Chương 2
Trong khi tôi ngồi ở quán cà phê, tại trụ sở Tập đoàn Minh Khải, một cuộc họp khẩn đang diễn ra ở tầng ba mươi hai.
Thịnh Khải Minh đứng giữa phòng, cà vạt đã nới lỏng, mặt đỏ gay.
Đối diện ông ta là luật sư trưởng, Lâm Quốc Bảo, người đã theo tập đoàn từ ngày đầu thành lập.
– Ông có biết bản hợp đồng đó sẽ đưa chúng ta vào tình huống gì không? Lâm Quốc Bảo hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh. Nếu tòa công nhận hiệu lực, toàn bộ hệ thống dữ liệu, thứ đang mang lại tám trăm tỷ doanh thu mỗi năm, sẽ không còn thuộc về tập đoàn.
– Hợp đồng đó không hợp lệ, Thịnh Khải Minh gằn giọng. Tôi ký lúc quá gấp, không qua thẩm định pháp lý đầy đủ.
– Ông ký trước công chứng viên, có nhân chứng, có dấu mộc. Ông muốn tôi lập luận trước tòa rằng chủ tịch hội đồng quản trị của một tập đoàn niêm yết ký hợp đồng nghìn tỷ mà không đọc kỹ nội dung?
Thịnh Khải Minh im lặng.
– Chúng ta còn cách nào khác không? Giám đốc vận hành, một người đàn ông trung niên tên Cao Đức Thành, lên tiếng.
Lâm Quốc Bảo thở dài, ngồi xuống.
– Có hai hướng. Một, chứng minh cô Lê không thực sự là tác giả duy nhất của hệ thống, để hạ thấp giá trị hợp đồng chuyển nhượng. Hai, tìm cách chứng minh cô ấy vi phạm nghĩa vụ bảo mật hoặc cạnh tranh không lành mạnh sau khi rời công ty, để đối trọng lại bằng một vụ kiện ngược.
– Hiểu Đông đã chuẩn bị tài liệu cho hướng thứ nhất, Cao Đức Thành nói. Nhưng nếu cô ấy có nhân chứng phản bác…
– Hiểu Đông đang ở đâu? Thịnh Khải Minh cắt ngang.
Không ai trả lời. Vì không ai biết Hiểu Đông đang ngồi trong quán cà phê góc đường Lê Hồng Phong, đưa cho Tố Hà bằng chứng về khoản tiền hai mươi tỷ.
– Gọi anh ta lên đây ngay, Thịnh Khải Minh ra lệnh. Tôi muốn biết tài liệu anh ta nộp có đủ sức nặng không.
Cao Đức Thành gọi điện. Không ai nghe máy.
Thịnh Khải Minh đi đi lại lại trong phòng, tay siết chặt thành ghế.
– Cô ta chỉ có một tờ hợp đồng, ông ta lẩm bẩm. Một tờ hợp đồng không thể đánh sập cả một tập đoàn.
– Trừ khi cô ấy còn thứ khác, Lâm Quốc Bảo nói khẽ.
Câu nói đó khiến cả phòng im lặng.
– Ông đang nói gì? Thịnh Khải Minh quay phắt lại.
– Tôi đang nói rằng, một luật sư giỏi không bao giờ tung hết bài trong lần ra tay đầu tiên, Lâm Quốc Bảo đáp, ánh mắt nghiêm trọng. Cô Lê cho ông bảy ngày. Đó không phải là sự nhân nhượng. Đó là thời gian để cô ấy chuẩn bị thêm.
Thịnh Khải Minh ngồi phịch xuống ghế.
Trong đầu ông ta, hình ảnh ba năm trước hiện về, buổi tối ông ta ký vào tờ hợp đồng đó trong văn phòng riêng, chỉ có Hiểu Đông chứng kiến, nghĩ rằng đó chỉ là một thủ tục hình thức để giữ chân một cố vấn tài năng, không bao giờ nghĩ nó sẽ trở thành sợi dây thòng lọng.
– Kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan đến Việt Phát Đầu Tư, ông ta nói, giọng đột nhiên hạ thấp. Đảm bảo không có dấu vết nào có thể lần ra.
Cao Đức Thành và Lâm Quốc Bảo nhìn nhau.
– Muộn rồi, thưa chủ tịch, Cao Đức Thành nói khẽ. Hồ sơ đó ba năm nay vẫn nằm trong hệ thống kế toán nội bộ. Nếu có ai truy cập được…
– Vậy thì cách ly ngay ông Đinh Văn Phúc, Thịnh Khải Minh cắt lời. Luân chuyển ông ta đi chi nhánh xa nhất có thể, ngay trong tuần này.
Ông ta đứng dậy, kéo thẳng lại cà vạt, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
– Chúng ta sẽ không để một cựu cố vấn phá hỏng công sức của cả một tập đoàn. Chuẩn bị hồ sơ phản tố. Nếu cô ta muốn chơi bằng luật, tôi sẽ cho cô ta thấy luật chơi thực sự khắc nghiệt thế nào.
***
Chiều hôm đó, tại một quán cà phê nhỏ cách xa trung tâm, Thịnh Khải Minh ngồi đối diện một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc trắng, dáng vẻ điềm đạm.
Đó là Thịnh Đại Nghiệp, cha ông ta, cựu chủ tịch danh dự của tập đoàn, người đã chính thức rút khỏi mọi chức vụ điều hành từ năm năm trước.
– Con để chuyện nhỏ như vậy leo thang thành thế này, Thịnh Đại Nghiệp nói, giọng trầm và lạnh. Việt Phát Đầu Tư không được phép xuất hiện trong bất cứ phiên tòa nào.
– Con biết, Thịnh Khải Minh cúi đầu. Con sẽ xử lý.
– Không, ông già lắc đầu. Để ta xử lý. Con chỉ cần lo phần công khai. Đảm bảo dư luận nhìn thấy một cô cố vấn tham lam đang cố nuốt trọn thành quả của cả tập đoàn, chứ không phải nhìn thấy bất cứ điều gì khác.
Thịnh Khải Minh gật đầu, nhưng trong lòng ông ta biết rõ, một khi cha mình đã đích thân ra tay, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản là tranh chấp hợp đồng nữa.
Sáng hôm sau, đơn khởi kiện của tôi được nộp lên tòa án.
Đến trưa, một bài báo xuất hiện trên chuyên trang kinh tế lớn nhất nước, tiêu đề chạy dòng chữ đậm: Cố vấn cũ kiện Tập đoàn Minh Khải, đòi quyền sở hữu hệ thống dữ liệu trị giá nghìn tỷ.
Tôi đọc bài báo trong im lặng.
Nội dung không sai sự thật, nhưng cách viết khiến tôi hiện lên như một kẻ cơ hội, lợi dụng sơ hở hợp đồng để đòi hỏi quá mức so với công sức thực tế.
Điện thoại tôi rung liên tục. Bình luận trên các diễn đàn công nghệ chia làm hai phe rõ rệt.
Một bên cho rằng không ai một mình xây được cả hệ thống lớn như vậy, chắc chắn có sự hỗ trợ của đội ngũ nội bộ Minh Khải, tôi chỉ đang thổi phồng công lao.
Bên còn lại đặt câu hỏi, nếu tôi không phải tác giả chính, tại sao công ty lại từng ký hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ cho một cá nhân bên ngoài.
Tôi tắt điện thoại, gọi cho Thiên Hà.
– Ai đã tuồn thông tin đơn kiện cho báo chí trước khi tòa thụ lý chính thức? Tôi hỏi.
– Tôi đang kiểm tra, Thiên Hà đáp, giọng căng thẳng. Nhưng nhìn cách bài báo được viết, có người bên trong Minh Khải đã chuẩn bị sẵn góc nhìn này từ trước, chỉ chờ cô nộp đơn là tung ra ngay.
– Thịnh Đại Nghiệp, tôi nói khẽ.
– Ai?
