Chương 6
“Hắc Ưng” và “điểm hẹn phía Bắc” trở thành hai manh mối quan trọng nhất mà Vãn Thu và Chinh Vũ có được sau vụ bắt cóc bất thành. Ngay trong đêm, cả hai cùng Chu Hạo họp bàn khẩn cấp tại căn hộ áp mái, cố gắng ghép nối mọi thông tin để tìm ra danh tính thật sự đứng sau mật danh bí ẩn ấy.
“Hắc Ưng không phải là một cái tên xa lạ.” Chinh Vũ nói, ánh mắt anh nghiêm trọng khác thường. “Đây là mật danh của một kẻ môi giới tài chính ngầm, chuyên đứng ra dàn xếp các giao dịch rửa tiền xuyên quốc gia cho nhiều tổ chức tội phạm khác nhau. Tổ chức đã truy tìm dấu vết của hắn suốt hai năm nay nhưng chưa từng xác định được danh tính thật.”
“Nếu chú Kiệt có liên hệ trực tiếp với Hắc Ưng, vậy quy mô của toàn bộ đường dây này còn lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta từng nghĩ.” Vãn Thu nói, giọng cô trầm xuống đầy lo lắng. “Không còn đơn thuần là chuyện gia tộc nữa, mà đã trở thành một phần của mạng lưới tội phạm tài chính quốc tế.”
Chu Hạo gõ nhanh trên bàn phím, sau vài phút anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên sự phấn khích xen lẫn lo lắng. “Tôi vừa tìm thấy điều gì đó thú vị. Trong email đã bị xóa mà tôi khôi phục được trước đó, có nhắc đến một cuộc gặp mặt định kỳ vào ngày mười lăm hàng tháng, tại một địa điểm được mã hóa bằng cụm từ ‘nhà kính phía Bắc’. Hôm nay là ngày mười ba.”
“Vậy ‘điểm hẹn phía Bắc’ mà Vãn Nhi nghe được, rất có thể chính là cuộc gặp mặt định kỳ này.” Vãn Thu nói, ánh mắt cô sáng lên. “Nếu chúng ta có thể xác định chính xác địa điểm và thời gian, đây sẽ là cơ hội duy nhất để bắt quả tang toàn bộ đường dây, bao gồm cả Hắc Ưng lẫn chú Kiệt.”
“Nhưng chúng ta cần xác định chính xác vị trí của ‘nhà kính phía Bắc’ trước ngày mười lăm, chỉ còn hai ngày nữa.” Chinh Vũ nói, giọng anh đầy áp lực. “Và quan trọng hơn, chúng ta cần đủ thẩm quyền pháp lý để cảnh sát có thể ập vào bắt giữ ngay tại chỗ, nếu không có đủ chứng cứ ban đầu, toàn bộ kế hoạch có thể đổ bể.”
Đúng lúc mọi người đang căng thẳng bàn bạc, cửa căn hộ bất ngờ bị gõ. Vãn Thu cảnh giác đứng dậy, nhưng khi mở cửa, người đứng đó lại là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, ánh mắt sắc sảo đầy tự tin.
“Xin lỗi vì đến đột ngột như vậy.” Người phụ nữ nói, giọng điệu thanh lịch nhưng có phần kiêu ngạo. “Tôi là Bạch Tuyết Nhi, vị hôn thê của Đường Chinh Vũ. Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện với nhau, cô Tưởng Vãn Thu.”
Cả căn phòng lập tức im lặng. Vãn Thu quay sang nhìn Chinh Vũ, ánh mắt cô đầy nghi hoặc, còn Chinh Vũ thì sững người trong giây lát trước khi nhanh chóng bước đến.
“Tuyết Nhi, em đến đây làm gì?” Anh hỏi, giọng anh có phần gấp gáp.
“Em đến để nhắc anh nhớ về lời hứa hôn giữa hai gia đình chúng ta.” Bạch Tuyết Nhi đáp, ánh mắt cô liếc qua Vãn Thu đầy dò xét. “Không ngờ, anh lại bận rộn đến mức quên mất vị hôn thê của mình, để dành toàn bộ thời gian cho một người phụ nữ khác.”
Vãn Thu đứng lặng, trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả, giữa sự bất ngờ và một chút gì đó nhói lên mà cô không muốn thừa nhận. Cô quay sang nhìn Chinh Vũ, chờ đợi lời giải thích.
Chinh Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Vãn Thu, giọng anh dứt khoát. “Đây là một câu chuyện dài, nhưng anh cần em tin tưởng anh trước khi nghe hết. Tuyết Nhi không phải là vị hôn thê thật sự của anh.”
