Chương 1

  1. Home
  2. Kỷ Gia Thừa Kế
  3. Chương 1
Next

“Toàn bộ bốn mươi phần trăm cổ phần tập đoàn Kỷ thị, để lại cho cháu gái Kỷ Vãn Thu.” Giọng luật sư vừa dứt, cả phòng khách biệt thự họ Kỷ chấn động như có bom nổ. Kỷ Vãn Thu ngồi ở góc xa nhất, nơi gia nhân vẫn thường xếp cho những vị khách không quan trọng, ngẩng đầu lên, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe tiếng cốc pha lê vỡ tan trên sàn đá hoa cương.

“Không thể nào!” Kỷ Diệc Thần, bác cả của cô, đập bàn đứng phắt dậy, gương mặt trung niên đỏ bừng vì tức giận. “Con nhỏ đó chỉ là đứa con hoang ông tôi nhặt về nuôi cho có tiếng nhân từ, sao có thể thừa hưởng cổ phần nhiều hơn cả con cháu ruột thịt?”

Kỷ Vãn Thu ngồi im, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, gương mặt không gợn chút cảm xúc dù trong lòng đang cuộn trào như sóng biển. Cô không phải con hoang, mẹ cô từng là vợ chính thức của cha cô trước khi bị chính người phụ nữ hiện đang ngồi ở hàng ghế đầu, tức bà cả Lâm thị, dùng thủ đoạn hãm hại phải rời khỏi nhà họ Kỷ mang theo đứa con trong bụng. Hai mươi lăm năm qua, cô lớn lên trong nghèo khó, chỉ mới nửa năm trước khi mẹ cô qua đời vì bạo bệnh, ông nội cô, người duy nhất trong gia tộc từng âm thầm gửi tiền chu cấp cho hai mẹ con, mới liên lạc lại và đón cô về.

“Ông nội đã suy nghĩ kỹ trước khi lập di chúc này.” Luật sư gia tộc lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. “Đây là di chúc hợp pháp, có công chứng đầy đủ, được lập cách đây ba tháng khi ông còn hoàn toàn minh mẫn. Mọi khiếu nại xin được gửi tới văn phòng luật của chúng tôi theo đúng quy trình.”

Cả phòng khách lại một phen náo loạn. Kỷ Diệc Thần trừng mắt nhìn Kỷ Vãn Thu như muốn ăn tươi nuốt sống, còn bà cả Lâm thị thì im lặng đến đáng sợ, ánh mắt sắc như dao găm quét qua người cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh mà chỉ mình Kỷ Vãn Thu kịp nhận ra.

Cô nhớ lại lời ông nội từng nói với cô trong bệnh viện trước khi qua đời, giọng nói yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn còn minh mẫn lạ thường. “Vãn Thu à, ông xin lỗi cháu và mẹ cháu vì hai mươi lăm năm qua không đủ can đảm đối đầu với gia tộc để bảo vệ hai người. Cổ phần công ty, ông sẽ để lại cho cháu, không phải vì thương hại, mà vì cháu là người duy nhất trong nhà họ Kỷ còn giữ được sự lương thiện và bản lĩnh giống ông thời trẻ. Nhưng ông cảnh báo trước, ngày ông nhắm mắt, cũng là ngày cháu chính thức bước vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Đừng tin bất kỳ ai quá dễ dàng, kể cả những người tỏ ra thân thiện nhất.”

Lúc đó cô còn chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời dặn dò đó, cho tới khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng cả gia tộc quay lưng, dò xét, thậm chí công khai thù địch với mình ngay trong buổi đọc di chúc. Giờ đây, ngồi một mình trong căn phòng xa lạ giữa biệt thự rộng lớn, Kỷ Vãn Thu mới thấm thía hết câu nói của ông nội. Nhà họ Kỷ, hóa ra chưa bao giờ là một nơi bình yên như vẻ ngoài hào nhoáng của nó.

Buổi tối hôm đó, khi Kỷ Vãn Thu vừa trở về phòng khách được sắp xếp tạm trong biệt thự, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phòng bếp. Quản gia già hớt hải chạy vào, mặt mày tái mét.

