Chương 1
Lửa liếm qua tóc, qua da, qua từng centimet cơ thể. Trần Nhược Ninh nghe rõ tiếng cười khúc khích của Trần Khả Nhi vọng từ ngoài cửa kho hàng đang khóa chặt.
“Chị à, đừng trách em. Ai bảo chị sinh ra làm con trưởng, còn em chỉ là con riêng không được thừa nhận.”
Tiếng bước chân xa dần. Nhược Ninh đập cửa đến rách cả tay, gào đến khản cổ, nhưng không ai đến cứu. Người đàn ông mà nàng sắp gọi là chồng, Thẩm Dịch Phong, đứng bên ngoài, im lặng nhìn ngọn lửa nuốt chửng người phụ nữ từng vì hắn mà giao hết cổ phần công ty. Ánh mắt hắn không một chút do dự, không một giọt nước mắt, chỉ có sự lạnh lùng của kẻ đang chờ xem một món hàng bị tiêu hủy.
Nàng chết trong tức tưởi. Chết trong tiếng cười của kẻ mình từng gọi là em gái.
Rồi nàng mở mắt.
Không phải mùi khói. Là mùi cà phê sữa quen thuộc, mùi nước hoa oải hương trải khắp phòng ngủ.
Nhược Ninh ngồi bật dậy, tim đập như trống trận. Nàng nhìn xuống đôi tay mình. Không một vết bỏng. Da vẫn trắng mịn, ngón tay vẫn đeo chiếc nhẫn kim cương nhỏ, chiếc nhẫn nàng đã tháo ra ném vào mặt Dịch Phong trước khi chết.
Trên bàn đầu giường là tờ lịch để bàn. Nàng nhìn chằm chằm vào con số ngày tháng, người run lên bần bật. Ba năm. Nàng đã sống lùi lại đúng ba năm, về đúng cái buổi sáng định mệnh mà cả cuộc đời nàng rẽ sang một hướng khác.
Ngày mai, nàng sẽ ký vào bản hợp đồng sáp nhập giữa Ninh Ý Tập Đoàn và Thẩm Thị Group. Bản hợp đồng mà kiếp trước nàng tin tưởng tuyệt đối, cho rằng đó là bước đệm để công ty vươn ra quốc tế.
Bản hợp đồng đã trở thành sợi dây thòng lọng treo cổ chính nàng.
Nhược Ninh siết chặt chăn, hơi thở dồn dập. Nàng nhớ hết. Nhớ từng chi tiết, từng khuôn mặt giả tạo đã cười với nàng suốt ba năm ròng. Ba năm sau ngày ký, tài sản công ty bị rút ruột dần qua các khoản “hợp tác chiến lược” với công ty con của nhà Thẩm. Cha nàng đổ bệnh vì áp lực, giao hết quyền điều hành cho nàng. Rồi Khả Nhi, đứa em gái cùng cha khác mẹ mà nàng luôn thương yêu bảo bọc, âm thầm móc nối với Dịch Phong, dùng chữ ký giả và hồ sơ kế toán ngụy tạo để vu cho nàng tội biển thủ.
Nàng bị đuổi khỏi chính công ty mình sáng lập. Bị cả giới truyền thông ném đá không thương tiếc. Và cuối cùng, trong đêm nàng lẻn vào kho hàng cũ để tìm bằng chứng minh oan, nàng bị nhốt lại, bị thiêu sống như một tai nạn chập điện tình cờ.
Tất cả chỉ vì một chữ ký nàng đặt bút hôm nay, ba năm trước.
“Không.” Nhược Ninh nghiến răng, giọng lạnh tanh. “Kiếp này, ta sẽ không ký. Càng không để những kẻ đó có cơ hội thứ hai.”
Cửa phòng bật mở. Trợ lý riêng của nàng, Tiểu Mễ, bước vào với dáng vẻ quen thuộc mà giờ đây nhìn lại khiến nàng suýt bật khóc. Cô bé này, kiếp trước, là người duy nhất tin nàng vô tội, cũng là người bị Khả Nhi cho người dằn mặt đến gãy tay.
“Tổng, chị dậy rồi ạ? Sáng nay có cuộc họp với bên Thẩm Thị lúc chín giờ, ông Thẩm Kiến Quốc muốn gặp riêng chị trước khi ký chính thức.”
Nhược Ninh nhìn đồng hồ. Bảy giờ sáng. Còn hai tiếng.
“Tiểu Mễ, hoãn cuộc họp lại.”
Tiểu Mễ sững người, tay vẫn còn cầm tập hồ sơ dày cộp. “Hoãn ạ? Nhưng, tổng, đây là hợp đồng chị đã đàm phán suốt nửa năm, mọi thứ đều đã thống nhất xong xuôi rồi mà.”
