Chương 5
Ba ngày sau cuộc họp căng thẳng tại trụ sở Tưởng Thị, đội kiểm toán độc lập do Vãn Thu lựa chọn chính thức bắt đầu công việc. Nhưng ngay trong buổi làm việc đầu tiên, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến toàn bộ tiến trình suýt bị đình trệ.
“Vãn Thu, có chuyện rồi.” Chu Hạo gọi điện, giọng anh gấp gáp khác thường. “Đội kiểm toán vừa phát hiện một phần lớn dữ liệu tài chính của bộ phận đầu tư thuộc năm năm trước đã bị xóa khỏi hệ thống lưu trữ chính của công ty, chỉ còn lại vài bản sao lưu rời rạc.”
“Xóa từ bao giờ?” Vãn Thu hỏi, giọng cô lập tức căng thẳng.
“Dấu vết cho thấy dữ liệu bị xóa cách đây khoảng hai ngày, đúng thời điểm ngay sau cuộc họp hội đồng quản trị.” Chu Hạo đáp. “Rõ ràng chú Kiệt đã đoán trước được cuộc kiểm toán sẽ động chạm đến giai đoạn này, nên đã ra tay xóa dấu vết trước khi đội kiểm toán kịp tiếp cận.”
Vãn Thu nhắm mắt lại, cố gắng giữ bình tĩnh. “Vậy chúng ta còn cách nào để khôi phục lại dữ liệu đó không?”
“Tôi đã liên hệ với một chuyên gia phục hồi dữ liệu pháp y, người từng hợp tác với tổ chức trong một vài vụ án trước đây.” Chu Hạo đáp. “Nhưng việc này cần thời gian, có thể mất từ năm đến bảy ngày mới có kết quả chính xác.”
Ngay lúc đó, cửa căn hộ áp mái mở ra, Tưởng Chí Cường bước vào, gương mặt ông tái nhợt, tay ông run rẩy cầm theo một chiếc phong bì đã cũ.
“Vãn Thu, ba có chuyện muốn nói với con.” Ông nói, giọng đầy xúc động khó kìm nén.
Vãn Thu ra hiệu cho Chu Hạo tạm dừng cuộc gọi, quay sang nhìn cha, nhận ra ngay có điều gì đó nghiêm trọng vừa xảy ra. “Ba, có chuyện gì vậy?”
Tưởng Chí Cường ngồi xuống ghế, hai tay ông run rẩy mở chiếc phong bì cũ, bên trong là một xấp giấy tờ đã ố vàng theo thời gian. “Đây là bản sao gốc của hợp đồng góp vốn dự án bất động sản năm năm trước, ba đã cất giấu suốt thời gian qua. Nhưng hôm nay, khi lục lại toàn bộ hồ sơ cũ để tìm thêm bằng chứng cho con, ba mới phát hiện ra một điều mà suốt năm năm qua ba chưa từng để ý.”
Ông đặt xấp giấy tờ lên bàn, tay chỉ vào một đoạn văn bản nhỏ ở trang cuối cùng. “Đây là điều khoản bảo lãnh của dự án, ghi rõ rằng nếu dự án thất bại, bên bảo lãnh sẽ phải chịu trách nhiệm bồi thường toàn bộ thiệt hại cho các bên góp vốn còn lại. Và người ký tên với tư cách bên bảo lãnh, không ai khác, chính là chú Kiệt.”
Vãn Thu cầm lấy tờ giấy, đôi mắt cô dán chặt vào chữ ký quen thuộc ở cuối trang. “Có nghĩa là, ngay từ đầu, chú Kiệt đã biết trước dự án này sẽ thất bại, và cố tình đứng ra ký cam kết bảo lãnh chỉ để tạo niềm tin cho ba, dụ ba dồn toàn bộ vốn liếng vào.”
