Chương 2
Người ngồi ở góc bàn khuất sáng ấy chính là chú Kiệt, em trai ruột của cha cô, hiện đang giữ chức Phó Tổng giám đốc điều hành của Tưởng Thị. Nhận ra ánh mắt của Vãn Thu, ông ta chậm rãi đặt ly rượu xuống, khẽ mỉm cười như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
“Cháu nhìn chú làm gì vậy, Vãn Thu?” Chú Kiệt lên tiếng trước, giọng điệu thân thiện đến mức giả tạo. “Có phải cháu đang nghi ngờ chính người chú ruột của mình không?”
Cả sảnh tiệc đổ dồn ánh mắt về phía hai chú cháu. Vãn Thu không vội trả lời, cô bước chậm rãi đến gần bàn của chú, từng bước chân vang lên rõ ràng trên nền gạch bóng loáng.
“Cháu không nghi ngờ ai cả, chú Kiệt.” Cô đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. “Cháu chỉ đang tìm câu trả lời cho một câu hỏi rất đơn giản. Ai trong căn phòng này biết rõ đến từng chi tiết về khoản nợ năm trăm triệu tệ của Tưởng Thị với Húc Đông, biết rõ đến mức có thể sắp đặt đúng thời điểm để thông tin về cháu bị rò rỉ ra ngoài?”
Chú Kiệt nhún vai, tỏ vẻ không mấy bận tâm. “Chuyện làm ăn của công ty, chú là Phó Tổng giám đốc, đương nhiên chú biết rõ hơn ai hết. Nhưng nếu cháu định đổ oan cho chú chỉ vì chú tình cờ ngồi đúng góc bàn này, thì e là cháu đang phí thời gian rồi.”
“Tình cờ sao?” Vãn Thu nhướng mày. “Vậy thì chú giải thích giúp cháu, tại sao trong lúc cả sảnh tiệc đều hoảng loạn trước tin thân phận của cháu bị lộ, riêng chú lại bình thản đến vậy?”
Câu hỏi khiến chú Kiệt khựng lại trong tích tắc, dù chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn nhưng đủ để Vãn Thu, với khả năng quan sát được rèn giũa suốt năm năm trong tổ chức đặc nhiệm, nhìn thấy rõ ràng.
“Chú là người từng trải, đã chứng kiến quá nhiều sóng gió trong công việc kinh doanh, nên không dễ hoảng loạn như những người trẻ.” Ông ta cười gượng, cố lấy lại vẻ tự nhiên. “Cháu đừng suy diễn quá đà, kẻo lại làm tổn thương tình cảm gia đình.”
Đường Chinh Vũ đứng cạnh Vãn Thu, khẽ ghé sát tai cô, giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy. “Anh đã cho người kiểm tra sơ bộ các cuộc gọi và giao dịch bất thường trong ba ngày qua liên quan đến nhân sự cấp cao của Tưởng Thị. Có một cuộc gọi kéo dài gần bốn mươi phút từ số điện thoại của Phó Tổng giám đốc đến một số máy lạ đăng ký tại Hồng Kông, đúng vào đêm trước khi thông tin về em bị rò rỉ.”
Vãn Thu khẽ gật đầu, không để lộ cảm xúc ra ngoài. Cô quay sang nhìn em gái đang ngồi bất động, gương mặt Vãn Nhi vẫn còn ngấn nước mắt chưa khô.
“Vãn Nhi, đi theo chị.” Cô nói nhẹ nhàng, nắm lấy tay em gái, kéo cô bé rời khỏi bàn tiệc đến một góc phòng khách yên tĩnh hơn, để lại phía sau những ánh mắt dò xét của cả gia tộc.
Khi chỉ còn hai chị em, Vãn Nhi bật khóc nức nở, ôm chầm lấy Vãn Thu. “Chị, em tưởng chị đã biến mất khỏi cuộc đời này rồi. Suốt năm năm qua, mỗi lần em hỏi về chị, bà nội và ba đều bảo em đừng nhắc đến chị nữa, nói chị đã làm nhục gia tộc.”