“Ta biết.” Nhược Ninh đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn xuống thành phố còn chìm trong sương sớm. Kiếp trước nàng từng đứng ở vị trí này, lòng đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng. Giờ đây, nàng chỉ thấy toàn là cạm bẫy giăng sẵn dưới lớp vỏ bọc hợp tác đôi bên cùng có lợi. “Ta cần thêm thời gian kiểm tra lại toàn bộ điều khoản. Đặc biệt là phần góp vốn bằng cổ phần thay vì tiền mặt.”
“Nhưng phía Thẩm gia nói rõ đây là điều kiện bắt buộc để hợp tác, họ sẽ không vui đâu ạ.”
“Vậy thì họ sẽ đợi.” Giọng Nhược Ninh cứng rắn đến lạ, khác hẳn hình ảnh mềm mỏng dễ chịu mà Tiểu Mễ quen thuộc suốt ba năm làm việc cùng. “Gọi luật sư riêng của ta, không phải luật sư nội bộ công ty. Ta muốn có người thứ ba rà lại toàn bộ hợp đồng trong ngày hôm nay. Càng nhanh càng tốt.”
Tiểu Mễ nhìn nàng, có chút bối rối vì thái độ khác thường, nhưng vẫn gật đầu lui ra.
Nhược Ninh ngồi xuống bàn trang điểm, nhìn vào gương. Gương mặt hai mươi bảy tuổi, còn non nớt hơn nhiều so với người phụ nữ ba mươi tuổi đã gục ngã trong biển lửa. Nàng khẽ cười, nụ cười lạnh đến rợn người. Kiếp này, nàng sẽ không còn ngây thơ tin vào tình thân giả tạo, sẽ không còn dễ dàng trao trọn niềm tin cho bất kỳ ai chỉ vì hai tiếng máu mủ hay lời hứa trăm năm.
Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Dịch Phong.
“Em yêu, tối nay anh qua đón em đi ăn mừng nhé. Ngày mai là ngày trọng đại của em, anh muốn ở bên em.”
Nhược Ninh nhìn dòng chữ, ngón tay hơi run. Kiếp trước, những lời này khiến nàng cảm động đến rơi nước mắt, tưởng mình đã tìm được người đàn ông sẵn sàng đồng hành suốt đời. Ai ngờ, đó chỉ là một phần trong vở kịch được dàn dựng tỉ mỉ suốt bao năm, từng câu nói ngọt ngào đều là một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng.
Nàng gõ lại: “Được, tối nay gặp.”
Giọng điệu vẫn ngọt ngào như trước. Muốn giết rắn phải để rắn bò ra khỏi hang trước đã. Nàng cần thời gian, cần bằng chứng, chứ không cần một cuộc đối đầu bốc đồng có thể đánh rắn động cỏ.
Nàng thay đồ, xuống nhà ăn sáng. Trần Bách Xuyên, cha nàng, đang ngồi đọc báo, gương mặt vẫn còn khỏe mạnh, chưa có dấu hiệu bệnh tật của ba năm sau. Nhìn cha, lòng Nhược Ninh nhói lên. Kiếp trước, ông mất trong bệnh viện, cô đơn, không kịp nhìn thấy công ty do mình gây dựng sụp đổ hoàn toàn trong tay người ngoài, cũng không kịp biết đứa con gái mà ông tin tưởng nhất đã chết oan ức thế nào.
“Ninh Ninh, sao mặt con tái vậy? Lo lắng vì hợp đồng à?” Ông đặt tờ báo xuống, ánh mắt quan tâm.
“Ba, con muốn hỏi ba một chuyện.” Nhược Ninh ngồi xuống đối diện, giọng nghiêm túc hiếm thấy. “Nếu công ty gặp chuyện, ba tin ai nhất?”
Trần Bách Xuyên hơi ngạc nhiên. “Đương nhiên là con rồi. Con là người ba tin tưởng giao cả cơ nghiệp.”
“Còn Khả Nhi?”
Nhắc đến cái tên này, nét mặt ông thoáng phức tạp. “Con bé đáng thương, mẹ nó mất sớm, ba luôn áy náy vì chưa bù đắp đủ cho nó. Nhưng chuyện công ty, con vẫn là người đứng đầu, Khả Nhi hiện chỉ phụ trách mảng truyền thông thôi, sao tự nhiên con hỏi vậy?”
“Con chỉ muốn chắc chắn thôi.” Nhược Ninh gật đầu, không nói thêm. Kiếp trước, chính vì tâm lý áy náy đó của cha, mà khi Khả Nhi vu oan cho nàng, ông đã do dự, đã tin lời con gái nhỏ hơn thay vì đứa con đã cùng ông vào sinh ra tử suốt bao năm gây dựng cơ nghiệp.
Lần này, nàng sẽ không để lòng thương hại trở thành kẽ hở cho kẻ khác lợi dụng.