“Đúng vậy.” Ông gật đầu, giọng đầy cay đắng. “Và khi dự án thất bại như kế hoạch, thay vì thực hiện cam kết bồi thường, chú ấy lại quay sang gợi ý ba gán con để trả nợ, đồng thời giữ lại toàn bộ chứng cứ về sai phạm của ba để khống chế ba im lặng suốt bao nhiêu năm qua.”
Vãn Thu siết chặt tờ giấy trong tay, cơn giận trong lòng cô dâng lên đến đỉnh điểm. Đây chính là bằng chứng trực tiếp, không thể chối cãi, cho thấy toàn bộ bi kịch của gia đình cô năm năm trước, thực chất chỉ là một màn kịch được chú Kiệt dàn dựng tỉ mỉ từ đầu đến cuối.
“Ba, ba có sẵn lòng công khai bằng chứng này trước pháp luật không?” Cô hỏi, giọng cô nghiêm túc hết sức. “Con biết điều này đồng nghĩa với việc sai phạm của ba năm xưa cũng sẽ bị phanh phui, nhưng nếu không có bằng chứng này, chúng ta sẽ rất khó buộc tội chú Kiệt.”
Tưởng Chí Cường im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đã trở nên kiên định. “Ba sẵn sàng. Ba đã trốn tránh trách nhiệm quá lâu rồi, đã đến lúc ba phải đối mặt với sai lầm của chính mình, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.”
Vãn Thu nhìn cha, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp, vừa xót xa vừa nhẹ nhõm. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, cô nhìn thấy ở người cha nhu nhược của mình, một tia dũng khí thực sự.
“Con cảm ơn ba.” Cô nói khẽ, giọng cô hiếm khi mềm mại đến vậy.
Tưởng Chí Cường nhìn con gái, ánh mắt ông chợt trở nên xa xăm. “Vãn Thu, có một điều nữa ba muốn nói với con. Suốt hai mươi năm sống trong sự khống chế của em trai mình, ba luôn tự nhủ rằng mình đang bảo vệ gia đình bằng cách giữ im lặng. Nhưng giờ nhìn lại, chính sự im lặng đó mới là thứ đã đẩy cả gia đình mình vào vòng xoáy nguy hiểm này.”
“Ba không thể thay đổi quá khứ, nhưng ba có thể thay đổi những gì sắp tới.” Vãn Thu đáp, giọng cô kiên định. “Và điều quan trọng nhất bây giờ, là chúng ta phải hành động thật nhanh, trước khi chú Kiệt kịp xóa bỏ thêm bất cứ dấu vết nào khác.”
Cô gọi ngay cho Chu Hạo, thông báo về phát hiện mới liên quan đến điều khoản bảo lãnh trong hợp đồng góp vốn. Nghe xong, Chu Hạo không giấu nổi sự phấn khích trong giọng nói. “Đây chính xác là mảnh ghép còn thiếu mà chúng ta cần. Nếu kết hợp với dữ liệu giao dịch của Kim Hải Thương Mại và thông tin về quan chức địa phương mà tôi đang xác minh, chúng ta gần như đã có đủ cơ sở để chứng minh toàn bộ chuỗi sự kiện từ năm năm trước cho đến hiện tại đều nằm trong cùng một kế hoạch do chú Kiệt dàn dựng.”
“Vậy chúng ta còn thiếu gì nữa để có thể chính thức khởi tố?” Vãn Thu hỏi, giọng cô đầy khẩn trương.
“Chúng ta cần một bằng chứng trực tiếp hơn, tốt nhất là lời thừa nhận bằng miệng hoặc văn bản từ chính chú Kiệt, xác nhận vai trò của ông ta trong toàn bộ đường dây.” Chu Hạo đáp. “Chỉ dựa vào tài liệu gián tiếp, luật sư của ông ta hoàn toàn có thể lập luận rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên trong kinh doanh.”
