Chương 10 (Hoàn)
Vài tháng sau buổi hội nghị, trong một lần đi công tác ngắn, Tư Ninh tình cờ gặp lại Hạ Minh Khải tại sân bay.
Ông ta đã khác nhiều, không còn vest chỉnh tề, chỉ một áo khoác bình thường, tóc bạc thêm nhiều so với lần gặp cuối. Sau khi rời khỏi Hà Thịnh, ông ta gần như không còn xuất hiện trong giới tài chính nữa, nghe nói chuyển sang làm cố vấn tự do cho một vài doanh nghiệp nhỏ ở tỉnh.
Ông nhận ra cô trước, gật đầu chào, không tiến lại gần, chỉ đứng từ xa.
Cô bước đến, dừng lại cách ông một khoảng vừa đủ.
“Ông Hạ.”
“Tư Ninh.” Ông ta cười, nụ cười lần này không còn chút kẻ cả nào, chỉ còn sự mệt mỏi của một người đã đi qua rất nhiều chuyện. “Lâu rồi không gặp. Công ty của em phát triển tốt, anh có theo dõi.”
“Cảm ơn ông.”
“Anh muốn nói với em một điều, từ lâu rồi anh đã muốn nói nhưng không có dịp.” Ông ta dừng lại, hít một hơi. “Câu nói hôm hai mươi tám tháng Chạp đó, không chỉ là sai với em. Nó còn là sai với chính anh, vì nó cho thấy anh đã từng là một người sếp tệ đến mức nào. Anh xin lỗi, lần này là thật, không phải vì muốn em quay lại hay giúp gì cho anh.”
Cô nhìn ông một lúc, rồi đáp, giọng nhẹ nhàng hơn cô từng nghĩ mình có thể có với ông.
“Tôi nhận lời xin lỗi đó. Và tôi nghĩ, chúng ta đều đã học được điều mình cần học, dù bằng những cách rất khác nhau.”
Ông ta gật đầu, không nói thêm gì, chỉ mỉm cười nhẹ rồi quay người bước về phía cổng ra của mình.
Cô nhìn theo một lúc, rồi cũng quay đi, không còn cảm thấy gì nặng nề như cô từng nghĩ mình sẽ cảm thấy, nếu một ngày gặp lại ông ta.
Đêm hai mươi tám tháng Chạp, đúng một năm sau ngày cô bị sa thải, Tư Ninh ngồi một mình trong văn phòng, lúc này đã là tầng cao nhất của một tòa nhà mới, nơi Tư Minh Capital chính thức chuyển đến từ vài tháng trước.
Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa đếm ngược năm mới lấp lánh khắp thành phố, không khác gì đêm năm trước, chỉ có điều, lần này cô không còn ngồi trong căn hộ nhỏ chật chội với một ly trà và một email chờ đợi.
Cô mở lại album ảnh cũ, nhìn dòng ghi chú đã được viết thêm qua từng tháng.
“28 tháng Chạp. Vô dụng. Nhớ mãi. 15 tháng Giêng. Bắt đầu lại. 30 tháng Tư. Hai mươi hai người, không ai còn nhớ câu nói đó, trừ tôi.”
Cô gõ thêm một dòng cuối cùng.
“28 tháng Chạp năm sau. Tôi vẫn nhớ câu nói đó. Nhưng giờ đây, nó không còn làm tôi đau, nó chỉ còn là lý do để tôi nhắc mình, đừng bao giờ để người khác định nghĩa giá trị của mình bằng một câu nói thiếu công bằng, và cũng đừng bao giờ quên cảm ơn chính mình, vì đã không gục ngã.”
Cô nhớ lại, năm cô mười hai tuổi, cha cô từng mất gần hết số tiền tiết kiệm cả đời vì tin vào một quỹ đầu tư không minh bạch, người quản lý quỹ đó biến mất không một lời giải thích, để lại cả gia đình cô chìm trong nợ nần suốt nhiều năm. Đó là lý do thật sự khiến cô chọn ngành tài chính, không phải để giàu nhanh, mà để một ngày, không còn ai phải chịu cảnh như cha cô từng chịu, chỉ vì tin vào một con số được trình bày đẹp đẽ mà không ai chịu kiểm tra đến cùng.
Có tiếng gõ cửa. Lâm Tiểu Yến bước vào, mang theo hai cốc trà nóng.
“Chị, sắp đến giờ giao thừa rồi. Mọi người đang tụ tập ở sảnh dưới, chị xuống không?”
Tư Ninh gấp điện thoại lại, đứng dậy, khoác thêm áo, nhìn ra cửa sổ lần cuối, nơi pháo hoa vẫn đang rực sáng trên bầu trời thành phố.
“Xuống chứ,” cô nói, mỉm cười, “năm nay, mình có rất nhiều điều để ăn mừng.”
Hai người cùng bước ra khỏi phòng, ánh sáng từ pháo hoa ngoài cửa sổ rọi qua, in lên tấm biển “Tư Minh Capital” treo ngay sảnh chính, sáng rõ như một lời khẳng định cho tất cả những gì cô đã đi qua trong đúng một năm.
HẾT