Chương 7
Sau hai ngày nghị án, tòa tuyên bố Trần Khải Minh phạm tội giết người có tổ chức chưa đạt, tội vu khống, và tội làm giả tài liệu, tổng hợp hình phạt là mười tám năm tù giam.
Khi bản án được đọc lên, tôi ngồi im lặng ở hàng ghế nhân chứng, cảm nhận một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể, như thể một khối u ác tính cuối cùng cũng đã được cắt bỏ hoàn toàn khỏi cuộc đời mình.
Trần Khải Minh cúi đầu khi nghe bản án, không còn phản kháng, không còn những lời biện minh, chỉ có sự im lặng chấp nhận của một người đã hiểu rằng mọi con đường trốn tránh đều đã khép lại.
Bên ngoài phòng xử án, Phùng Dật đã đứng chờ tôi, ánh mắt anh sáng lên khi thấy tôi bước ra.
“Xong rồi”, anh nói, giọng nhẹ nhõm.
“Xong rồi”, tôi lặp lại, cảm nhận từng từ như một lời giải thoát thực sự sau nhiều tháng căng thẳng.
Diệp Khả Vy cũng có mặt, đứng cách đó một khoảng, ánh mắt cô hướng về phía cửa phòng xử án nơi Trần Khải Minh vừa được dẫn giải ra, có chút gì đó phức tạp, vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối cho tám năm thanh xuân đã trao nhầm chỗ.
Tôi bước đến bên cô. “Cô ổn chứ?”
“Tôi ổn”, Khả Vy đáp, quay sang nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng manh. “Cảm giác lạ lắm, khi thứ mình từng nghĩ là tình yêu cả đời, hóa ra chỉ là một phần trong kế hoạch tài chính của một kẻ coi mọi thứ đều có thể quy đổi thành tiền.”
“Cô sẽ ổn thôi”, tôi nói, đặt tay lên vai cô, một cử chỉ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm với người từng là ‘kẻ thứ ba’ trong hôn nhân của mình. “Cô đã đủ can đảm để đứng về phía sự thật, dù điều đó có nghĩa là phải từ bỏ tám năm tình cảm. Không phải ai cũng làm được điều đó.”
Khả Vy nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu, ánh mắt cô có chút biết ơn. “Cảm ơn cô, Tư Ninh. Vì đã không coi tôi là kẻ thù đến cùng.”
“Chúng ta đều là nạn nhân của cùng một kẻ dối trá”, tôi nói. “Không có lý do gì để tiếp tục thù hằn nhau sau khi hắn đã bị đưa ra ánh sáng.”
Ba người chúng tôi đứng đó, giữa sân tòa án, ánh nắng chiều muộn chiếu xuống, không ai nói thêm gì, nhưng trong sự im lặng đó có một cảm giác nhẹ nhõm chung, cảm giác của những người vừa bước qua một cơn bão lớn và cuối cùng đã nhìn thấy bầu trời quang đãng.
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc sau bản án, nhưng chưa đầy một tuần sau, tôi nhận được thông báo từ Phùng Dật rằng gia tộc Trần, đứng đầu là bà Trần Ngọc Lan, cô ruột của Trần Khải Minh và cũng là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn, đã đệ đơn kháng cáo phần phân chia tài sản, đồng thời khởi kiện ngược tôi với cáo buộc “lợi dụng quan hệ hôn nhân để trục lợi tài sản gia tộc”.
“Bà ta lập luận thế nào?” tôi hỏi, ngồi trong văn phòng Phùng Dật, cảm giác mệt mỏi len lỏi dù tưởng đã có thể thở phào.
“Bà ta cho rằng phần lớn tài sản đứng tên Trần Khải Minh thực chất là tài sản gia tộc, được giao cho anh ta quản lý, không phải tài sản cá nhân hình thành trong thời kỳ hôn nhân, nên không thuộc diện phải chia cho em”, Phùng Dật giải thích, giọng có chút căng thẳng. “Đây là một chiến thuật pháp lý phổ biến trong các gia tộc lớn, dùng cấu trúc sở hữu phức tạp để bảo vệ tài sản.”
Tôi xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ. “Vậy phần bồi thường thiệt hại tinh thần và phần tài sản tôi đáng được nhận sẽ ra sao?”
“Đó chính xác là điều họ đang nhắm tới, làm em kiệt sức bởi một cuộc chiến pháp lý kéo dài, để em tự nguyện từ bỏ phần lớn quyền lợi”, Phùng Dật nói. “Nhưng anh đã chuẩn bị cho khả năng này từ trước.”
Anh mở một tập hồ sơ khác, dày hơn cả tập trước đó. “Trong quá trình điều tra vụ án hình sự, đội điều tra đã phát hiện Trần Khải Minh chuyển một khoản tiền lớn từ quỹ đầu tư cá nhân, vốn hình thành từ lợi nhuận kinh doanh trong thời kỳ hôn nhân của hai người, vào một tài khoản đứng tên bà Trần Ngọc Lan, chỉ hai tuần trước ngày dự định ‘giải quyết’ em. Đây rõ ràng là hành vi tẩu tán tài sản để tránh phải chia cho em sau ly hôn.”