“Vậy tại sao cô ấy lại tự nhận như vậy?” Vãn Thu hỏi, giọng cô cố giữ bình tĩnh.
“Bởi vì đó chính là vỏ bọc mà tổ chức đã sắp xếp cho anh, để tiếp cận sâu hơn vào nội bộ tập đoàn Húc Đông.” Chinh Vũ đáp. “Tuyết Nhi là con gái của một đối tác cũ có liên hệ mật thiết với gia tộc điều hành Húc Đông, việc công khai một mối quan hệ hôn ước giả với cô ấy giúp anh có lý do chính đáng để thường xuyên xuất hiện trong các sự kiện nội bộ của tập đoàn mà không gây nghi ngờ.”
Bạch Tuyết Nhi khẽ cười, giọng cô mang theo chút mỉa mai. “Anh nói đúng, đó chỉ là vỏ bọc trên danh nghĩa. Nhưng tôi nghĩ cô Vãn Thu nên biết rõ, dù chỉ là vỏ bọc, gia tộc tôi vẫn coi đây là một lời hứa hôn nghiêm túc, và họ sẽ không dễ dàng chấp nhận việc anh Chinh Vũ công khai qua lại với người phụ nữ khác trước khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa.”
Vãn Thu im lặng, ánh mắt cô nhìn Chinh Vũ, rồi lại nhìn sang Tuyết Nhi. Dù lý trí mách bảo cô rằng đây chỉ là một phần trong kế hoạch điều tra phức tạp, nhưng trong lòng cô vẫn không tránh khỏi cảm giác bất an mơ hồ.
“Tôi không có ý định can thiệp vào bất cứ thỏa thuận nào giữa hai gia tộc.” Vãn Thu cuối cùng lên tiếng, giọng cô đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. “Nhưng tôi cũng muốn nhắc cô Tuyết Nhi, chúng tôi hiện đang trong giai đoạn cực kỳ quan trọng của một cuộc điều tra liên quan trực tiếp đến an toàn tính mạng của gia đình tôi. Nếu cô có thể giúp gì cho chúng tôi trong việc tiếp cận nội bộ Húc Đông, tôi sẽ vô cùng biết ơn.”
Bạch Tuyết Nhi nhướng mày, có phần bất ngờ trước thái độ điềm tĩnh của Vãn Thu. Sau một thoáng im lặng, cô khẽ mỉm cười, lần này nụ cười có phần chân thật hơn. “Cô Vãn Thu quả nhiên không giống như những gì tôi tưởng tượng. Được, tôi sẽ giúp, nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Vãn Thu hỏi.
“Tôi muốn được tận mắt chứng kiến ngày mà tập đoàn Húc Đông và toàn bộ đường dây rửa tiền đứng sau nó bị lật tẩy hoàn toàn.” Tuyết Nhi đáp, ánh mắt cô lần đầu tiên lộ ra sự nghiêm túc thực sự. “Vì gia tộc tôi cũng từng là nạn nhân gián tiếp của những giao dịch mờ ám này, cha tôi đã mất trắng một khoản đầu tư lớn chỉ vì tin tưởng nhầm người.”
Vãn Thu nhìn thẳng vào mắt Tuyết Nhi, nhận ra trong đó một sự chân thành mà cô không ngờ tới. “Vậy chúng ta có chung một mục tiêu.”
Tuyết Nhi gật đầu, rồi rút từ trong túi xách ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. “Đây là danh sách khách mời của buổi gặp mặt định kỳ vào ngày mười lăm tới, tôi đã bí mật sao chép được từ hệ thống nội bộ của Húc Đông. Địa điểm tổ chức là một khu nhà kính trồng hoa lan cao cấp ở ngoại ô phía Bắc thành phố, thuộc sở hữu riêng của Chủ tịch tập đoàn.”
Vãn Thu nhận lấy chiếc thẻ nhớ, ánh mắt cô lóe lên tia sáng quyết đoán. “Đây chính xác là ‘nhà kính phía Bắc’ mà chúng tôi đang tìm kiếm.”
“Cẩn thận đấy.” Tuyết Nhi nói thêm, giọng cô nghiêm túc hẳn. “Buổi gặp mặt định kỳ này thường chỉ có những nhân vật cấp cao nhất trong mạng lưới tham dự, an ninh được bố trí cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu các bạn không cẩn thận, rất có thể sẽ đánh động khiến toàn bộ kế hoạch đổ bể trước khi kịp thu thập đủ bằng chứng.”