“Vậy chúng ta cần tìm cách khiến ông ta tự để lộ sơ hở.” Vãn Thu nói, ánh mắt cô lóe lên sự toan tính. “Một người luôn tự tin vào khả năng che giấu của mình, đôi khi lại chính là người dễ mắc sai lầm nhất khi cảm thấy bị dồn vào thế bí.”
Tưởng Chí Cường nhìn con gái, trong lòng ông vừa lo lắng vừa không giấu nổi sự nể phục trước cách suy nghĩ sắc bén của cô. “Con định làm gì tiếp theo?”
“Con sẽ để chú Kiệt biết rằng, con đang tiến rất gần đến sự thật, đủ để khiến ông ta hoảng loạn, nhưng chưa đủ để ông ta biết chính xác con đã nắm được những gì.” Vãn Thu đáp. “Một khi cảm thấy bị đe dọa, ông ta sẽ buộc phải hành động, và mỗi hành động vội vàng đều có khả năng để lại dấu vết mới cho chúng ta.”
Trong lúc chờ đội kiểm toán tiếp tục làm việc dưới sự giám sát chặt chẽ hơn, Vãn Thu quyết định gửi một bức thư ẩn danh đến hộp thư điện tử cá nhân của chú Kiệt, chỉ vỏn vẹn vài dòng nhắc đến tên dự án bất động sản năm năm trước cùng với cụm từ “điều khoản bảo lãnh”, không ký tên, không để lại bất cứ dấu vết nào có thể truy ngược lại nguồn gốc.
Đúng như dự đoán, chưa đầy một ngày sau, Chu Hạo gọi điện thông báo một diễn biến bất ngờ. “Vãn Thu, ngay sau khi nhận được bức thư nặc danh, chú Kiệt đã gọi điện liên tục cho ba số điện thoại lạ trong vòng nửa giờ đồng hồ, một trong số đó có dấu hiệu liên quan đến một công ty luật chuyên xử lý các vụ tẩu tán tài sản xuyên biên giới.”
“Ông ta đang hoảng loạn thật sự.” Vãn Thu nói, ánh mắt cô ánh lên sự quyết đoán. “Đây chính là cơ hội để chúng ta theo dõi sát sao mọi động thái tiếp theo của ông ta, và có thể sẽ lần ra được cả những mắt xích khác trong mạng lưới mà chúng ta chưa từng biết đến.”
Đinh Nam, người cũng có mặt trong cuộc gọi ba bên, lên tiếng bổ sung. “Nhưng chúng ta cần thận trọng. Nếu ông ta thật sự bắt đầu tẩu tán tài sản ra nước ngoài, chúng ta cần phối hợp ngay với cơ quan chức năng để yêu cầu lệnh phong tỏa tài khoản trước khi quá muộn. Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ pháp lý cần thiết ngay trong đêm nay.”
“Cảm ơn anh.” Vãn Thu đáp, giọng cô đầy quyết tâm. “Chúng ta không còn nhiều thời gian để chần chừ nữa.”
Nhưng ngay khi hai cha con vừa kết thúc cuộc trò chuyện, điện thoại của Vãn Thu bất ngờ đổ chuông. Là mẹ cô, giọng bà đầu dây bên kia hoảng loạn đến mức gần như không thành tiếng.
“Vãn Thu, con về nhà ngay đi.” Bà nói, giọng nghẹn ngào trong nước mắt. “Vãn Nhi… Vãn Nhi vừa bị người ta bắt cóc ngay trước cổng trường đại học.”
Tin tức như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Vãn Thu. Cô đứng bật dậy, tay siết chặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Mẹ, bình tĩnh lại, kể con nghe chi tiết chuyện gì đã xảy ra.”
Giọng mẹ cô vẫn còn run rẩy nhưng cố gắng kể lại. “Người của Chinh Vũ theo dõi Vãn Nhi từ xa nhìn thấy một chiếc xe màu đen áp sát ngay khi con bé vừa ra khỏi cổng trường, hai người đàn ông lạ mặt kéo con bé lên xe rồi phóng đi mất, họ đã báo ngay cho Chinh Vũ nhưng chưa đuổi kịp.”
Vãn Thu quay sang nhìn Đường Chinh Vũ, người vừa bước vào phòng, gương mặt anh cũng đầy căng thẳng. “Anh vừa nhận được tin, đội của anh đang truy dấu chiếc xe qua hệ thống camera giao thông thành phố.” Anh nói ngay. “Nhưng em cần chuẩn bị tâm lý, đây rất có thể là đòn trả đũa trực tiếp từ chú Kiệt sau lời cảnh cáo của em tại trụ sở công ty hôm trước.”
“Tôi không quan tâm đó là đòn trả đũa hay không, tôi chỉ cần Vãn Nhi được an toàn.” Vãn Thu đáp, giọng cô run lên vì lo lắng nhưng vẫn cố giữ được sự tỉnh táo cần thiết. “Anh có manh mối gì về vị trí chiếc xe không?”
“Camera giao thông ghi lại chiếc xe di chuyển về hướng ngoại ô, cuối cùng mất dấu tại khu vực gần một nhà kho bỏ hoang thuộc quyền sở hữu của một công ty vận tải.” Chinh Vũ đáp, tay anh vừa nói vừa thao tác nhanh trên điện thoại. “Anh đã kiểm tra, công ty vận tải đó có liên hệ gián tiếp với Kim Hải Thương Mại thông qua một hợp đồng thuê kho bãi ký từ hai năm trước.”
Vãn Thu nắm chặt tay, ánh mắt cô lóe lên sự quyết đoán lạnh lùng hiếm thấy. “Vậy chúng ta đến đó ngay bây giờ.”
“Không, em không thể đi cùng.” Chinh Vũ ngăn lại, giọng anh dứt khoát. “Nếu đây thực sự là cái bẫy của chú Kiệt, ông ta có thể đang chờ đợi chính em xuất hiện để tạo ra một tình huống nguy hiểm hơn nữa. Hãy để đội của anh xử lý, em ở lại đây phối hợp với cảnh sát và giữ liên lạc với gia đình.”
Vãn Thu nghiến răng, trong lòng giằng xé giữa lý trí và tình cảm, nhưng cuối cùng cô cũng gật đầu, hiểu rằng sự nóng vội lúc này có thể khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. “Được, nhưng anh phải hứa với tôi, phải đưa Vãn Nhi về an toàn.”
“Anh hứa.” Chinh Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh kiên định không chút dao động, rồi nhanh chóng rời đi cùng đội của mình.
Trong lúc chờ đợi, Vãn Thu gọi điện báo cho cảnh sát địa phương, đồng thời liên hệ với Đinh Nam để chuẩn bị sẵn các thủ tục pháp lý cần thiết trong trường hợp cần khởi tố hình sự ngay khi có đủ bằng chứng.
Từng phút trôi qua như từng giờ đồng hồ đằng đẵng. Vãn Thu ngồi trong căn hộ áp mái, mắt không rời khỏi điện thoại, lòng cô rối bời với hàng trăm viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra. Cô nhớ lại gương mặt đẫm nước mắt của Vãn Nhi tối hôm buổi tiệc, nhớ lại lời hứa cô đã nói với em gái rằng sẽ không để bất cứ ai ép buộc em phải chịu đựng những gì cô đã từng trải qua.
Gần một giờ đồng hồ sau, điện thoại của cô cuối cùng cũng đổ chuông, là Chinh Vũ.
“Vãn Thu, chúng tôi đã tìm thấy Vãn Nhi.” Giọng anh vang lên, tuy vẫn còn căng thẳng nhưng đã nhẹ nhõm hơn nhiều. “Con bé an toàn, chỉ bị hoảng loạn tinh thần chứ không có thương tích gì nghiêm trọng.”
Vãn Thu thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trút được một tảng đá khổng lồ đè nặng trong lồng ngực. “Cảm ơn anh. Còn những kẻ bắt cóc thì sao?”
