Chương 2
Đơn ly hôn nộp lúc tám giờ sáng, trước khi tôi vào phòng mổ.
Trần Khải Minh gọi cho tôi lúc mười giờ.
Tôi đang khâu lớp màng cứng của một bệnh nhân bốn mươi hai tuổi, điện thoại rung trong túi áo blouse, tôi mặc kệ.
Hắn gọi lần thứ hai. Lần thứ ba.
Đến lần thứ tư, trợ lý Hiền nhìn màn hình rồi khẽ nhíu mày.
Tôi nói, không ngẩng đầu: “Tắt màn hình giúp chị.”
Khi tôi ra khỏi phòng mổ, hắn đã đứng ở hành lang.
Mặc vest xám, tóc chải gọn, trông như đang đi họp hội đồng quản trị chứ không phải đến bệnh viện tìm vợ.
“Em không cầm đơn ly hôn mà lại nhờ người gửi thẳng vào văn phòng luật của anh”, hắn nói, giọng kiềm chế. “Kiểu gì vậy?”
“Kiểu tiết kiệm thời gian”, tôi đáp, vừa tháo găng tay vừa đi thẳng về phía phòng thay đồ. “Anh bận lắm. Em cũng bận.”
“Tư Ninh.”
“Còn một điều nữa”, tôi dừng lại, quay người. “Anh Dật đã gửi cho luật sư bên anh bản sao hợp đồng bảo hiểm nhân thọ ký ngày mười hai tháng mười. Cùng với lịch sử chuyển khoản của tài khoản mà chị Diệp Khả Vy dùng để thuê người tư vấn cho anh về quy trình thừa kế hôn nhân. Anh hiểu ý em chứ?”
Trần Khải Minh đứng yên.
Lần đầu tiên trong hai năm, tôi thấy hắn mất bình tĩnh.
“Em… từ bao giờ?”
“Từ lúc anh đặt vé máy bay”, tôi nói thật. “Nhưng tôi bắt đầu thu thập chứng cứ từ tháng trước. Khi anh tưởng tôi đang trực đêm ở bệnh viện.”
Tôi mặc đồ xong, bước ra, dừng lại đúng một giây trước mặt hắn.
“Anh lấy nhầm người rồi. Anh tưởng lấy một bác sĩ hiền lành, dễ xử lý. Nhưng anh lấy một bác sĩ phẫu thuật thần kinh, quen làm việc dưới áp lực và đọc rất giỏi các dấu hiệu bất thường.”
Tôi bước vào thang máy.
Cửa thang máy khép lại, tôi nhìn thấy gương mặt hắn qua khe cửa hẹp dần, trắng bệch.
Tôi thở ra, nhắm mắt lại một giây trong khoang thang máy trống.
Không có cảm giác chiến thắng như tôi từng tưởng tượng.
Chỉ có mệt.
Mệt vì hai năm ngủ cạnh một người đang lên kế hoạch chôn mình. Mệt vì phải vừa cứu não người khác vừa tự cứu lấy bản thân. Mệt vì yêu một người mà không biết người đó chưa bao giờ thật.
Thang máy dừng ở tầng một.
Tôi bước ra, kéo cổ áo khoác lên, đi về phía cổng bệnh viện.
Điện thoại rung, lần này không phải Trần Khải Minh.
Số lạ. Tôi nhìn màn hình, khựng lại.
Mã vùng Hà Nội. Nhưng tên hiện lên trong danh bạ của anh Dật là: Diệp Khả Vy, luật sư bào chữa.
Tôi đứng giữa sân bệnh viện, gió tháng Mười một lạnh qua cổ áo, ngón tay cái di chuyển chậm rãi về phía nút nghe.
Người phụ nữ đã thuê người điều tra quy trình thừa kế của tôi, đang chủ động gọi cho tôi, và tôi chưa biết vì sao.
Tôi bấm nghe. “Alo.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây, như đang chọn từ.
“Bác sĩ Lâm Tư Ninh phải không?” Giọng phụ nữ, trầm, chậm rãi, không hề có vẻ hống hách như tôi tưởng tượng về một tiểu thư bị cưng chiều.