Tôi nhìn tập hồ sơ, cảm nhận một sự quyết tâm mới trỗi dậy, đẩy lùi cơn mệt mỏi vừa nhen nhóm. “Vậy chúng ta có thể chứng minh đây là hành vi tẩu tán tài sản bất hợp pháp.”
“Chính xác”, Phùng Dật gật đầu. “Và với việc Trần Khải Minh đã bị kết án hình sự về hành vi có chủ đích gây hại cho em, tòa án gần như chắc chắn sẽ xem xét các yếu tố này để bác bỏ lập luận của bà Trần Ngọc Lan.”
Tôi đứng dậy, bước đến cửa sổ văn phòng, nhìn ra thành phố đang lên đèn. “Tôi mệt mỏi vì phải chiến đấu liên tục, anh Dật à. Nhưng tôi sẽ không lùi bước, không phải vì tiền, mà vì tôi sẽ không để họ biến tôi thành nạn nhân một lần nữa.”
“Em sẽ không phải chiến đấu một mình”, Phùng Dật nói, đứng dậy đến bên cạnh tôi. “Anh sẽ ở đây, cùng em, đến khi nào cuộc chiến này thực sự kết thúc.”
Tôi quay sang nhìn anh, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt anh, và tôi nhận ra, giữa tất cả những hỗn loạn của cuộc đời mình trong nửa năm qua, có một điều duy nhất luôn vững vàng, không hề dao động, đó chính là sự hiện diện kiên định của người đàn ông đứng trước mặt tôi lúc này.
Cuộc điều tra bổ sung về hành vi tẩu tán tài sản của Trần Khải Minh và bà Trần Ngọc Lan mất thêm hai tháng để hoàn thiện, với sự phối hợp giữa đội ngũ pháp lý của Phùng Dật và cơ quan điều tra kinh tế.
Trong quá trình này, tôi tạm thời quay lại công việc tại bệnh viện, sau khi ban giám đốc, dưới áp lực từ chính các bác sĩ đồng nghiệp và bệnh nhân từng được tôi cứu chữa, quyết định phục hồi vị trí công tác của tôi, kèm theo lời xin lỗi công khai vì đã vội vàng đình chỉ công tác của tôi trước đó.
Đứng trong phòng mổ lần đầu tiên sau nhiều tháng, tay tôi hơi run khi cầm dao mổ, nhưng khi ca phẫu thuật bắt đầu, mọi bản năng nghề nghiệp lại trở về, chính xác, tập trung, như thể cơ thể tôi đã tự động trở lại trạng thái quen thuộc nhất.
“Bác sĩ Ninh, mừng chị đã quay lại”, trợ lý Hiền nói, ánh mắt cô ánh lên niềm vui chân thành.
“Cảm ơn em, Hiền”, tôi đáp, tập trung hoàn thành nốt đường khâu cuối cùng. “Chị cũng mừng vì được quay lại đây.”
Buổi tối cùng ngày, Phùng Dật gọi điện báo tin, giọng anh có chút phấn khích. “Chúng ta tìm được bằng chứng quyết định rồi, Tư Ninh. Đội điều tra phát hiện một email nội bộ giữa Trần Khải Minh và luật sư riêng của bà Trần Ngọc Lan, trong đó có đoạn viết rõ ‘chuyển tài sản trước khi tòa ra phán quyết ly hôn, tránh để Tư Ninh được chia phần’.”
Tôi ngồi thẳng dậy trên ghế sofa. “Họ để lại bằng chứng bằng văn bản như vậy sao?”
“Người có tiền đôi khi lại chủ quan nhất”, Phùng Dật nói, giọng có chút mỉa mai. “Họ nghĩ hệ thống email nội bộ của công ty đủ an toàn, nhưng khi cơ quan điều tra đã có lệnh khám xét hợp pháp, không có gì là an toàn tuyệt đối cả.”
“Vậy bước tiếp theo?” tôi hỏi.
“Anh sẽ nộp bằng chứng này lên tòa ngay trong tuần tới. Với email này, không chỉ hành vi tẩu tán tài sản được chứng minh rõ ràng, mà bà Trần Ngọc Lan cũng có thể phải đối mặt với cáo buộc đồng phạm trong việc che giấu tài sản bất hợp pháp.”
Tôi thở ra nhẹ nhõm, cảm giác như một gánh nặng lớn vừa được trút bỏ. “Cảm ơn anh, Phùng Dật. Thật lòng, tôi không biết mình sẽ vượt qua được tất cả những chuyện này nếu không có anh.”
“Em đã tự mình vượt qua phần khó khăn nhất rồi”, anh nói, giọng dịu dàng. “Anh chỉ là người giúp em hoàn thiện những mảnh ghép pháp lý còn thiếu thôi.”
Có một khoảng lặng ngắn qua điện thoại, rồi Phùng Dật nói tiếp, giọng anh có chút ngập ngừng hiếm thấy. “Tư Ninh, sau khi mọi chuyện này kết thúc, anh muốn mời em đi ăn tối, không phải để bàn công việc.”
Tôi mỉm cười một mình trong căn hộ trống, cảm nhận một sự ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa. “Được. Tôi sẽ đợi ngày đó.”
