Chương 4
Hai tuần sau buổi tiệc đính hôn, Diệc Hy và Dịch Kỳ quyết định cùng nhau âm thầm rà soát lại toàn bộ hồ sơ giao dịch cổ phần của Chu thị trong suốt sáu tháng qua, tìm kiếm bằng chứng cụ thể về đường dây tiếp tay cho Hoàng Kim tập đoàn.
Căn phòng làm việc riêng trong căn hộ chung của họ sáng đèn tới tận nửa đêm, giấy tờ và màn hình máy tính chất đầy trên bàn.
“Em tìm thấy gì chưa?” Dịch Kỳ hỏi, đưa cho cô một tách cà phê nóng.
“Có một điểm rất lạ.” Diệc Hy chỉ vào màn hình, giọng nghiêm túc. “Toàn bộ giao dịch bán cổ phần của các cổ đông nhỏ lẻ đều được thực hiện thông qua cùng một công ty môi giới, tên là Kiến Phong. Nhưng khi em tra cứu, công ty này mới thành lập chưa đầy một năm, gần như không có bất kỳ hoạt động kinh doanh nào khác ngoài các giao dịch liên quan tới cổ phần Chu thị.”
Dịch Kỳ cầm lấy tài liệu, xem xét kỹ lưỡng. “Một công ty vỏ bọc.” Anh nhận định. “Được lập ra chỉ để phục vụ cho một mục đích duy nhất, che giấu danh tính thật sự của người đứng sau.”
“Đúng vậy.” Diệc Hy gật đầu. “Và nếu em không nhầm, người đại diện pháp lý đứng tên công ty Kiến Phong này, có mối quan hệ họ hàng xa với chú Vĩnh Thịnh của em.”
Cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt đều lóe lên sự xác nhận cho nghi ngờ đã âm ỉ suốt nhiều ngày qua.
“Vậy là đã rõ.” Dịch Kỳ thở dài. “Chú em chính là người đứng sau, âm thầm dùng công ty vỏ bọc để thu gom cổ phần, tiếp tay cho Hoàng Kim tập đoàn.”
“Nhưng chỉ với bằng chứng này thôi vẫn chưa đủ để đối chất công khai.” Diệc Hy lắc đầu. “Em cần tìm ra dòng tiền cụ thể, chứng minh chú ấy đã nhận được lợi ích tài chính trực tiếp từ vụ việc này. Nếu không, chú ấy hoàn toàn có thể chối bỏ, nói rằng chỉ là quan hệ họ hàng thông thường.”
Dịch Kỳ gật đầu đồng tình. “Anh sẽ nhờ một chuyên gia kiểm toán độc lập, người đáng tin cậy, không có bất kỳ liên hệ nào với cả hai gia tộc, để âm thầm điều tra dòng tiền. Anh có quen một người tên Trần Vũ, từng làm việc nhiều năm trong lĩnh vực điều tra gian lận tài chính, rất kín tiếng và đáng tin.”
“Được, càng sớm càng tốt.” Diệc Hy đáp, xoa nhẹ hai bên thái dương vì mệt mỏi.
Dịch Kỳ nhận ra vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi cạnh, đưa tay xoa nhẹ vai cô. “Em nghỉ ngơi một chút đi. Đêm nay đã quá muộn rồi.”
Diệc Hy khẽ giật mình trước cử chỉ thân mật bất ngờ đó, nhưng không né tránh, chỉ im lặng để anh xoa dịu những căng thẳng trên vai mình.
“Anh biết không, có những lúc em tự hỏi, nếu như ngày đó em không vội vàng bay đi du học, mọi chuyện bây giờ sẽ khác đi như thế nào.” Diệc Hy khẽ nói, giọng trầm xuống.
“Anh cũng từng nghĩ như vậy rất nhiều lần.” Dịch Kỳ đáp, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. “Nhưng bây giờ, anh chỉ mong, chúng ta có thể cùng nhau đối mặt với mọi chuyện phía trước, bất kể quá khứ đã từng như thế nào.”