Ăn sáng xong, nàng lái xe đến công ty. Vừa bước vào sảnh, Khả Nhi đã đứng đó, tươi cười vẫy tay, dáng vẻ dịu dàng như một đóa hoa mới nở.
“Chị Ninh! Nghe nói hôm nay chị ký hợp đồng lớn à? Em chuẩn bị sẵn hoa chúc mừng rồi nè.”
Nhược Ninh nhìn cô em gái xinh đẹp, dịu dàng, ai nhìn vào cũng thấy đáng thương vì hoàn cảnh xuất thân. Kiếp trước nàng từng thương cô ấy như em ruột, nhường nhịn đủ điều, từ vị trí trong công ty đến cả những món quà cha dành riêng cho nàng, cho đến ngày nhận ra tất cả chỉ là lớp vỏ bọc hoàn hảo được dựng lên từng ngày một.
“Cảm ơn em.” Nhược Ninh mỉm cười, giọng điềm tĩnh như chưa từng biết gì. “Nhưng chị quyết định hoãn ký lại rồi.”
Nụ cười trên môi Khả Nhi cứng lại trong tích tắc, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra. “Hoãn ạ? Sao đột ngột vậy chị? Bên Thẩm gia chuẩn bị cả tháng nay rồi mà, hủy ngang thế này không sợ mất mặt người ta sao?”
“Chị chỉ muốn cẩn thận hơn thôi.” Nhược Ninh nhìn thẳng vào mắt em gái, cố tìm một dấu vết nào đó của sự giả dối ẩn sau lớp trang điểm nhẹ nhàng kia. “Có vấn đề gì sao? Sao em có vẻ sốt ruột hơn cả chị vậy?”
“Không không, em chỉ hỏi vậy thôi, sợ chị vất vả đàm phán lại từ đầu.” Khả Nhi vội lắc đầu, cười gượng gạo, ánh mắt thoáng chớp qua rồi lại trở về vẻ vô tư thường thấy. “Chị quyết định là đúng rồi ạ, chị luôn sáng suốt mà.”
Nhược Ninh bước vào thang máy, lòng lạnh băng. Phản ứng vừa rồi của Khả Nhi, dù chỉ thoáng qua, đã đủ để nàng chắc chắn một điều. Âm mưu này không chỉ bắt đầu sau khi ký hợp đồng. Nó đã có sẵn từ trước, có thể đã được ươm mầm từ rất lâu rồi.
Vừa lên đến văn phòng, Tiểu Mễ đã hớt hải chạy tới, tay cầm một xấp tài liệu, mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy hẳn đi.
“Tổng, luật sư vừa gửi báo cáo sơ bộ về. Chị xem đi, con số này, em không hiểu nổi luôn.”
Nhược Ninh cầm lấy tài liệu, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng. Sắc mặt nàng dần biến đổi.
Cổ phần công ty đã bị chuyển nhượng một phần cho một pháp nhân trung gian mang tên “Kim Nguyên Investment” từ tám tháng trước, tức là còn trước khi cuộc đàm phán với Thẩm Thị chính thức bắt đầu. Chữ ký trên văn bản chuyển nhượng, dù được làm giả tinh vi, nhưng nét bút lại quen thuộc đến rợn người.
Là chữ ký của chính nàng, kiếp trước nàng chưa từng ký loại giấy tờ này.
“Tổng, chị không sao chứ? Mặt chị trắng bệch rồi.” Tiểu Mễ lo lắng nhìn nàng, định đưa tay đỡ lấy vai nàng.
Nhược Ninh siết chặt tờ giấy trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. Hóa ra không phải đợi đến khi nàng ký hợp đồng với Thẩm Thị thì bi kịch mới bắt đầu. Mọi thứ đã được sắp đặt từ khi nàng còn chưa kịp nghi ngờ bất cứ điều gì.
“Điều tra ngay lập tức pháp nhân Kim Nguyên Investment. Ta muốn biết ai đứng sau nó, chậm nhất là chiều nay.” Nàng ra lệnh, giọng không còn chút run rẩy nào nữa.
Ngay khi nàng định nói thêm, cửa văn phòng bật mở. Thẩm Dịch Phong bước vào, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm, nụ cười ấm áp quen thuộc nở trên môi, dáng vẻ tự nhiên như thể đây vẫn là căn phòng hắn có thể ra vào bất cứ lúc nào.
“Em yêu, sao lại có tin đồn em hoãn ký hợp đồng vậy? Để anh giải thích cho em nghe, chuyện này quan trọng lắm, không thể chậm trễ đâu.”
Nhược Ninh nhìn người đàn ông từng khiến nàng chết không nhắm mắt, tay vẫn còn cầm chặt tờ giấy chuyển nhượng cổ phần mang chữ ký giả mạo của chính mình.
Nàng chợt hiểu ra một điều lạnh người. Thời gian không còn nhiều như nàng tưởng.