“Chị xin lỗi vì đã để em một mình chịu đựng những lời đó.” Vãn Thu vỗ nhẹ lưng em gái, giọng dịu dàng hiếm có. “Nhưng bây giờ chị đã về rồi. Kể chị nghe, chuyện hôn sự với Húc Đông này rốt cuộc là thế nào?”
Vãn Nhi lau nước mắt, giọng vẫn còn run rẩy. “Ba nói công ty đang gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng, nếu không có khoản đầu tư từ Húc Đông thì Tưởng Thị sẽ phá sản trong vòng ba tháng tới. Chú Kiệt là người đứng ra thương lượng toàn bộ thương vụ này, ông ấy nói cách duy nhất để cứu công ty là em phải kết hôn với con trai của Chủ tịch Húc Đông.”
“Em có gặp người đó chưa?” Vãn Thu hỏi.
“Chưa từng gặp một lần nào.” Vãn Nhi lắc đầu. “Mọi chuyện đều do chú Kiệt sắp xếp, kể cả hợp đồng hôn nhân cũng do một mình ông ấy soạn thảo, không qua ý kiến của hội đồng quản trị.”
Vãn Thu nheo mắt, trong đầu bắt đầu hình thành những mảnh ghép đầu tiên. Một Phó Tổng giám đốc tự ý soạn thảo hợp đồng hôn nhân liên quan đến khoản nợ khổng lồ của công ty mà không thông qua hội đồng quản trị, đó không đơn thuần là chuyện cứu công ty khỏi phá sản, mà rất có thể là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng từ trước.
“Chị nghĩ, khoản nợ này có thật sự lớn đến mức khiến công ty phá sản không, hay là ai đó cố tình dàn dựng ra một cuộc khủng hoảng tài chính giả để có cớ thâu tóm cổ phần?” Vãn Thu lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm.
Đúng lúc đó, Đường Chinh Vũ bước đến, gương mặt anh mang theo vẻ nghiêm trọng. “Vãn Thu, anh vừa nhận được tin từ đội kiểm toán nội bộ của Húc Đông, người mà anh đã cài cắm từ trước. Khoản vay năm trăm triệu tệ giữa Húc Đông và Tưởng Thị không hề đi qua tài khoản chính thức của công ty.”
“Vậy tiền đi đâu?” Vãn Thu hỏi ngay, giọng sắc lạnh.
“Chuyển thẳng vào một tài khoản đứng tên một công ty mang tên Kim Hải Thương Mại, thành lập cách đây đúng năm năm, đúng thời điểm cháu rời khỏi gia đình này.” Chinh Vũ đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Vãn Thu đầy ẩn ý. “Và người đại diện pháp luật của công ty đó, không ai khác, chính là chú của em.”
Vãn Nhi trợn tròn mắt kinh ngạc, còn Vãn Thu chỉ khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang cố ghìm nén cơn giận đang dâng lên trong lòng.
“Vậy có nghĩa là, khoản nợ khiến ba suýt gán cháu đi năm năm trước, và khoản nợ hôm nay khiến gia tộc định ép Vãn Nhi lấy chồng, thực chất đều chảy vào túi của cùng một người.” Vãn Thu mở mắt ra, giọng bình tĩnh đến rợn người. “Chú Kiệt đã dùng gia tộc của chính mình làm bàn đạp để làm giàu suốt năm năm qua.”
“Vẫn còn một điều kỳ lạ hơn.” Chinh Vũ hạ giọng. “Kim Hải Thương Mại không chỉ nhận tiền từ Tưởng Thị. Trong ba năm gần đây, công ty này còn liên tục nhận những khoản chuyển khoản lớn từ nhiều nguồn khác nhau ở nước ngoài, có dấu hiệu rất giống với một đường dây rửa tiền quy mô lớn.”
Ngay lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên phía sau. Cha của Vãn Thu, ông Tưởng Chí Cường, hớt hải chạy đến, gương mặt tái mét như vừa nhìn thấy điều gì đó khủng khiếp.