“Vâng. Cô là Diệp Khả Vy?”
“Đúng. Tôi biết cô đang nghĩ tôi gọi để đe dọa, hoặc để xin lỗi giả tạo kiểu phim truyền hình. Không phải cả hai.”
Tôi đứng im giữa sân bệnh viện, gió thổi tóc bay ngang mặt. “Vậy cô gọi để làm gì?”
“Để nói với cô một chuyện mà nếu tôi không nói, sẽ không ai nói. Trần Khải Minh không mua bảo hiểm đó để dọa cô, hay để li dị nhanh hơn.”
Tôi siết điện thoại. “Cô đang nói anh ta định giết tôi thật?”
“Tôi không chắc chắn hoàn toàn. Nhưng tôi biết hắn đã vay của gia tộc tôi một khoản tiền lớn để cứu công ty, và khoản vay đó đến hạn đúng ngày hai mươi lăm tháng Mười, ngày hắn đặt vé cho cô lên Mộc Châu. Nếu không trả được, cổ phần Tập đoàn Trần sẽ về tay gia tộc tôi. Nhưng nếu cô… không còn, khoản bảo hiểm năm mươi tỷ sẽ giải quyết được khoản nợ đó ngay lập tức.”
Tôi nhắm mắt lại. Từng mảnh ghép rơi vào đúng chỗ, lạnh lẽo và rõ ràng như phim X-quang.
“Tại sao cô kể tôi nghe chuyện này? Cô đáng ra phải đứng về phía hắn.”
Diệp Khả Vy cười, một tiếng cười ngắn, chua chát. “Vì tôi mới là người hắn nói yêu suốt tám năm. Nhưng tháng trước tôi phát hiện hắn cũng đã ký một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ khác, cho chính tôi, thụ hưởng vẫn là hắn. Khác biệt duy nhất, là mệnh giá của tôi chỉ ba mươi tỷ.”
Tôi mở mắt.
“Cô đang nói hắn định dùng cả hai chúng ta làm quân cờ bảo hiểm?”
“Tôi đang nói hắn coi cả hai chúng ta là tài sản có thể thanh lý khi cần. Tôi từng nghĩ tôi là ngoại lệ. Hóa ra không ai là ngoại lệ với người như Trần Khải Minh.”
Có tiếng xe cứu thương hụ còi phía xa, tôi bước vào dưới mái hiên để nghe rõ hơn.
“Vậy cô muốn gì ở tôi?”
“Tôi muốn hắn trả giá. Không phải bằng cách âm thầm biến mất trong một vụ tai nạn miền núi, mà bằng pháp luật, công khai, trước mặt cả hai gia tộc và cả sàn chứng khoán nơi cổ phiếu Tập đoàn Trần đang niêm yết. Tôi có tài liệu về khoản vay, về hợp đồng bảo hiểm của tôi. Cô có hợp đồng của cô và bằng chứng chuyển khoản. Nếu ghép lại…”
“Chúng ta có thể lật cả bàn cờ”, tôi nói nốt câu.
“Chính xác.”
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra bãi đỗ xe, nơi vệt nắng cuối ngày đang tắt dần sau những tòa nhà bệnh viện.
“Được. Nhưng tôi cần gặp cô trực tiếp. Tôi không tin ai qua điện thoại, kể cả cô, đặc biệt là cô.”
“Công bằng thôi”, Diệp Khả Vy đáp, giọng có chút gì đó nhẹ nhõm. “Tối mai, quán cà phê Blanc, đường Nguyễn Huệ, tầng hai. Tôi sẽ mang theo luật sư riêng của tôi. Cô có thể mang theo Phùng Dật.”
Tôi khựng lại. “Sao cô biết tên luật sư của tôi?”
“Vì tôi đã điều tra cô trước khi cô kịp điều tra tôi, bác sĩ Lâm. Đó là nghề của tôi.”
Cô ta cúp máy trước khi tôi kịp nói thêm gì.
Tôi đứng đó, nhìn màn hình điện thoại tối dần, cảm giác như vừa bước qua một cánh cửa mà phía sau nó, thế cờ đã đổi hoàn toàn.
