Chương 9
Cuộc họp Hội đồng quản trị bất thường diễn ra vào giữa tháng Tư, chỉ với một nội dung duy nhất trong chương trình nghị sự: bỏ phiếu miễn nhiệm Tổng Giám đốc.
Kết quả được công bố ngay trong ngày: chín trên mười một thành viên đồng ý miễn nhiệm Hạ Minh Khải khỏi vị trí Tổng Giám đốc Hà Thịnh Capital, có hiệu lực ngay lập tức. Một Tổng Giám đốc tạm quyền được bổ nhiệm để duy trì hoạt động trong giai đoạn thanh tra.
Tối hôm đó, điện thoại Tư Ninh reo, số máy quen.
Cô bắt máy nhưng không nói gì trước.
“Tư Ninh.” Giọng Hạ Minh Khải khác hoàn toàn mọi lần trước, không còn chút kẻ cả, không còn cả sự van xin gượng gạo, chỉ còn lại một sự mệt mỏi rã rời. “Anh vừa bị miễn nhiệm.”
“Tôi biết,” cô đáp, giọng không vui không buồn.
“Em có hả hê không?”
Cô im lặng vài giây, rồi đáp thật.
“Không. Tôi không cần ông mất chức để cảm thấy mình đúng. Tôi chỉ cần một điều, là sự thật được nói ra, đúng như nó vốn là. Ông mất chức không phải vì tôi, mà vì cách ông chọn xử lý sự thật đó suốt nửa năm qua.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức cô tưởng ông ta đã cúp máy.
“Anh xin lỗi,” cuối cùng ông ta nói, “vì câu nói hôm hai mươi tám tháng Chạp.”
“Tôi nhận lời xin lỗi đó,” cô đáp. “Nhưng tôi sẽ không quay lại Hà Thịnh, dù dưới hình thức nào, dù ai làm Tổng Giám đốc tiếp theo.”
Cô cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, rồi quay lại với tập hồ sơ đang dở.
Cuối tháng Tư, Tư Minh Capital tổ chức một bữa tiệc nhỏ, không phải vì hợp đồng mới hay vì tin tức gì lớn, mà chỉ để chính thức công bố Lâm Tiểu Yến được bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kiểm soát Rủi ro, vị trí cô từng mơ ước nhưng chưa bao giờ có cơ hội chạm tới ở Hà Thịnh.
Văn phòng giờ đã có hai mươi hai nhân viên, một phần không nhỏ từng làm ở các công ty quản lý quỹ khác, trong đó có ba người từng làm ở Hà Thịnh, được tuyển hoàn toàn dựa trên năng lực qua các vòng phỏng vấn độc lập, không ai biết trước họ từng ở đâu cho đến vòng cuối.
Ông Trần Quốc Lương đến dự, mang theo một chai rượu vang nhỏ, nâng ly chúc mừng ngắn gọn.
“Một năm trước, nếu ai nói với ta rằng Quỹ Bắc Minh sẽ ủy thác phần lớn tài sản cho một công ty mới thành lập bởi một cô gái từng bị gọi là ‘vô dụng’, ta cũng sẽ cười. Nhưng đôi khi, người ta gọi một thứ là vô dụng, chỉ vì họ chưa đủ tầm để hiểu giá trị thật của nó.”
Mọi người vỗ tay, Lâm Tiểu Yến cười, mắt hơi ướt.
Tư Ninh đứng ở góc phòng, nhìn cảnh đó, rồi lặng lẽ rút điện thoại, mở lại tấm ảnh biển hiệu cũ, gõ thêm một dòng mới dưới ghi chú trước đó.
“28 tháng Chạp. Vô dụng. Nhớ mãi. 15 tháng Giêng. Bắt đầu lại. 30 tháng Tư. Hai mươi hai người, không ai còn nhớ câu nói đó, trừ tôi.”
Gần một năm sau, đúng vào dịp cuối năm, Tư Ninh nhận được lời mời làm khách mời danh dự tại một hội nghị tổng kết ngành tài chính, nơi tập hợp gần như toàn bộ những công ty quản lý quỹ lớn nhỏ trong khu vực.
Cô đứng trên sân khấu, không phải để kể về chuyện cũ, mà để chia sẻ về cách Tư Minh Capital xây dựng quy trình kiểm soát rủi ro minh bạch ngay từ ngày đầu thành lập, một chủ đề được Ban tổ chức đặc biệt quan tâm sau hàng loạt sự cố trong ngành năm vừa qua.
“Tôi không nghĩ mình thành công vì tôi giỏi hơn ai,” cô nói trước hàng trăm người, “tôi nghĩ mình đứng được ở đây hôm nay, vì tôi từng học được một bài học rất đau, đó là đừng bao giờ để sự nhẫn nhịn của mình trở thành lý do để người khác coi thường giá trị của mình. Hãy nhẫn nhịn khi cần, nhưng đừng quên giữ lại bằng chứng cho sự đúng đắn của chính mình.”
Phía hàng ghế cuối hội trường, một vài người nhận ra cô chính là người từng xuất hiện trong bài phỏng vấn gây chấn động ngành tài chính năm trước, họ vỗ tay lâu hơn bình thường.
Sau buổi nói chuyện, Lâm Tiểu Yến đứng chờ ở cửa, đưa cho cô một cốc trà ấm.
“Chị làm tốt lắm.”
“Cảm ơn em,” Tư Ninh đáp, nhìn ra ngoài, ánh đèn thành phố lấp lánh không khác gì đêm hai mươi tám tháng Chạp năm trước, chỉ có điều, lần này cô không còn ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, mà đang đứng giữa một hội trường đầy người, với một công ty của riêng mình phía sau.