“Vãn Thu, con… con vừa nói chuyện gì với chú Kiệt vậy?” Ông hỏi, giọng run rẩy đến bất thường, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm nghị lúc ở bàn tiệc.
Vãn Thu nhìn cha, ánh mắt cô dần trở nên phức tạp. Cô nhận ra trong đôi mắt của người cha nhu nhược này, có một nỗi sợ hãi sâu xa mà bấy lâu nay cô chưa từng nhìn thấy, một nỗi sợ hãi dường như đã đeo bám ông suốt nhiều năm ròng.
“Ba đang sợ điều gì vậy?” Cô hỏi thẳng, không vòng vo. “Nếu ba biết rõ chuyện gì đang xảy ra, tại sao suốt năm năm qua ba không một lần nói cho con biết sự thật?”
Tưởng Chí Cường mở miệng định nói điều gì đó, nhưng rồi lại ngậm chặt, ánh mắt liên tục đảo về phía sảnh tiệc, nơi chú Kiệt đang đứng trò chuyện với vài vị khách, nhưng ánh mắt của ông ta cũng đang lặng lẽ dõi theo cha con Vãn Thu không rời.
“Ba không thể nói ở đây.” Ông thì thầm, giọng đầy hoảng loạn. “Nếu chú Kiệt biết ba đã hé lộ bất cứ điều gì, người gặp nguy hiểm không chỉ có ba, mà còn cả con và Vãn Nhi nữa.”
Vãn Thu nhìn cha, trong lòng cô dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Suốt năm năm qua, hình ảnh người cha trong ký ức cô luôn gắn liền với sự nhu nhược, với ánh mắt né tránh mỗi khi cô cần một lời giải thích. Nhưng giờ đây, đứng trước cô là một người đàn ông đang run rẩy vì sợ hãi cho chính con cái của mình, một nỗi sợ hãi có vẻ chân thật hơn bất cứ điều gì cô từng chứng kiến ở ông trước đây.
“Ba yên tâm.” Cô nói, giọng cô hạ xuống nhưng vẫn giữ được sự chắc chắn. “Con sẽ không để chuyện này gây nguy hiểm cho gia đình mình. Nhưng con cần ba tin tưởng con, giống như cách con đã từng học được cách tự bảo vệ bản thân suốt năm năm qua.”
Bên kia sảnh tiệc, tiếng nhạc nền vẫn vang lên du dương như không hề có chuyện gì xảy ra, nhưng không khí giữa các bàn tiệc đã trở nên gượng gạo hẳn. Một vài người họ hàng xa tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán về sự trở về đầy bất ngờ của Vãn Thu, về khoản nợ khổng lồ vừa được cô tuyên bố mua lại, và cả về lời cảnh báo đáng sợ của Đường Chinh Vũ về kẻ phản bội đang ẩn mình trong chính buổi tiệc.
Vãn Nhi kéo tay chị gái, giọng cô vẫn còn run nhưng ánh mắt đã bớt phần hoảng loạn. “Chị Vãn Thu, chị nghĩ, người bán đứng thông tin của chị có phải chính là chú Kiệt không?”
“Chị chưa dám khẳng định chắc chắn, nhưng mọi dấu hiệu đều hướng về phía chú ấy.” Vãn Thu đáp, ánh mắt cô nhìn xa xăm về phía góc bàn nơi chú Kiệt vừa ngồi lúc nãy. “Chỉ có điều, chị cần thêm bằng chứng cụ thể trước khi có thể đối đầu trực diện. Một khi đã ra tay, chị không muốn cho ông ta bất cứ cơ hội nào để lật ngược tình thế.”
“Chị có sợ không?” Vãn Nhi hỏi, giọng cô nhỏ lại. “Chú Kiệt là Phó Tổng giám đốc, có rất nhiều quan hệ trong công ty và cả bên ngoài. Nếu ông ấy thật sự đứng sau tất cả những chuyện này, chị đối đầu với ông ấy có nguy hiểm không?”