“Tiểu thư… tiểu thư Vãn Thu, có người tố cáo cô ăn cắp chiếc vòng cổ ngọc bích gia truyền của lão gia! Cảnh sát đang trên đường tới rồi!”

Kỷ Vãn Thu đứng phắt dậy, tim đập thình thịch. “Tôi chưa từng động vào bất cứ thứ gì trong biệt thự này, sao có thể bị vu oan chuyện ăn cắp?”

“Chính mắt tôi nhìn thấy cô lén vào phòng lão gia lúc chiều, sau đó chiếc vòng liền biến mất!” Một giọng nói vang lên từ cửa phòng, chính là Kỷ Tiểu Nhàn, con gái ruột của bà cả Lâm thị, em họ cùng cha khác mẹ với cô. Gương mặt Tiểu Nhàn đầy vẻ đắc thắng được che giấu vụng về sau lớp mặt nạ lo lắng giả tạo.

“Tôi vào phòng ông nội để lấy thuốc theo lời dặn của bác sĩ, có camera an ninh ghi lại toàn bộ.” Kỷ Vãn Thu bình tĩnh đáp trả, dù trong lòng đã hiểu rõ đây là một cái bẫy được giăng sẵn từ trước. “Nếu các người muốn vu khống tôi, ít nhất cũng nên kiểm tra kỹ hệ thống camera trước đã.”

“Camera phòng lão gia bị lỗi từ chiều nay rồi, tiểu thư.” Quản gia già lúng túng đáp, ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng vào cô.

Kỷ Vãn Thu nghe vậy, trong lòng lạnh đi một nửa. Camera hỏng đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất, chuyện này rõ ràng không phải trùng hợp ngẫu nhiên. Cô liếc nhìn Kỷ Tiểu Nhàn, cô em họ đang đứng khoanh tay nhìn cô với ánh mắt giễu cợt, trong đầu nhanh chóng phân tích lại toàn bộ tình huống.

Nếu cảnh sát tới và không tìm ra bằng chứng nào chứng minh cô vô tội, chỉ cần một lời buộc tội ăn trộm cũng đủ để hội đồng gia tộc có cớ tước bỏ quyền thừa kế vừa được trao, đẩy cô ra khỏi nhà họ Kỷ trong ê chề. Đây chính là mục đích thật sự đằng sau vụ việc này.

“Được, vậy tôi sẽ đợi cảnh sát tới.” Kỷ Vãn Thu ngồi xuống ghế sofa, giọng điệu bình tĩnh đến kỳ lạ, hoàn toàn trái ngược với sự hoảng loạn mà đám người trong phòng mong đợi ở cô. “Nhưng trước khi họ tới, tôi muốn hỏi cô Tiểu Nhàn một câu. Cô nói chính mắt nhìn thấy tôi vào phòng ông nội lúc chiều, vậy lúc đó cô đang đứng ở đâu để quan sát được?”

Tiểu Nhàn khựng lại một giây, “Tôi… tôi đi ngang qua hành lang tình cờ nhìn thấy thôi.”

“Hành lang tầng hai chỉ có thể nhìn thấy cửa phòng ông nội nếu đứng ở góc phòng đọc sách phía đối diện, mà phòng đọc sách đó luôn khóa cửa, chỉ có ông nội, quản gia và tôi giữ chìa khóa.” Kỷ Vãn Thu nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang dần biến sắc của Tiểu Nhàn. “Vậy cô giải thích thế nào về việc mình có mặt ở đó?”

Cả phòng khách chìm vào im lặng. Bà cả Lâm thị đứng ở cửa, sắc mặt thoáng biến đổi trong tích tắc rồi nhanh chóng khôi phục vẻ điềm tĩnh, bước tới vỗ nhẹ vai con gái.

