt Quyên, gương mặt phấn son cẩn thận không một chút rối loạn, như thể vừa bàn xong một việc hoàn toàn bình thường.
Hai người đi ngang qua, cách cô chưa đầy hai mét. Vãn Chi nín thở, siết chặt hai tay đến trắng bệch, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất, chỉ cần một tiếng ho khẽ thôi, mọi chuyện sẽ đổ bể ngay lập tức.
May mắn, họ không phát hiện.
Đợi bước chân xa hẳn, cô mới dám thở ra, cả lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cô đứng tựa vào tường thêm một lúc lâu, chân tay vẫn còn run rẩy. Chỉ mới nửa tháng trước, cô còn là một biên tập viên bình thường ở một nhà xuất bản nhỏ, sống yên ổn qua ngày, chưa từng tưởng tượng có lúc mình đứng giữa một âm mưu lớn đến vậy.
***
Sáng hôm sau, cả nhà họ Thẩm tụ tập trong phòng khách lớn. Không khí căng như dây đàn sắp đứt. Bà Lâm Nguyệt Quyên ngồi giữa, hai bên là hai người con ruột: Thẩm Dịch Đông, con trai thứ, ăn mặc bảnh bao nhưng ánh mắt lấc láo tính toán; và Thẩm Nhược Vy, con gái út, môi đỏ chót, giọng điệu chua ngoa từ lúc mở miệng.
“Chị dâu cả.” Nhược Vy liếc Vãn Chi từ đầu đến chân, giọng cười cợt. “Nghe nói anh Dịch Phong đi công tác gấp, quên báo cả vợ mới cưới sao? Hay là… chán rồi, trốn luôn?”
Vãn Chi không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ghế, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Vẻ ngoài cô luôn như vậy, điềm tĩnh đến mức người khác dễ coi thường. Cô liếc nhìn quản gia già đứng nép ở góc phòng, chú Lý, người từng bế Dịch Phong từ nhỏ. Ánh mắt ông thoáng qua cô một cái, rồi vội cúi xuống, không dám nói gì thêm.
“Nói bậy gì đó.” Bà Lâm Nguyệt Quyên cất giọng, ánh mắt lướt qua Vãn Chi một cái sắc như dao. “Hôm nay gọi mọi người tới, là vì luật sư Chu sẽ đọc di chúc của ông nhà tôi.”
Cả phòng khách chợt im bặt.
“Ông ấy còn chưa mất, sao đã đọc di chúc?” Vãn Chi lên tiếng, giọng nhẹ nhưng rõ ràng.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cô. Dịch Đông nhếch mép cười khẩy: “Chị dâu không hiểu luật à? Bác sĩ nói ba nguy kịch, hôn mê sâu, khả năng tỉnh lại rất thấp. Theo yêu cầu của bác trước khi ngã bệnh, di chúc niêm phong tại văn phòng luật sẽ được mở trong trường hợp này. Đây là thủ tục hợp pháp.”
“Hợp pháp.” Vãn Chi khẽ nhắc lại hai chữ đó, trong lòng lạnh băng. Cô muốn hỏi thẳng, vậy ai là người xác nhận ông thực sự nguy kịch đến mức không thể qua khỏi, nhưng cô kìm lại. Đấu với những người đã chuẩn bị sẵn kịch bản, nóng vội chỉ khiến bản thân lộ sơ hở.
Luật sư Chu bước vào, tay cầm phong bì niêm phong đỏ, phá vỡ con dấu ngay trước mặt mọi người, phong thái chuyên nghiệp không chút sơ hở.
“Di chúc của ông Thẩm Chính Nam, lập ngày mùng ba tháng trước.” Ông ta đọc chậm rãi. “Toàn bộ bốn mươi phần trăm cổ phần tập đoàn Thẩm Thị, cùng bất động sản, tài sản cá nhân, chia đều cho hai con Thẩm Dịch Đông và Thẩm Nhược Vy. Con trai trưởng Thẩm Dịch Phong nhận khoản tiền mặt năm triệu đô la như một phần chia tài sản, không có quyền tham gia vào việc điều hành tập đoàn.”
“Đúng như dự đoán.” Nhược Vy bật cười, vỗ tay nhè nhẹ, ánh mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.
Dịch Đông nhìn Vãn Chi, ánh mắt đầy vẻ thương hại giả tạo: “Chị dâu cả, kể ra cũng tội. Cưới thái tử gia được có mấy hôm, giờ thái tử gia biến thành người ngoài rồi. Chị tính sao, có muốn ly hôn sớm không, tôi có thể giới thiệu luật sư giỏi cho.”
“Dịch Đông.” Bà Lâm Nguyệt Quyên khẽ liếc con trai một cái, ra chiều không hài lòng vì cách nói quá lộ liễu, nhưng khóe miệng bà vẫn cong lên đầy toan tính.
Vãn Chi ngồi im, không một biểu cảm. Trong đầu cô chỉ vang lên câu nói đêm qua của luật sư Chu: “Chữ ký của ông Thẩm, tôi đảm bảo không ai phát hiện ra khác biệt.”
Đây không phải di chúc thật.
Cô nhìn quanh phòng khách, từng gương mặt đắc ý, từng ánh mắt giả tạo. Không một ai trong căn phòng này đứng về phía cô. Chồng cô mất liên lạc, cha chồng hôn mê trên giường bệnh, còn cô, một con dâu mới cưới chưa đầy một tháng, bị coi là quân cờ vô hại, chẳng đáng để dè chừng.