Vãn Thu nhìn em gái, khẽ mỉm cười trấn an. “Chị đã từng đối mặt với những kẻ nguy hiểm hơn chú Kiệt rất nhiều trong suốt năm năm qua. Điều duy nhất khiến chị lo lắng bây giờ, không phải là sự an toàn của bản thân, mà là sự an toàn của em và của cả gia đình mình.”
Lời nói của cha khiến Vãn Thu sững lại. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe vì lo sợ của ông, cảm nhận được một sự thật nào đó lớn hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.
“Ba nói vậy là có ý gì?” Cô hạ giọng, kéo cha ra một góc khuất phía sau cầu thang, xa khỏi tầm mắt của những vị khách còn lại trong sảnh tiệc. “Chú Kiệt có thể gây nguy hiểm cho cả nhà mình đến mức nào?”
Tưởng Chí Cường siết chặt hai bàn tay, ánh mắt nhìn quanh đầy cảnh giác trước khi cất tiếng, giọng ông nhỏ đến mức gần như thì thầm. “Năm năm trước, khoản lỗ đầu tư bất động sản khiến ba phải gán con đi, thực chất không hoàn toàn là do ba tính toán sai lầm.”
Vãn Thu nhíu mày. “Ý ba là sao?”
“Chú Kiệt là người đã giới thiệu cho ba dự án đầu tư đó, thuyết phục ba dồn toàn bộ vốn liếng của công ty vào một thương vụ bất động sản ở tỉnh ngoài, nói rằng đó là cơ hội trăm năm có một.” Ông kể, giọng nghẹn lại. “Ba tin tưởng em trai mình, không mảy may nghi ngờ. Nhưng ngay sau khi ba rót toàn bộ vốn vào, dự án đột nhiên gặp trục trặc pháp lý, toàn bộ số tiền mất trắng chỉ trong vòng một tháng.”
“Và chính khoản lỗ đó đã khiến ba phải gán con để trả nợ.” Vãn Thu tiếp lời, giọng lạnh dần theo từng câu chữ. “Chú Kiệt đã dàn dựng toàn bộ chuyện này ngay từ đầu.”
“Ba không có bằng chứng, chỉ là linh cảm của một người cha ân hận.” Tưởng Chí Cường cúi đầu, giọng đầy tự trách. “Nhưng có một chuyện khác khiến ba không dám hé răng nửa lời suốt năm năm qua.”
Ông ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố lấy hết can đảm để nói ra điều giấu kín bấy lâu.
“Thời trẻ, ba từng phạm một sai lầm nghiêm trọng trong việc quản lý sổ sách công ty, khai khống một khoản chi phí lớn để che giấu thất thoát do chính ba gây ra vì thiếu kinh nghiệm. Chú Kiệt khi đó đã giúp ba xử lý êm xuôi chuyện này, nhưng đồng thời cũng giữ lại toàn bộ chứng cứ. Suốt hai mươi năm qua, ba luôn sống trong nỗi sợ rằng chỉ cần chú ấy tung ra những giấy tờ đó, ba sẽ không chỉ mất tất cả danh dự, mà còn có thể phải ngồi tù.”
Vãn Thu nhắm mắt lại trong giây lát, cảm giác vừa xót xa vừa phẫn nộ dâng lên trong lòng. Hóa ra suốt bao nhiêu năm, người cha mà cô luôn cho là nhu nhược, vô tâm, thực chất đã sống trong sự khống chế âm thầm của chính em trai ruột của mình.
“Vậy những năm qua, mọi quyết định của ba đều bị chú Kiệt thao túng?” Cô hỏi, giọng đã dịu đi phần nào.
“Không hoàn toàn.” Ông lắc đầu. “Nhưng mỗi khi ba định phản kháng, chú ấy đều khéo léo nhắc lại chuyện cũ, khiến ba không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhượng bộ. Lần này cũng vậy, khi ba nói không muốn ép Vãn Nhi kết hôn, chú ấy liền cảnh cáo rằng nếu ba không hợp tác, chú ấy sẽ công khai toàn bộ hồ sơ sai phạm cũ của ba, khiến cả gia tộc thân bại danh liệt.”
Vãn Thu im lặng một lúc lâu, đầu óc cô vận hành nhanh chóng để sắp xếp lại toàn bộ những mảnh ghép vừa thu thập được. Một kẻ đã dàn dựng khoản lỗ khiến cô bị gán nợ năm năm trước, nay lại tiếp tục dàn dựng một cuộc khủng hoảng tài chính khác để ép Vãn Nhi vào con đường tương tự, đồng thời còn nắm trong tay bí mật có thể khống chế cả người anh trai của mình suốt hai mươi năm ròng.
“Ba có giữ lại bất cứ tài liệu nào liên quan đến dự án bất động sản năm xưa không?” Cô hỏi, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh sắc bén thường thấy.
“Ba có giữ một bản sao hợp đồng góp vốn ban đầu, cất giấu kỹ trong két sắt riêng ở nhà, chưa từng cho ai xem qua.” Ông đáp. “Nhưng ba không dám động vào nó suốt nhiều năm qua, vì sợ chú Kiệt phát hiện.”
“Ba đưa cho con.” Vãn Thu nói dứt khoát. “Nếu chúng ta muốn lật lại toàn bộ sự thật, chúng ta cần bắt đầu từ chính điểm khởi nguồn của mọi chuyện.”
Tưởng Chí Cường ngập ngừng, ánh mắt vẫn còn đầy do dự. “Nếu chú ấy phát hiện ra, chuyện của ba sẽ bị phanh phui, cả gia tộc sẽ…”
“Ba.” Vãn Thu ngắt lời, giọng cô trở nên kiên định lạ thường. “Con không quan tâm chuyện của ba năm xưa nữa. Con chỉ quan tâm, ba có muốn cùng con chấm dứt sự khống chế này hay không. Nếu ba tiếp tục im lặng, Vãn Nhi sẽ là nạn nhân tiếp theo, và biết đâu sau này còn có những đứa cháu khác trong gia tộc phải gánh chịu.”
Ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt kiên nghị của con gái, một thứ cảm xúc phức tạp dần hiện lên, giữa sự xấu hổ, hối hận và một tia hy vọng mong manh.
“Được.” Ông gật đầu, giọng đã vững vàng hơn đôi chút. “Ba sẽ đưa hồ sơ đó cho con. Nhưng con phải hứa với ba một điều, dù sự thật có tồi tệ đến đâu, con cũng đừng để Vãn Nhi và mẹ con phải chịu liên lụy.”
“Con hứa.” Vãn Thu đáp.
Ông nhìn con gái một lúc lâu, rồi bất chợt hỏi, giọng ông pha lẫn sự tò mò lẫn ân hận. “Vãn Thu, suốt năm năm qua, con đã sống như thế nào? Ba biết ba không có quyền hỏi câu này, sau tất cả những gì đã xảy ra, nhưng ba thực sự muốn biết.”
Vãn Thu im lặng một lúc, ánh mắt cô nhìn ra khoảng sân tối phía sau ngôi biệt thự, nơi ánh đèn từ sảnh tiệc hắt ra một quầng sáng vàng nhạt. “Con đã sống rất khác so với những gì ba tưởng tượng. Những ngày đầu, con gần như kiệt sức mỗi tối sau các bài huấn luyện thể lực, có lúc con nghĩ mình sẽ bỏ cuộc. Nhưng con nhớ lại ánh mắt khinh miệt của cả gia tộc dành cho con trước khi con rời đi, và con biết, con không còn đường lui.”
Tưởng Chí Cường cúi đầu, giọng ông nghẹn lại. “Ba xin lỗi, vì đã không đủ can đảm bảo vệ con khi con cần ba nhất.”
“Con không trách ba nữa.” Vãn Thu nói, giọng cô dịu lại hiếm có. “Nhưng con cần ba hiểu, con trở về không phải để đòi lại những gì đã mất, mà là để đảm bảo không ai trong gia đình này phải trải qua những gì con từng trải qua thêm một lần nào nữa.”