– Cha của Thịnh Khải Minh. Cựu chủ tịch danh dự. Tôi nghe Hiểu Đông nhắc đến ông ta một lần, nói rằng dù đã rút khỏi vị trí điều hành, mọi quyết định lớn của tập đoàn vẫn phải qua tay ông ta.
Thiên Hà im lặng một lúc.
– Nếu đúng vậy, chúng ta không chỉ đối đầu với Thịnh Khải Minh. Chúng ta đối đầu với cả một hệ thống quan hệ đã tồn tại hàng chục năm trong giới kinh doanh.
– Tôi biết, tôi đáp. Nhưng hệ thống nào cũng có kẽ hở. Kẽ hở của họ là khoản hai mươi tỷ chuyển cho Việt Phát Đầu Tư.
***
Tối hôm đó, tôi gọi cho một người tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến giúp đỡ, phóng viên Đỗ Minh Anh, người từng phỏng vấn tôi hai năm trước cho một bài viết về phụ nữ trong ngành công nghệ.
– Chị Hà, lâu quá không gặp, Minh Anh nói khi nhấc máy, giọng vẫn nhiệt tình như trước.
– Anh còn nhớ bài phỏng vấn về hệ thống dữ liệu của Minh Khải không?
– Nhớ chứ. Lúc đó chị là ngôi sao mới nổi trong giới công nghệ. Sao tự nhiên hỏi chuyện cũ?
– Vì bây giờ họ đang biến ngôi sao đó thành kẻ cắp trên mặt báo, tôi nói thẳng. Tôi không nhờ anh viết bài bênh vực tôi. Tôi chỉ muốn anh biết một sự thật, để khi thời điểm đến, anh là người có đủ dữ liệu để viết đúng.
Tôi kể cho Minh Anh nghe, không phải tất cả, chỉ đủ để anh hiểu có một câu chuyện lớn hơn đang ẩn sau vụ kiện tranh chấp hợp đồng.
Minh Anh im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chú.
– Chị đang nắm giữ thứ gì đó rất lớn, anh nói cuối cùng. Nhưng chị cần hiểu, nếu Minh Khải phản công bằng truyền thông trước, dư luận sẽ định hình quan điểm trước khi sự thật kịp xuất hiện. Chị cần một chiến lược, không chỉ một sự thật.
– Tôi biết, tôi đáp. Vì vậy tôi cần anh giữ im lặng thêm một thời gian. Đến khi tôi có đủ bằng chứng, tôi sẽ đưa cho anh trước tiên.
– Được. Nhưng chị hứa với tôi một điều.
– Điều gì?
– Khi mọi chuyện kết thúc, dù kết quả ra sao, chị cho tôi phỏng vấn đầu tiên.
Tôi bật cười nhẹ, lần đầu tiên trong ngày hôm đó.
– Được. Tôi hứa.
***
Sau cuộc gọi, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, mở lại tập tài liệu Hiểu Đông đưa.
Khoản hai mươi tỷ chuyển cho Việt Phát Đầu Tư, đúng thời điểm tôi ký hợp đồng chuyển nhượng.
Tôi lấy giấy bút, vẽ một sơ đồ đơn giản. Thịnh Khải Minh ở giữa, các mũi tên tỏa ra bốn hướng, Việt Phát Đầu Tư, Đinh Văn Phúc, Vũ Hiểu Đông, và một ô trống tôi chưa điền được tên, chỉ ghi tạm ba chữ, người đứng sau.
Tôi nhìn sơ đồ một lúc lâu, rồi thêm một mũi tên nữa, nối từ ô trống đó thẳng đến tên Thịnh Khải Minh.
Nếu Hiểu Đông nói đúng, dòng tiền không dừng ở ông ta. Nó đi xa hơn.
Điện thoại tôi sáng lên, một tin nhắn từ số lạ.
Cô Lê, tôi là trợ lý riêng của ông Đinh Văn Phúc. Ông ấy muốn gặp cô, càng sớm càng tốt. Ông ấy nói, nếu không nói ra bây giờ, tuần sau có thể sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Tôi đọc tin nhắn hai lần, rồi đứng dậy, khoác áo, cầm chìa khóa xe.
