Chương 2
Thẩm Dịch Phong đặt bó hoa hồng xuống bàn.
“Nhược Ninh, em đang giận anh sao?”
Nhược Ninh nhìn hắn.
Gương mặt này, giọng nói này, ngay cả cách hắn hơi nghiêng đầu khi dỗ dành nàng cũng giống hệt kiếp trước.
Chỉ khác một điều.
Kiếp trước nàng yêu hắn.
Kiếp này, mỗi lần nhìn hắn, nàng chỉ nhớ đến ánh lửa.
“Em chỉ muốn kiểm tra lại hợp đồng.”
Dịch Phong cười.
“Chúng ta sắp thành vợ chồng rồi. Em còn không tin anh sao?”
Hắn bước tới định nắm tay nàng.
Nhược Ninh vô thức lùi lại.
Ánh mắt hắn thoáng thay đổi.
Chỉ một giây.
Nhưng nàng nhìn thấy.
Nghi ngờ.
Nhược Ninh lập tức mỉm cười, chủ động khoác tay hắn.
“Em đương nhiên tin anh.”
Sự cảnh giác trong mắt Dịch Phong biến mất.
“Vậy ngày mai vẫn ký?”
“Cho em thêm một ngày.”
Hắn im lặng.
Sau đó dịu dàng vuốt tóc nàng.
“Được. Nhưng đừng để bác trai lo lắng.”
Một câu nói tưởng như quan tâm.
Nhưng Nhược Ninh hiểu.
Hắn đang nhắc đến cha nàng.
Hay chính xác hơn…
Đang đe dọa?
Sau khi Dịch Phong rời đi, Nhược Ninh lập tức gọi Tiểu Mễ.
“Cho người theo dõi hắn.”
Tiểu Mễ sửng sốt.
“Theo dõi… Thẩm tổng?”
“Đúng.”
“Nhưng anh ấy là vị hôn phu của chị…”
Nhược Ninh nhìn về phía cửa.
“Chính vì vậy mới phải theo dõi.”
Hai tiếng sau, Tiểu Mễ trở lại.
“Tổng…”
“Tra được rồi?”
“Kim Nguyên Investment đăng ký tại Singapore, nhưng người đại diện pháp luật ở Trung Quốc là người khác.”
“Ai?”
Tiểu Mễ đặt tấm ảnh xuống.
Nhược Ninh nhìn thấy người trong ảnh.
Đồng tử nàng co lại.
Không phải Dịch Phong.
Không phải Khả Nhi.
Mà là…
Trần Bách Minh.
Em trai ruột của cha nàng.
Người chú mà kiếp trước đã đứng trước linh đường cha nàng, khóc đến ngất đi.
Buổi tối, Trần Bách Minh bất ngờ đến Trần gia.
“Anh, nghe nói Ninh Ninh hoãn ký hợp đồng?”
Ông ta vừa vào nhà đã hỏi.
Nhược Ninh ngồi trên sofa, lặng lẽ quan sát.
Kiếp trước nàng chưa từng nghi ngờ người chú này.
Sau khi mẹ mất, Bách Minh thường xuyên đến thăm nàng, mua quà, thậm chí từng đứng ra bảo vệ nàng trước hội đồng quản trị.
Một người như vậy…
Lại đứng tên đại diện cho Kim Nguyên Investment.
“Ninh Ninh?”
Ông ta gọi.
Nhược Ninh hoàn hồn.
“Dạ?”
“Chú hỏi sao con lại hoãn hợp đồng?”
“Con phát hiện vài điều khoản chưa hợp lý.”
Bách Minh cười.
“Người một nhà với nhau cả. Dịch Phong sắp cưới con rồi, còn sợ nó hại con sao?”
Nhược Ninh cũng cười.
“Chú nói đúng.”
Nàng cố tình hỏi:
“À chú, chú có biết Kim Nguyên Investment không?”
Chiếc tách trong tay Bách Minh khựng lại.
Chỉ một thoáng.
“Kim… gì?”
“Không có gì.”
Nhược Ninh cười càng dịu dàng.
“Con nghe người ta nhắc nên hỏi thôi.”
Đêm đó, nàng nhận được tin từ người theo dõi.
Trần Bách Minh vừa rời Trần gia đã đến một khách sạn.
Hai mươi phút sau…
Trần Khả Nhi xuất hiện.
Nhược Ninh nhìn hai bức ảnh được gửi đến điện thoại.
Một người là chú ruột.
Một người là em gái.
Nàng lạnh sống lưng.
Hóa ra kiếp trước…
Những kẻ muốn nàng chết còn nhiều hơn nàng tưởng.
Sáng hôm sau, Nhược Ninh triệu tập hội đồng quản trị.
“Tôi quyết định đình chỉ thương vụ với Thẩm Thị.”
Cả phòng họp náo loạn.
Trần Bách Minh đập bàn.
“Ninh Ninh! Đây không phải trò trẻ con!”
Nhược Ninh bình tĩnh đặt tài liệu lên bàn.
“Vậy chú giải thích khoản này giúp cháu.”
Phòng họp im bặt.
Một công ty tư vấn do Thẩm Thị đề xuất đã nâng khống giá trị tài sản gần ba mươi phần trăm.
Nếu ký hợp đồng, Ninh Ý sẽ chịu thiệt hàng trăm triệu.
Dịch Phong nhìn nàng.
Lần đầu tiên, ánh mắt dịu dàng biến mất.
“Nhược Ninh, em lấy tài liệu này ở đâu?”
Nàng mỉm cười.
“Quan trọng sao?”
Cuộc họp kết thúc.
Thương vụ bị đình chỉ.
Giá cổ phiếu Thẩm Thị lập tức giảm.
Nhưng đó mới chỉ là bước đầu.
Nhược Ninh cố tình để lộ tin nàng đang điều tra Kim Nguyên Investment.
Đêm đó, máy chủ kế toán Ninh Ý bị xâm nhập.
Một người đã cố xóa toàn bộ dữ liệu chuyển nhượng cổ phần.
Nhưng Nhược Ninh đã sao lưu trước.
Và camera an ninh ghi được kẻ đột nhập.
Khi Tiểu Mễ phóng lớn hình ảnh…
Cả hai cùng im lặng.
Người đó là trưởng phòng tài chính.
Một người thân tín của Trần Khả Nhi.
Nhược Ninh dựa lưng vào ghế.
“Cuối cùng…”
“Cá đã cắn câu.”