Đúng lúc hai cha con vừa kết thúc cuộc trò chuyện, tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ phía sau. Chú Kiệt xuất hiện, tay cầm ly rượu, ánh mắt nhìn hai người đầy dò xét.
“Anh trai với cháu gái đang thì thầm chuyện gì bí mật vậy?” Ông ta cười, giọng điệu vẫn giữ vẻ thân thiện quen thuộc, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến rợn người. “Không phải đang bàn chuyện gì sau lưng chú đấy chứ?”
Tưởng Chí Cường lập tức biến sắc, ấp úng không nói nên lời. Nhưng Vãn Thu chỉ khẽ mỉm cười, bước lên trước một bước, chắn ngang giữa cha và chú.
“Chú Kiệt à, cháu chỉ đang hỏi thăm ba về sức khỏe những năm qua thôi.” Cô đáp, giọng bình thản không chút dao động. “Nhưng nói đến chuyện bí mật, cháu lại nhớ ra một chuyện hay ho, không biết chú có còn nhớ công ty Kim Hải Thương Mại hay không?”
Nụ cười trên môi chú Kiệt đông cứng lại trong khoảnh khắc. Dù chỉ là một giây rất ngắn, nhưng đủ để Vãn Thu nhìn thấy rõ ràng nỗi hoảng loạn thoáng qua trong đôi mắt ông ta, thứ cảm xúc mà một kẻ dày dạn kinh nghiệm thương trường như ông ta vốn dĩ hiếm khi để lộ ra ngoài.
“Kim Hải Thương Mại?” Ông ta lặp lại, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên. “Chú không nhớ ra cái tên này, có lẽ cháu nhầm với công ty nào khác chăng?”
“Có lẽ vậy.” Vãn Thu nhún vai, ánh mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh. “Nhưng cháu tin, chỉ cần vài ngày nữa thôi, chú sẽ nhớ ra rất rõ ràng.”
Tưởng Chí Cường đứng bên cạnh, cả người ông cứng đờ, không dám thở mạnh trước sự đối đầu ngầm giữa con gái và em trai mình. Ông nhìn thấy rõ, trong ánh mắt của chú Kiệt lúc này, ẩn sau vẻ bình thản giả tạo là một sự tính toán lạnh lùng đang vận hành không ngừng nghỉ.
“Cháu càng lớn càng giống mẹ cháu ngày xưa, thích nói những câu úp mở khó hiểu.” Chú Kiệt cười gượng, cố gắng chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề nhẹ nhàng hơn. “Thôi, chú còn phải tiếp vài vị khách quan trọng, hai cha con cứ tự nhiên trò chuyện.”
Ông ta quay người bước đi, dáng vẻ vẫn giữ được sự ung dung thường thấy, nhưng bước chân lại nhanh hơn bình thường một chút, như thể đang cố thoát khỏi không khí ngột ngạt vừa rồi càng sớm càng tốt.
Khi bóng dáng chú Kiệt đã khuất hẳn sau góc hành lang, Tưởng Chí Cường mới thở phào, quay sang nhìn con gái với ánh mắt vừa lo lắng vừa khâm phục. “Con vừa rồi thật liều lĩnh, Vãn Thu. Nếu chú ấy nhận ra con đã biết quá nhiều, chú ấy sẽ càng đề phòng hơn.”
“Con muốn ông ta biết con đã nắm được manh mối.” Vãn Thu đáp, ánh mắt cô nhìn theo hướng chú Kiệt vừa đi khuất. “Một kẻ đang hoảng loạn thường sẽ mắc sai lầm nhanh hơn một kẻ vẫn còn tự tin rằng mình an toàn tuyệt đối.”
Nói xong, cô quay người bước đi, để lại chú Kiệt đứng chết lặng giữa hành lang, ly rượu trong tay ông ta khẽ run lên, một giọt rượu đỏ sóng sánh tràn ra ngoài viền ly mà ông ta dường như không hề hay biết.