“Tiểu Nhàn chắc là nhớ nhầm thời gian thôi, chuyện này để cảnh sát tới điều tra rõ ràng là được.” Bà ta nói, giọng điệu ngọt ngào giả tạo, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sát khí lạnh lẽo hướng về phía Kỷ Vãn Thu. “Vãn Thu à, cháu mới về nhà họ Kỷ chưa được bao lâu, đừng vội vàng gây thù chuốc oán với người trong nhà. Dù sao, ở nơi này, có rất nhiều chuyện cháu chưa hiểu hết đâu.”

Kỷ Vãn Thu nhìn thẳng vào mắt bà ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, không chút sợ hãi.

“Bác cả nói đúng, con mới về đây chưa lâu, nên cũng chưa vội tin ai. Nhưng con nghĩ, chuyện chiếc vòng cổ mất tích, có lẽ nên tìm trong phòng của người tố cáo con trước tiên.”

Trong lúc chờ đợi, Kỷ Vãn Thu tranh thủ nhìn quanh phòng khách một lượt, cố ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từng ánh mắt, từng biểu cảm thoáng qua trên gương mặt mỗi người. Cô để ý thấy Kỷ Diệc Thần, ông bác cả vừa nãy còn giận dữ đập bàn, giờ lại đứng im lặng bất thường ở góc phòng, tay siết chặt ly rượu, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía cửa chính như đang chờ đợi điều gì đó. Còn quản gia già, người vừa báo tin mất trộm, ánh mắt cứ tránh né không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai trong phòng, đặc biệt là mỗi khi lướt qua phía Tiểu Nhàn.

Cô thầm nghĩ, một vụ trộm giả được dàn dựng vội vàng trong vòng vài tiếng đồng hồ sau buổi đọc di chúc, chắc chắn không thể là kế hoạch hoàn hảo không sơ hở. Chỉ cần một mắt xích yếu, toàn bộ âm mưu sẽ sụp đổ. Vấn đề chỉ là, ai mới thực sự là người đứng sau giật dây, và ai chỉ là con tốt bị lợi dụng.

“Cô Vãn Thu, xin mời hợp tác trả lời vài câu hỏi.” Một viên cảnh sát trẻ tuổi tiến lại gần, giọng điệu lịch sự nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ dò xét nghề nghiệp. “Chúng tôi nhận được tin báo cô có mặt tại phòng của ông Kỷ Thành Nguyên vào khoảng ba giờ chiều nay, đúng thời điểm chiếc vòng cổ ngọc bích được xác định còn ở đó lần cuối.”

“Đúng vậy, tôi có vào phòng ông nội lúc ba giờ mười lăm phút, để lấy lọ thuốc tim theo đúng lịch uống thuốc bác sĩ kê, quản gia có thể xác nhận điều này vì chính ông ấy là người đưa tôi chìa khóa phòng.” Kỷ Vãn Thu đáp rành mạch, không chút do dự. “Tôi rời phòng lúc ba giờ hai mươi, tổng cộng không quá năm phút, và tôi hoàn toàn không chạm vào bất kỳ vật dụng nào khác ngoài lọ thuốc trên bàn đầu giường.”

Người đàn ông mặc vest đen đứng cạnh viên cảnh sát, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng, giọng trầm thấp đầy uy nghiêm. “Camera hành lang tầng hai, dù camera trong phòng bị lỗi, vẫn ghi lại được thời gian ra vào chính xác của cô Kỷ. Tôi đã cho người kiểm tra lại trước khi tới đây.”

Kỷ Vãn Thu khẽ nhíu mày nhìn người đàn ông xa lạ này, trong lòng dấy lên một câu hỏi lớn. Người này rốt cuộc là ai, sao lại nắm rõ mọi thông tin an ninh của biệt thự nhanh đến vậy, và vì lý do gì lại đứng ra minh oan cho cô ngay từ những câu đầu tiên? Cô chưa kịp lên tiếng hỏi thì người đàn ông đã quay sang viên cảnh sát, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, nói tiếp một câu khiến cả phòng khách chấn động.

“Chiếc vòng cổ ngọc bích, tôi đã tìm thấy. Nhưng người giữ nó, không phải là cô Kỷ Vãn Thu.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal