Chương 6
Sau ba giờ tranh luận căng thẳng, hội đồng quản trị Tập đoàn Trần bỏ phiếu với tỷ lệ áp đảo, đình chỉ chức vụ Tổng giám đốc của Trần Khải Minh ngay lập tức, chờ kết quả điều tra chính thức từ cơ quan công an.
Người được bổ nhiệm tạm quyền là một phó tổng giám đốc lâu năm, người từng nhiều lần bất đồng quan điểm với Trần Khải Minh về chiến lược kinh doanh mạo hiểm mà hắn theo đuổi những năm gần đây.
Tôi bước ra khỏi tòa nhà kính, ánh nắng chiều chiếu xuống, ấm áp một cách kỳ lạ so với không khí căng thẳng vừa trải qua trong phòng họp.
“Cô làm tốt lắm”, Diệp Khả Vy nói, bước đến bên cạnh tôi, ánh mắt cô có chút mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm.
“Cô cũng vậy”, tôi đáp. “Tôi không nghĩ cô sẽ công khai đứng về phía tôi trước cả hội đồng quản trị như vậy.”
“Tôi đã nói rồi, tôi muốn hắn trả giá”, Khả Vy nói, giọng cứng rắn. “Và tôi cũng cần bảo vệ khoản đầu tư của gia tộc mình. Đừng nghĩ tôi làm điều này hoàn toàn vì cô, bác sĩ Lâm.”
Tôi bật cười nhẹ, lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. “Tôi không nghĩ vậy. Nhưng dù động cơ là gì, cảm ơn cô.”
Khả Vy nhìn tôi một lúc, rồi khẽ gật đầu, như thể chấp nhận một sự đồng thuận ngầm giữa hai người phụ nữ từng đứng ở hai đầu chiến tuyến, giờ đây tạm thời chia sẻ cùng một mục tiêu.
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ số điện thoại lạ, giọng nói quen thuộc vang lên đầy cay đắng.
“Em hài lòng chưa, Tư Ninh?” Trần Khải Minh nói, giọng khàn đặc như đã uống rượu. “Em đã lấy đi tất cả của anh. Công ty, danh dự, cả người anh yêu.”
“Tôi không lấy đi gì cả”, tôi đáp, giọng bình thản. “Anh tự tay hủy hoại mọi thứ, từ lúc anh quyết định coi tính mạng tôi như một khoản bảo hiểm có thể thanh lý.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở nặng nề.
“Anh xin lỗi”, hắn nói cuối cùng, giọng nhỏ đi. “Anh đã sai. Anh chỉ… áp lực từ khoản nợ quá lớn, và anh không còn lựa chọn nào khác.”
“Ai cũng có lựa chọn, Trần Khải Minh”, tôi nói, giọng không hề mềm lòng. “Anh chọn giết vợ mình thay vì đối mặt với thất bại tài chính một cách đàng hoàng. Đó là lựa chọn của anh, và giờ anh phải chịu trách nhiệm cho nó.”
Tôi cúp máy, không cho hắn cơ hội nói thêm bất cứ điều gì, rồi ngồi xuống ghế sofa trong căn hộ tạm thời, nhìn ra cửa sổ, cảm nhận một sự nhẹ nhõm len lỏi qua từng thớ cơ đang căng cứng suốt nhiều tuần qua.
Nhưng tôi biết, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Còn phiên tòa hình sự phía trước, còn phiên tòa ly hôn để phân chia tài sản, và còn rất nhiều điều cần phải giải quyết trước khi tôi thực sự có thể coi chương này của cuộc đời mình đã khép lại.
Ba tuần sau, cơ quan điều tra hoàn tất kết luận điều tra ban đầu, xác nhận Trần Khải Minh đã thuê Hùng, nhân viên công ty bảo trì thiết bị, để cắt đường ống gas tại căn nhà gỗ Mộc Châu, với mục đích tạo ra một vụ nổ trông như tai nạn.
Hùng, sau khi bị bắt giữ, đã khai nhận toàn bộ sự việc để đổi lấy sự khoan hồng, cung cấp thêm bằng chứng về khoản tiền hắn nhận từ Trần Khải Minh, cùng tin nhắn trao đổi chi tiết về ‘thời điểm thích hợp’ để thực hiện vụ việc.
Tôi ngồi trong văn phòng Phùng Dật, nghe anh đọc lại bản kết luận điều tra, cảm giác như một tảng đá lớn cuối cùng cũng được gỡ bỏ khỏi ngực mình.
“Với bằng chứng này, tội danh của Trần Khải Minh sẽ là giết người có tổ chức, chưa đạt”, Phùng Dật nói, đặt tập hồ sơ xuống bàn. “Khung hình phạt có thể lên đến hai mươi năm tù, tùy theo phán quyết của tòa.”
“Còn khoản bảo hiểm?” tôi hỏi.
“Công ty bảo hiểm đã chính thức hủy hợp đồng, với lý do hợp đồng được ký kết với mục đích bất hợp pháp”, Phùng Dật đáp. “Về phần tài sản hôn nhân, với các bằng chứng về hành vi phạm tội của anh ta, tòa gần như chắc chắn sẽ phán quyết phần chia tài sản có lợi cho em, đặc biệt là phần tài sản anh ta cố ý che giấu trong các tài khoản nước ngoài mà đội điều tra đã phát hiện.”
Tôi gật đầu, cảm giác nhẹ nhõm nhưng không hoàn toàn vui mừng. Có một nỗi buồn âm ỉ nào đó, không phải vì tiếc nuối Trần Khải Minh, mà vì hai năm thanh xuân đã trao nhầm chỗ, vì niềm tin đã đặt sai người.
“Em ổn chứ?” Phùng Dật hỏi, nhận ra sự trầm lặng bất thường của tôi.
“Tôi ổn”, tôi đáp, rồi im lặng một lúc. “Chỉ là… tôi cứ nghĩ mãi về việc mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian để cố gắng làm một người vợ tốt trong một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã không có tình yêu thật sự.”
Phùng Dật ngồi xuống cạnh tôi, ánh mắt anh dịu dàng hiếm thấy. “Không có gì là lãng phí cả, Tư Ninh. Em đã học được cách nhận ra sự thật, cách bảo vệ bản thân, và cách đứng vững giữa cơn bão. Đó là những bài học không hề rẻ, nhưng chúng làm nên con người em bây giờ, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai anh từng biết.”
Tôi quay sang nhìn anh, ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc dài hơn bình thường, một sự im lặng chứa đựng nhiều điều chưa nói ra.
“Cảm ơn anh”, tôi nói khẽ, “vì đã luôn ở đó, từ những ngày đầu tiên khi tôi còn chưa biết mình đang bước vào hiểm nguy gì.”
“Anh sẽ luôn ở đó”, Phùng Dật đáp, giọng chắc nịch, “cho đến khi nào em còn cần anh.”
Tôi mỉm cười, một nụ cười thật lòng đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng, cảm nhận một tia ấm áp nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm giữa đống tro tàn của cuộc hôn nhân đã sụp đổ.
Phiên tòa xét xử Trần Khải Minh về tội danh giết người có tổ chức chưa đạt và tội vu khống diễn ra sáu tháng sau đêm định mệnh ở Mộc Châu, tại tòa án nhân dân thành phố, thu hút sự chú ý lớn từ dư luận và báo giới.
Tôi ngồi ở hàng ghế nhân chứng, mặc bộ vest xám giản dị, tóc búi gọn gàng, gương mặt bình thản như đã luyện tập qua hàng trăm ca phẫu thuật căng thẳng.
Trần Khải Minh đứng trước vành móng ngựa, gầy gò hơn nhiều so với hình ảnh hào nhoáng tôi từng biết, ánh mắt hắn không còn vẻ tự tin ngạo mạn ngày nào.