Đường Chinh Vũ gật đầu, ánh mắt anh đầy vẻ trân trọng khi nhìn Tuyết Nhi. “Cảm ơn em vì đã liều lĩnh lấy được thông tin này. Anh biết, nếu bị phát hiện, hậu quả đối với em sẽ không hề nhỏ.”
“Anh không cần cảm ơn tôi.” Tuyết Nhi đáp, giọng cô nhẹ nhàng hơn hẳn so với thái độ kiêu ngạo lúc mới bước vào. “Tôi làm điều này vì chính gia đình mình, và cũng vì tôi tin rằng, một người phụ nữ dám công khai đối đầu với cả một đường dây tội phạm tài chính để bảo vệ gia đình như cô Vãn Thu, xứng đáng nhận được sự giúp đỡ.”
Sau khi Tuyết Nhi rời đi, căn phòng chìm trong không khí trầm lắng hơn thường lệ. Vãn Thu ngồi xuống, ánh mắt cô nhìn Chinh Vũ, trong lòng cô vẫn còn vương vấn chút cảm xúc khó gọi tên từ cuộc chạm mặt bất ngờ vừa rồi.
“Cô ấy thực sự tốt hơn nhiều so với ấn tượng ban đầu.” Cô nói, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên.
Chinh Vũ nhìn cô, khẽ mỉm cười như thể hiểu rõ những suy nghĩ đang lởn vởn trong đầu cô. “Anh đã nói rồi, đó chỉ là một vỏ bọc trên danh nghĩa. Trái tim anh, kể từ đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau năm năm trước, chưa từng thuộc về ai khác.”
Vãn Thu khẽ đỏ mặt, nhanh chóng lảng sang chuyện khác để che giấu sự bối rối hiếm hoi của mình. “Chúng ta nên tập trung vào kế hoạch cho ngày mười lăm trước đã. Chuyện tình cảm cá nhân, để sau khi mọi thứ ổn thỏa rồi tính tiếp.”
Chu Hạo ngồi cạnh đó, khẽ bật cười trước phản ứng của cả hai người, nhưng nhanh chóng quay lại nghiêm túc với công việc. “Được rồi, hai người cứ từ từ giải quyết chuyện riêng, còn bây giờ hãy để tôi giúp lên kế hoạch chi tiết cho buổi đột kích nhà kính phía Bắc.”
Có được vị trí chính xác của cuộc gặp mặt định kỳ, Vãn Thu, Chinh Vũ và Chu Hạo lập tức bắt tay vào lên kế hoạch chi tiết cho ngày mười lăm sắp tới. Nhưng ngay khi mọi thứ dường như đang tiến triển thuận lợi, một biến cố mới lại bất ngờ ập đến.
Sáng hôm sau, khi Vãn Nhi vừa xuất viện trở về nhà, một phong bì lạ được gửi đến tận cửa biệt thự gia tộc, bên trong không có tên người gửi, chỉ có vài tấm ảnh được in ra và một tờ giấy viết tay ngắn gọn.
Vãn Nhi mở phong bì ra xem, gương mặt cô lập tức tái mét, tay run rẩy đến mức làm rơi cả xấp ảnh xuống sàn nhà. Nghe tiếng động lạ, Vãn Thu vội chạy đến, nhặt những tấm ảnh lên xem, cơn giận trong lòng cô bùng lên dữ dội.
Những tấm ảnh đã qua chỉnh sửa tinh vi, ghép gương mặt của Vãn Nhi vào những bối cảnh nhạy cảm hoàn toàn giả tạo, đủ để hủy hoại danh dự của một cô gái trẻ nếu bị phát tán rộng rãi. Kèm theo đó là dòng chữ viết tay lạnh lùng: “Nếu Tưởng Vãn Thu không dừng cuộc điều tra vô nghĩa của mình, những tấm ảnh này sẽ được gửi đến tất cả bạn bè, giáo viên và các trang mạng xã hội của Tưởng Vãn Nhi trong vòng bốn mươi tám giờ tới.”
“Chị ơi, em không hiểu tại sao lại có những tấm ảnh này.” Vãn Nhi nức nở, toàn thân run lên vì sợ hãi và uất ức. “Em chưa từng chụp những bức ảnh như vậy, tất cả đều là giả, nhưng nhìn chân thật đến đáng sợ.”
Vãn Thu ôm chặt lấy em gái, cố gắng trấn an, nhưng trong lòng cô sục sôi một cơn phẫn nộ chưa từng có. “Chị tin em. Đây chỉ là một thủ đoạn đê hèn để uy hiếp chị em mình, không có gì là sự thật cả.”
Cô lập tức gọi điện cho Đường Chinh Vũ, giọng cô run lên vì tức giận khi thuật lại toàn bộ sự việc. Chinh Vũ nghe xong, giọng anh cũng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Đây rõ ràng là một bước leo thang mới của chú Kiệt, có lẽ ông ta đã nhận ra cuộc điều tra đang tiến rất gần đến sự thật.” Anh nói. “Anh sẽ cho người kiểm tra ngay nguồn gốc của những tấm ảnh này, công nghệ chỉnh sửa ảnh giả tinh vi như vậy cần có sự hỗ trợ của một đội ngũ kỹ thuật chuyên nghiệp, không phải ai cũng có thể thực hiện được.”
Trong khi chờ đợi kết quả điều tra, Vãn Thu quyết định đối mặt trực diện với chú Kiệt một lần nữa. Cô đến thẳng văn phòng làm việc của ông ta tại trụ sở Tưởng Thị, không báo trước, đặt thẳng xấp ảnh giả lên bàn làm việc.
“Chú giải thích cho cháu nghe được không, đây là cái gì?” Cô hỏi, giọng cô lạnh đến mức khiến không khí trong phòng như đông cứng lại.
Chú Kiệt liếc nhìn xấp ảnh, gương mặt ông ta thoáng biến sắc trong tích tắc trước khi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. “Chú không biết cháu đang nói đến chuyện gì.”
“Chú thật sự nghĩ cháu sẽ tin lời chối bỏ vô căn cứ này sao?” Vãn Thu cười lạnh. “Cháu đã cho người điều tra, công nghệ chỉnh sửa ảnh tinh vi như vậy chỉ có một vài đội ngũ kỹ thuật cao cấp trong khu vực có khả năng thực hiện, và một trong số đó từng nhận thanh toán từ chính công ty Kim Hải Thương Mại của chú cách đây ba tháng.”
Câu nói khiến chú Kiệt sững lại trong giây lát, ánh mắt ông ta lộ rõ sự kinh ngạc không kịp che giấu. Rõ ràng ông ta không ngờ Vãn Thu đã lần ra manh mối nhanh đến vậy.
“Cháu đang suy diễn vô căn cứ.” Ông ta cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng đã không còn tự tin như trước. “Chú sẽ không ngồi đây nghe những lời buộc tội vô lý này.”
“Vậy cháu sẽ nói thẳng với chú một điều.” Vãn Thu cúi người về phía trước, ánh mắt cô sắc lạnh như dao. “Nếu bất cứ tấm ảnh giả mạo nào bị phát tán, cháu sẽ không chỉ dừng lại ở việc kiện chú tội danh vu khống và xâm phạm danh dự nhân phẩm. Cháu sẽ công khai toàn bộ hồ sơ điều tra mà cháu đang có trong tay, ngay trước công chúng, không cần chờ đến khi hoàn tất mọi thủ tục pháp lý.”
Chú Kiệt nhìn Vãn Thu một lúc lâu, ánh mắt ông ta dần chuyển từ sự tức giận sang một điều gì đó phức tạp hơn, có lẽ là sự dè chừng thực sự lần đầu tiên xuất hiện kể từ khi cô trở về.
“Cháu thật sự tin rằng mình có thể đánh bại chú sao?” Ông ta cuối cùng lên tiếng, giọng điệu không còn vẻ bình thản giả tạo nữa, mà trở nên trầm thấp đầy đe dọa. “Chú đã xây dựng mạng lưới quan hệ này suốt hơn mười năm qua, cháu chỉ mới trở về được vài ngày, cháu nghĩ mình có đủ sức mạnh để lật đổ tất cả sao?”
“Cháu không cần lật đổ tất cả.” Vãn Thu đáp, giọng cô bình thản đến rợn người. “Cháu chỉ cần lật đổ chú, phần còn lại tự khắc sẽ sụp đổ theo.”
Nói xong, cô quay người rời khỏi văn phòng, để lại chú Kiệt đứng lặng sau lưng, gương mặt ông ta lần đầu tiên hiện rõ một nét lo âu thực sự không thể che giấu.
Trên đường trở về, điện thoại của Vãn Thu đổ chuông, là Chinh Vũ. “Vãn Thu, đội kỹ thuật của anh vừa xác định được nguồn gốc của những tấm ảnh giả. Chúng được xử lý bởi một studio thiết kế đồ họa nhỏ, và người đặt hàng thanh toán bằng chính tài khoản cá nhân của một trợ lý thân cận của chú Kiệt, không phải chú Kiệt trực tiếp ra mặt.”