Hai người ngồi im lặng bên nhau một lúc lâu, không gian chỉ còn tiếng quạt máy tính chạy khe khẽ và ánh đèn bàn ấm áp tỏa xuống. Diệc Hy cảm nhận được một sự bình yên lạ lùng, thứ cảm giác mà cô đã không còn cảm nhận được suốt nhiều năm bôn ba nơi đất khách.
Nhưng cô cũng hiểu rõ, phía trước vẫn còn quá nhiều bí ẩn chưa có lời giải, và con đường tìm lại sự thật, tìm lại niềm tin, vẫn còn rất dài.
Ba ngày sau, Trần Vũ, chuyên gia kiểm toán độc lập mà Dịch Kỳ giới thiệu, hẹn gặp riêng hai người tại một quán cà phê vắng khách ngoại ô thành phố.
“Tôi đã lần theo dòng tiền của công ty Kiến Phong trong sáu tháng qua.” Trần Vũ mở laptop, trình bày một sơ đồ tài chính phức tạp. “Toàn bộ vốn ban đầu để thành lập công ty này, ba trăm triệu, được chuyển từ một tài khoản cá nhân đứng tên vợ của ông Chu Vĩnh Thịnh.”
Diệc Hy siết chặt tay, cảm giác như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Dù đã có linh cảm từ trước, nhưng khi bằng chứng thực sự bày ra trước mắt, cô vẫn không khỏi bàng hoàng.
“Còn nữa.” Trần Vũ tiếp tục. “Sau mỗi đợt công ty Kiến Phong thu gom thành công cổ phần từ các cổ đông nhỏ lẻ và chuyển nhượng lại cho quỹ đầu tư trung gian của Hoàng Kim tập đoàn, luôn có một khoản tiền hoa hồng, dao động từ năm tới bảy phần trăm giá trị giao dịch, được chuyển ngược trở lại một tài khoản ở nước ngoài mà tôi nghi ngờ có liên quan tới ông Vĩnh Thịnh.”
“Anh có thể chứng minh được tài khoản nước ngoài đó thuộc về chú tôi không?” Diệc Hy hỏi, giọng run nhẹ.
“Tôi cần thêm thời gian để xác minh chắc chắn, nhưng dựa trên các dấu vết giao dịch, khả năng rất cao.” Trần Vũ đáp. “Tôi ước tính, tổng số tiền hoa hồng ông ấy đã nhận được trong sáu tháng qua, lên tới gần bốn mươi triệu.”
Diệc Hy nhắm mắt lại, cố kìm nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Người chú mà cô từng kính trọng, từng cùng ăn cơm, cùng dự các buổi họp gia tộc suốt bao năm qua, hóa ra lại âm thầm bán đứng cả cơ nghiệp gia tộc chỉ vì món lợi trước mắt.
“Còn một điều nữa, tôi nghĩ hai người nên biết.” Trần Vũ nói thêm, giọng trầm xuống. “Trong quá trình rà soát, tôi phát hiện có một khoản chuyển khoản nhỏ, đều đặn hàng tháng, từ tài khoản của ông Vĩnh Thịnh tới một cá nhân tên Hàn Tịnh.”
Diệc Hy sững người, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh.
“Hàn Tịnh?” Cô lắp bắp. “Trợ lý riêng của tôi?”
“Đúng vậy, nếu đó là người tôi đang nghĩ tới.” Trần Vũ gật đầu. “Khoản tiền không lớn, mỗi tháng khoảng năm triệu, nhưng đều đặn suốt tám tháng qua, đúng bằng khoảng thời gian Hoàng Kim tập đoàn bắt đầu âm thầm thu gom cổ phần.”
Diệc Hy cảm thấy toàn thân lạnh toát. Người bạn thân thiết nhất, người cô tin tưởng giao phó mọi thông tin nội bộ nhạy cảm nhất trong quá trình điều tra, hóa ra lại chính là một phần trong mạng lưới phản bội.
“Em không sao chứ?” Dịch Kỳ nhận ra sắc mặt cô trắng bệch, vội nắm lấy tay cô.
“Em không ngờ…” Diệc Hy nghẹn giọng. “Tất cả những thông tin em từng chia sẻ với Hàn Tịnh trong quá trình điều tra, có lẽ cô ấy đều đã báo lại cho chú Vĩnh Thịnh.”
“Đó cũng lý giải vì sao Hoàng Kim tập đoàn luôn nắm được thông tin và động thái của công ty em nhanh tới mức đáng ngờ.” Dịch Kỳ nhận định, giọng nghiêm trọng.
Diệc Hy ngồi lặng người, trong đầu quay cuồng ký ức về những ngày tháng làm việc cùng Hàn Tịnh, từ thời đại học tới khi cùng về công tác tại Chu thị. Cô không thể tin, người bạn thân thiết bên cạnh mình suốt bao năm, lại có thể phản bội cô một cách âm thầm như vậy.
“Chúng ta cần thêm bằng chứng trước khi đối chất.” Dịch Kỳ nói, cố giữ giọng bình tĩnh để trấn an cô. “Nếu hành động quá sớm mà chưa có đủ chứng cứ pháp lý vững chắc, chú em và Hoàng Kim tập đoàn hoàn toàn có thể tiêu hủy dấu vết, chối bỏ mọi cáo buộc.”
“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?” Diệc Hy hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
“Tiếp tục giả vờ như chưa phát hiện ra điều gì.” Trần Vũ đề nghị. “Đồng thời, tôi sẽ âm thầm mở rộng điều tra, tìm cách thu thập bằng chứng về tài khoản nước ngoài. Khi đã có đủ hồ sơ hoàn chỉnh, các bạn có thể trình lên hội đồng quản trị và cơ quan quản lý thị trường chứng khoán trong một cuộc họp bất thường.”
Diệc Hy gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối đau xót. Cô hiểu rằng, từ giờ trở đi, mỗi lời nói, mỗi hành động của cô trước mặt Hàn Tịnh, đều phải diễn như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dù trái tim cô đang rỉ máu vì sự phản bội của người bạn thân thiết nhất.
Sáng hôm sau, Diệc Hy quay lại văn phòng, cố gắng giữ thái độ bình thường trước mặt Hàn Tịnh như mọi ngày, dù trong lòng đang giằng xé dữ dội.
“Chị, hôm qua chị đi gặp ai vậy? Em gọi điện mà không thấy chị bắt máy.” Hàn Tịnh hỏi, mang một tách trà nóng đặt lên bàn làm việc của cô như thường lệ.
“Chị đi gặp một người bạn cũ, bàn chút chuyện riêng.” Diệc Hy đáp, cố giữ giọng điệu tự nhiên, dù ánh mắt cô lướt qua Hàn Tịnh với một cảm giác xa lạ chưa từng có.
“À, vậy à.” Hàn Tịnh gật đầu, không hỏi thêm, quay trở lại bàn làm việc của mình.
Diệc Hy quan sát bóng lưng quen thuộc ấy, trong lòng dâng lên một nỗi đau khó gọi tên. Cô nhớ lại từng kỷ niệm suốt tám năm quen biết, từ những đêm cùng nhau ôn thi, tới những lần Hàn Tịnh ở bên an ủi cô khi cô gặp khó khăn trong công việc. Tất cả những điều đó, giờ đây liệu có phải cũng chỉ là một phần trong vỏ bọc tinh vi?
Buổi trưa, Diệc Hy quyết định không thể chờ đợi thêm nữa. Cô cần biết sự thật về lá thư năm xưa, dù kết quả có ra sao.
Cô mời Hàn Tịnh ra ngoài dùng bữa trưa riêng, chọn một quán ăn yên tĩnh, ít người qua lại.