“Đội của anh đã bắt giữ được hai tên trực tiếp thực hiện vụ bắt cóc, nhưng qua thẩm vấn sơ bộ, chúng khai chỉ nhận lệnh qua trung gian, không biết rõ ai là người đứng sau thực sự.” Chinh Vũ đáp. “Tuy nhiên, có một điều khiến anh chú ý. Chúng khai rằng mục đích ban đầu không phải là bắt cóc để đòi tiền chuộc, mà là để ép buộc Vãn Nhi ký vào một bản tuyên bố sẵn có, nội dung tố cáo em đã cưỡng ép em gái tham gia vào các hoạt động tài chính bất hợp pháp của Thanh Vân Capital.”
Vãn Thu sững người trong giây lát, cảm giác phẫn nộ dâng lên tận cổ họng. “Vậy ra chú Kiệt không chỉ muốn dùng Vãn Nhi để uy hiếp tôi, mà còn muốn lợi dụng chính em gái tôi để tạo ra bằng chứng giả chống lại tôi.”
“Đúng vậy.” Chinh Vũ xác nhận, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm trọng. “Và điều này cũng đồng nghĩa với việc, ông ta đã sẵn sàng vượt qua mọi giới hạn đạo đức để đạt được mục đích của mình. Chúng ta cần phải hành động nhanh hơn nữa trước khi ông ta kịp thực hiện một âm mưu nguy hiểm khác.”
Ngay khi cuộc gọi vừa kết thúc, Vãn Thu vội vã lái xe đến bệnh viện nơi Vãn Nhi đang được kiểm tra sức khỏe. Khi nhìn thấy em gái ngồi trên giường bệnh, gương mặt vẫn còn tái nhợt vì hoảng sợ nhưng đôi mắt đã ánh lên niềm vui khi thấy chị gái xuất hiện, Vãn Thu không kìm được mà ôm chầm lấy em, giọng cô nghẹn ngào hiếm có.
“Chị xin lỗi, đáng lẽ chị phải bảo vệ em tốt hơn.” Cô thì thầm.
“Không phải lỗi của chị.” Vãn Nhi nắm chặt tay chị gái, giọng vẫn còn run rẩy nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều. “Chị Vãn Thu, lúc bị nhốt trong nhà kho, em có nghe thấy hai người đàn ông đó nói chuyện với nhau. Họ nhắc đến một cái tên, hình như là mật danh của người ra lệnh cho họ. Họ gọi người đó là Hắc Ưng.”
Vãn Thu khẽ nhíu mày, cái tên lạ lẫm ấy lập tức khắc sâu vào tâm trí cô. “Hắc Ưng? Em có nghe thấy gì thêm không?”
“Có một chi tiết nữa.” Vãn Nhi nói, giọng cô hạ thấp như thể vẫn còn sợ hãi. “Họ nói rằng Hắc Ưng đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch dự phòng, phòng khi vụ bắt cóc này thất bại. Họ gọi đó là kế hoạch cuối cùng, sẽ được thực hiện ngay trong tuần này, tại một nơi mà họ gọi là điểm hẹn phía Bắc.”
Vãn Thu ghi nhớ kỹ từng chi tiết em gái vừa kể, trong đầu cô nhanh chóng phân tích ý nghĩa của những từ ngữ mã hóa ấy. “Em có nhớ chính xác giọng nói của hai người đàn ông đó không? Có đặc điểm gì để nhận diện không?”
“Một người có giọng miền Nam rất nặng, còn người kia thì nói rất ít, hầu như chỉ đáp lại bằng những câu ngắn gọn.” Vãn Nhi cố gắng nhớ lại, đôi mắt cô nhắm nghiền như đang cố gợi lại từng chi tiết nhỏ nhất. “Em còn nhớ, người có giọng miền Nam gọi người kia là ‘đội trưởng’, có vẻ như người ít nói kia mới là người chỉ huy trực tiếp nhóm bắt cóc.”