Nhưng họ không biết, đêm qua cô đã kịp dùng điện thoại ghi âm lại đoạn cuối cuộc trò chuyện ấy. Chiếc điện thoại giờ đang nằm im trong túi áo khoác, nóng hổi như một quả bom hẹn giờ.
“Chị dâu cả im lặng vậy, chắc là đồng ý rồi nhỉ?” Bà Lâm Nguyệt Quyên lên tiếng, giọng có chút thăm dò.
Vãn Chi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến kỳ lạ. “Con chỉ tò mò một chuyện. Di chúc này, ba đã ký khi còn tỉnh táo minh mẫn đúng không ạ?”
“Đương nhiên.” Luật sư Chu đáp ngay, không chút do dự. “Có công chứng viên làm chứng đầy đủ.”
“Vậy thì tốt.” Vãn Chi khẽ mỉm cười, nụ cười khiến cả Nhược Vy lẫn Dịch Đông đều cảm thấy hơi rợn người. “Con chỉ hỏi vậy thôi. Dù sao ba cũng là ba chồng con, con không có ý kiến gì về chuyện phân chia tài sản.”
“Biết điều đấy.” Nhược Vy hừ một tiếng, có phần đắc thắng, quay sang mẹ nói nhỏ điều gì đó khiến cả hai cùng cười khẽ.
Vãn Chi đứng dậy, xin phép lên phòng nghỉ ngơi. Bước chân cô đều đặn, không hề vội vã, nhưng trong lòng đã như sóng cuộn. Đi ngang qua chú Lý, cô khẽ dừng lại một giây, chỉ đủ để nói thầm một câu: “Chú giúp cháu để ý phòng làm việc của ba, đừng để ai động vào giấy tờ trong đó.” Chú Lý sững người, rồi khẽ gật đầu thật nhanh, không dám nhìn thẳng vào bà Lâm Nguyệt Quyên đang ngồi cách đó không xa.
Vừa đóng cửa phòng ngủ lại, cô lập tức lấy điện thoại ra, tay hơi run khi mở lại đoạn ghi âm đêm qua để nghe lại lần nữa cho chắc chắn.
Giọng luật sư Chu vang lên rành rọt: “…chữ ký của ông Thẩm, tôi đảm bảo không ai phát hiện ra khác biệt…”
Bằng chứng này, nếu đưa ra đúng thời điểm, đủ sức lật đổ toàn bộ bản di chúc giả kia.
Nhưng đưa ra lúc nào? Đưa cho ai? Bà Lâm Nguyệt Quyên rõ ràng đã chuẩn bị kỹ càng, có luật sư riêng, có công chứng viên, có sẵn kịch bản hoàn hảo. Nếu Vãn Chi hành động hấp tấp, rất có thể bằng chứng duy nhất trong tay cô sẽ bị họ tráo đổi, phi tang, thậm chí chính cô còn gặp nguy hiểm. Cô ngồi xuống mép giường, cố sắp xếp lại suy nghĩ. Trước mắt, cô cần sao lưu đoạn ghi âm ra nhiều nơi khác nhau, tuyệt đối không để nó chỉ tồn tại trên một chiếc điện thoại duy nhất.
Cô cần một đồng minh. Cô cần luật sư riêng, cần người có thể tin tưởng tuyệt đối, không dính líu gì đến gia tộc họ Thẩm.
Và trên hết, cô cần tìm ra Dịch Phong.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô bỗng rung lên. Số lạ, mã vùng nước ngoài.
Vãn Chi sững người, tim đập nhanh, ngón tay run run bấm nút nghe.
“Alo?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi một giọng nam trầm thấp, xa lạ đến kỳ quặc vang lên, không hề giống chút nào giọng điệu ấm áp quen thuộc của Dịch Phong mọi khi:
“Xin lỗi, cho hỏi… cô là ai?”
Vãn Chi chết lặng.
Đó chính là giọng của Dịch Phong. Nhưng cách anh hỏi, lại như thể chưa từng quen biết cô.
“Anh… Dịch Phong, là em, Vãn Chi đây.” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay đã run bần bật.
Một khoảng lặng dài đến nghẹt thở.
“Vãn Chi?” Giọng anh lặp lại cái tên ấy như đang cố nhớ ra điều gì, rồi bất lực nói tiếp. “Xin lỗi, tôi… tôi không nhớ mình đã kết hôn. Tôi vừa tỉnh dậy trong bệnh viện ở Zurich. Bác sĩ nói tôi bị tai nạn xe, chấn thương đầu. Tôi… tôi mất một phần ký ức.”
Điện thoại trong tay Vãn Chi suýt rơi xuống đất. Cả căn phòng như chao đảo trước mắt cô. Cô nhắm mắt lại thật nhanh, cố ép mình bình tĩnh trở lại, vì cô hiểu rõ, ngay lúc này chỉ có mình cô đủ tỉnh táo để nghĩ cho cả hai người.
Cha chồng hôn mê, di chúc bị giả mạo, mẹ chồng và em chồng đang chuẩn bị chiếm đoạt cả gia sản, còn người chồng duy nhất có thể lật ngược tất cả, giờ lại quên mất cô là ai.
Ngoài cửa phòng, tiếng bước chân của Nhược Vy vang lên, kèm theo giọng nói cố ý vọng vào: “Chị dâu cả ơi, mẹ gọi chị xuống, có chuyện quan trọng muốn bàn.”
Vãn Chi nhìn màn hình điện thoại còn đang kết nối, nhìn cánh cửa phòng đóng kín, lòng bàn tay lạnh toát.
Trận chiến này, cô chỉ có một mình.