Công tố viên trình bày toàn bộ chứng cứ, từ hợp đồng bảo hiểm, lời khai của Hùng, báo cáo giám định đường ống gas, đến bản ghi âm cuộc gọi giữa Trần Khải Minh và Diệp Khả Vy về khoản vay và ‘vụ Mộc Châu’.
Luật sư bào chữa cho Trần Khải Minh cố gắng lập luận rằng thân chủ của mình chỉ có ý định ‘dọa nạt’ để buộc vợ ký đơn ly hôn nhanh chóng, không có ý định giết người thực sự.
“Nếu chỉ là dọa nạt”, công tố viên phản bác, giọng sắc bén, “tại sao bị cáo lại thuê người cắt đường ống gas bằng dụng cụ chuyên dụng, một hành vi đòi hỏi kỹ thuật và có khả năng gây chết người thực sự, thay vì chỉ đơn giản là gây áp lực tâm lý thông thường?”
Luật sư bào chữa im lặng, không thể đưa ra phản bác thuyết phục.
Đến lượt tôi được mời lên bục nhân chứng, tôi bước đi chậm rãi, hít một hơi thật sâu trước khi đứng vào vị trí.
“Bác sĩ Lâm Tư Ninh, xin cô thuật lại những gì đã xảy ra vào đêm hai mươi lăm tháng Mười năm ngoái”, vị thẩm phán chủ tọa yêu cầu.
Tôi kể lại toàn bộ sự việc, từ tin nhắn ngân hàng thông báo hợp đồng bảo hiểm, đến quá trình thu thập bằng chứng, đến đêm định mệnh tại căn nhà gỗ Mộc Châu, giọng nói giữ vững sự bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn dư âm của nỗi sợ hãi từng trải qua.
“Trong suốt hai năm hôn nhân, bị cáo có bao giờ thể hiện ý định làm hại cô trước đó không?” luật sư bào chữa hỏi, cố gắng tìm điểm yếu trong lời khai của tôi.
“Không có hành động bạo lực thể chất trực tiếp”, tôi đáp thành thật. “Nhưng có sự lạnh nhạt, xa cách kéo dài suốt hai năm, và một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ năm mươi tỷ được ký bí mật, cùng một chuyến đi được sắp đặt đến một nơi hẻo lánh ngay sau đó. Với tư cách một bác sĩ phẫu thuật thần kinh, tôi được huấn luyện để nhận diện các dấu hiệu bất thường và đưa ra quyết định nhanh chóng dựa trên bằng chứng, và mọi bằng chứng khi đó đều chỉ về một hướng.”
Câu trả lời của tôi khiến cả phòng xử án im lặng, ngay cả vị thẩm phán cũng gật đầu nhẹ, như thể công nhận sự logic sắc bén trong lời khai.
Phiên tòa kéo dài ba ngày, với đầy đủ nhân chứng, bao gồm cả Hùng, Sơn tài xế, Đăng kỹ thuật viên, và cả Diệp Khả Vy, người đã dũng cảm đứng ra làm chứng chống lại người đàn ông cô từng yêu suốt tám năm.
Đến ngày cuối cùng, trước khi tòa nghị án, Trần Khải Minh được phép phát biểu lời cuối.
Hắn đứng dậy, nhìn về phía tôi, ánh mắt phức tạp pha lẫn hối hận và oán trách. “Tôi biết mình đã sai. Tôi đã để áp lực tài chính che mờ lý trí, và tôi đã coi người vợ của mình như một công cụ thay vì một con người. Tôi xin lỗi Tư Ninh, dù tôi biết lời xin lỗi này quá muộn màng và vô nghĩa.”
Tôi nhìn hắn, không có cảm giác hả hê như tôi từng tưởng tượng, cũng không có sự tha thứ hoàn toàn, chỉ có một sự bình thản lạ lùng của người đã bước qua được cơn bão và không còn để những lời nói của hắn ảnh hưởng đến mình nữa.