“Đây là những chi tiết vô cùng quý giá.” Vãn Thu nói, ghi chú lại cẩn thận. “Chị sẽ chuyển thông tin này cho Chinh Vũ ngay, có thể sẽ giúp xác định được danh tính của những kẻ đã trực tiếp ra tay bắt cóc em.”
Vãn Thu vỗ nhẹ lên tay em gái, cố gắng trấn an dù trong lòng cô cũng đang rối bời trước những thông tin mới. “Em đã làm rất tốt khi ghi nhớ được những chi tiết này, dù trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy. Bây giờ em cứ nghỉ ngơi, để chị và Chinh Vũ lo phần còn lại.”
“Chị Vãn Thu.” Vãn Nhi gọi lại khi cô vừa định đứng dậy, giọng cô có phần ngập ngừng. “Em xin lỗi, vì đã khiến chị phải lo lắng thêm chuyện của em. Đáng lẽ em nên nghe lời chị, cẩn thận hơn khi ra ngoài một mình trong thời gian này.”
“Đây không phải lỗi của em.” Vãn Thu ngồi xuống lại, nắm chặt tay em gái. “Người có lỗi duy nhất trong chuyện này là kẻ đã nhẫn tâm dùng em như một con bài để uy hiếp chị. Em không cần phải xin lỗi vì bất cứ điều gì cả.”
Ra khỏi phòng bệnh, Vãn Thu đứng lặng ở hành lang bệnh viện, gọi điện báo lại toàn bộ thông tin mới cho Chinh Vũ. Nghe đến hai từ “Hắc Ưng”, giọng anh trở nên nghiêm trọng hẳn.
“Anh cần kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ của tổ chức về mật danh này.” Anh nói. “Nếu đúng là hắn đang đứng sau toàn bộ đường dây, đây sẽ là một phát hiện quan trọng hơn nhiều so với những gì chúng ta từng nghĩ về vai trò của chú Kiệt.”
“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì trước?” Vãn Thu hỏi, giọng cô đã bình tĩnh trở lại phần nào sau cơn hoảng loạn.
“Trước tiên, anh sẽ tăng cường an ninh cho toàn bộ gia đình em, bao gồm cả em, Vãn Nhi và cha mẹ em, trong suốt những ngày sắp tới.” Chinh Vũ đáp. “Sau đó, chúng ta sẽ cùng Chu Hạo tập trung tìm hiểu về mật danh Hắc Ưng này, và cố gắng xác định chính xác vị trí cũng như thời gian của ‘điểm hẹn phía Bắc’ mà bọn bắt cóc đã nhắc đến.”
Trở về căn hộ áp mái, Vãn Thu ngồi lặng lẽ một mình trong bóng tối, ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ tạo thành những vệt sáng mờ nhạt trên sàn nhà. Cô nghĩ về hành trình năm năm đã qua, về những đêm huấn luyện kiệt sức, những thương vụ đầu tư mạo hiểm đầu tiên, và tự hỏi liệu tất cả những gì cô đã rèn luyện được có đủ để bảo vệ gia đình mình trước một thế lực nguy hiểm và tinh vi đến mức nào.
Chinh Vũ bước vào, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô. Sự im lặng ấy, thay vì khiến bầu không khí thêm nặng nề, lại mang đến cho Vãn Thu một cảm giác an tâm lạ kỳ, như thể chỉ cần có anh ở bên, dù đối thủ có nguy hiểm đến đâu, cô cũng không còn phải đơn độc đối mặt nữa.
“Cảm ơn anh, vì luôn ở đây.” Cô nói khẽ, không quay đầu lại nhìn anh.
“Anh sẽ luôn ở đây, dù chuyện gì xảy ra đi nữa.” Chinh Vũ đáp, giọng anh trầm ấm và chắc chắn.