“Chú ấy vẫn luôn cẩn thận không để lại dấu vết trực tiếp.” Vãn Thu nói, giọng cô đầy toan tính. “Nhưng ít nhất, chúng ta đã có thêm một mắt xích quan trọng để lần ra toàn bộ mạng lưới.”
Vãn Thu cầm lấy chiếc phong bì cẩn thận bằng găng tay để tránh làm mất dấu vân tay có thể còn sót lại, đặt vào một túi nhựa niêm phong mà Chinh Vũ đã dặn cô luôn mang theo phòng trường hợp khẩn cấp. “Chúng ta cần gửi ngay cho đội pháp y của tổ chức, có thể họ sẽ tìm ra manh mối về người đã gửi phong bì này.”
Vãn Nhi, sau khi bình tĩnh trở lại, nhất quyết đòi được tham gia vào quá trình đối phó với vụ việc thay vì chỉ ngồi yên chờ đợi trong sợ hãi. “Chị Vãn Thu, em không muốn cứ mãi là người bị hại trong chuyện này. Em muốn làm gì đó, dù chỉ là việc nhỏ, để giúp chị chấm dứt tất cả những chuyện này càng sớm càng tốt.”
Vãn Thu nhìn em gái, trong lòng cô dâng lên niềm tự hào xen lẫn xót xa. “Được, chị sẽ để em giúp một việc, nhưng em phải hứa tuyệt đối làm theo hướng dẫn của chị và Chinh Vũ, không được tự ý hành động.”
“Em hứa.” Vãn Nhi gật đầu quả quyết, ánh mắt cô không còn vẻ sợ hãi cam chịu như trước, mà ánh lên sự kiên định mới mẻ. “Em muốn chính tay em giúp đưa ra ánh sáng những kẻ đã dám làm điều này với em.”
“Còn kế hoạch cho ngày mười lăm thì sao?” Vãn Thu hỏi lại Chinh Vũ, kéo cuộc trò chuyện trở về vấn đề cấp bách nhất.
“Mọi thứ đã sẵn sàng.” Chinh Vũ đáp. “Anh đã phối hợp với cơ quan chức năng, họ đồng ý bí mật bố trí lực lượng gần khu vực nhà kính, chờ tín hiệu để ập vào ngay khi có đủ bằng chứng về cuộc gặp mặt giữa Hắc Ưng và các bên liên quan, bao gồm cả chú Kiệt nếu ông ta xuất hiện.”
Vãn Thu gật đầu, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa xe, thành phố dần chìm vào hoàng hôn. Chỉ còn hai ngày nữa, mọi bí mật được chôn giấu suốt nhiều năm qua sẽ chính thức được phơi bày dưới ánh sáng.
Trước khi kế hoạch chính thức được triển khai, Vãn Thu quyết định ghé thăm mẹ, người suốt mấy ngày qua luôn ở trong trạng thái lo lắng tột độ vì những biến cố dồn dập xảy đến với gia đình. Khi cô bước vào phòng, mẹ cô đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt bà xa xăm nhìn ra khu vườn.
“Mẹ.” Vãn Thu gọi khẽ, ngồi xuống bên cạnh. “Mẹ có sao không?”
Lâm Thục Trinh quay sang nhìn con gái, ánh mắt bà ngân ngấn nước. “Mẹ chỉ đang nghĩ, suốt hai mươi mấy năm qua, mẹ đã sống cùng ba con, sinh ra hai đứa con gái, vậy mà mẹ chưa từng một lần nhận ra, người em trai mà mẹ vẫn luôn coi là một phần của gia đình mình, lại tàn nhẫn đến mức này.”
“Mẹ không có lỗi trong chuyện này.” Vãn Thu nắm lấy tay mẹ, giọng cô dịu dàng hiếm có. “Chú Kiệt đã dày công che giấu bộ mặt thật của mình suốt nhiều năm, ngay cả những người thân cận nhất cũng khó lòng nhận ra.”
“Mẹ chỉ mong, sau tất cả chuyện này, gia đình mình có thể quay trở lại được cuộc sống bình yên như trước.” Bà nói, giọng bà nghẹn ngào. “Mẹ không cần công ty phải lớn mạnh hay giàu có, mẹ chỉ cần các con được an toàn và hạnh phúc.”
Vãn Thu ôm lấy mẹ, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc mà cô đã thiếu vắng suốt năm năm xa cách. “Con hứa với mẹ, sau khi mọi chuyện kết thúc, con sẽ cùng gia đình xây dựng lại cuộc sống bình yên đó, mẹ ạ.”