“Hàn Tịnh, chị muốn hỏi em một chuyện, mong em trả lời thật lòng.” Diệc Hy mở lời, giọng nghiêm túc khác thường.
“Chuyện gì vậy chị?” Hàn Tịnh có chút bất ngờ trước thái độ của cô.
“Năm năm trước, đêm trước khi chị bay đi du học, có phải Tưởng Dịch Kỳ đã nhờ em chuyển cho chị một lá thư không?”
Sắc mặt Hàn Tịnh thoáng biến đổi trong tích tắc, đôi mắt cô ấy tránh né ánh nhìn của Diệc Hy.
“Chị… chị nói vậy là ý gì?” Hàn Tịnh lắp bắp, giọng có chút hoảng loạn.
“Chị chỉ cần em trả lời có hay không.” Diệc Hy nhìn thẳng vào mắt cô, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng.
Hàn Tịnh im lặng hồi lâu, tay siết chặt lấy góc bàn, cuối cùng cũng cúi đầu, giọng nghẹn ngào. “Đúng vậy. Anh Kỳ có đưa cho em một lá thư, nhờ em chuyển tận tay chị trước khi chị lên máy bay.”
“Vậy tại sao em không đưa cho chị?” Diệc Hy hỏi, giọng run lên vì tổn thương.
Hàn Tịnh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. “Chị Diệc Hy, em xin lỗi. Lúc đó, em… em cũng thích anh Kỳ. Suốt bốn năm đại học, em luôn âm thầm để ý anh ấy, nhưng chưa từng dám nói ra vì biết chị cũng có tình cảm với anh ấy.”
Diệc Hy sững người, không ngờ sự thật lại là như vậy.
“Đêm hôm đó, khi thấy anh ấy cầm lá thư tới tìm chị với vẻ mặt nghiêm túc như vậy, em đoán được nội dung bên trong.” Hàn Tịnh tiếp tục, giọng run rẩy. “Em đã ích kỷ, giữ lại lá thư đó, không đưa cho chị. Em nghĩ, nếu chị không biết tình cảm của anh ấy, có lẽ chị sẽ yên tâm đi du học, và biết đâu, em sẽ có cơ hội.”
“Vậy lá thư đó bây giờ ở đâu?” Diệc Hy hỏi, cố kìm nén cơn giận đang trào dâng.
“Em vẫn còn giữ.” Hàn Tịnh đáp, giọng nhỏ dần. “Em chưa từng dám mở ra đọc, cũng chưa từng dám vứt bỏ. Nó vẫn nằm trong ngăn kéo phòng em suốt năm năm qua.”
Diệc Hy nhắm mắt lại, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn xen lẫn. Ít nhất, cô đã tìm ra câu trả lời cho một trong hai bí ẩn đang đè nặng tâm trí mình.
“Em mang lá thư đó tới đưa cho chị ngay chiều nay.” Diệc Hy nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, dù ánh mắt vẫn còn ánh lên sự tổn thương. “Chị cần đọc nó.”
“Chị… chị không giận em sao?” Hàn Tịnh hỏi, giọng đầy sợ hãi.
Diệc Hy nhìn cô, trong lòng ngổn ngang trăm cảm xúc. Cô chưa sẵn sàng tha thứ, nhưng cô cũng chưa muốn đối chất về khoản tiền hàng tháng mà Hàn Tịnh nhận từ chú Vĩnh Thịnh, ít nhất là chưa phải lúc này.
“Chị cần thời gian để suy nghĩ.” Diệc Hy đáp, giọng lạnh nhạt hơn thường ngày. “Nhưng chị mong, từ giờ trở đi, em đừng giấu chị thêm bất kỳ điều gì nữa.”
Câu nói đó mang hai lớp nghĩa, mà chỉ có Diệc Hy mới hiểu rõ. Hàn Tịnh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ khẽ gật đầu nhận lỗi, hoàn toàn không hay biết rằng, bí mật thứ hai của cô cũng đã bị phát hiện.
