Chương 4
Cuối tuần, Tiểu Vãn xin phép về thăm cha. Căn nhà nhỏ ở ngoại ô vẫn như cũ, chỉ khác là giờ đây không còn tiếng chuông điện thoại đòi nợ dồn dập mỗi ngày. Đỗ Chí Thành ngồi trên chiếc ghế mây quen thuộc ngoài hiên, sắc mặt đã hồng hào hơn trước nhiều.
“Con về rồi à.” Ông mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng không giấu được. “Cuộc sống bên đó thế nào? Người ta có bắt nạt con không?”
“Con ổn, cha đừng lo.” Tiểu Vãn ngồi xuống cạnh ông, nắm lấy bàn tay gầy guộc. “Anh Dịch đối xử với con rất tốt.”
Cô không dám nói thật về những sóng gió đang cuộn trào phía sau cánh cổng biệt thự họ Lăng, về đứa bé bí mật, về vụ tai nạn khả nghi, về những kẻ đòi nợ giả mạo xông vào công ty. Cha cô vừa mới hồi phục sau cú sốc, cô không muốn ông phải lo lắng thêm bất cứ điều gì.
“Cha vẫn chưa hết áy náy.” Ông Chí Thành thở dài, giọng trầm buồn. “Vì cha mà con phải chịu thiệt thòi thế này. Ngày xưa, cha tin tưởng thằng Vũ như anh em ruột, ai ngờ…”
“Cha đừng nhắc lại chuyện cũ nữa.” Tiểu Vãn siết chặt tay ông. “Cha có còn giữ giấy tờ gì liên quan đến khoản đầu tư đó không? Con muốn xem lại một chút.”
Ông Chí Thành ngạc nhiên nhìn con gái, nhưng vẫn lê bước vào nhà, lục trong ngăn tủ cũ lấy ra một tập hồ sơ ố vàng. “Đây, tất cả giấy tờ cha còn giữ. Nhưng con xem làm gì, chuyện đã qua rồi mà.”
Tiểu Vãn lật giở từng trang, tim đập nhanh khi thấy dòng chữ quen thuộc: Công ty tài chính Hưng Thịnh, người đại diện ký kết hợp đồng đầu tư mang tên Trần Minh Vũ, nhưng bên dưới còn một chữ ký khác, mờ nhạt hơn, như cố tình bị che giấu.
“Cha có nhớ ai là người đưa chú Vũ đến gặp cha không? Ai giới thiệu khoản đầu tư này?”
Ông Chí Thành cau mày cố nhớ lại. “Hình như là một người bạn làm ăn của thằng Vũ, cha chỉ gặp một lần duy nhất trong buổi ký hợp đồng, ăn mặc rất sang trọng, đi xe hơi đắt tiền. Nhưng lâu quá rồi, cha không nhớ rõ mặt mũi, chỉ nhớ người đó có nhắc đến một cái tên…”
“Tên gì hả cha?”
“Hình như là… Phong. Đúng rồi, người ta gọi ông ta là Phong tổng.”
Tim Tiểu Vãn thắt lại. Phong tổng. Lăng Thừa Phong. Dù chưa đủ bằng chứng chắc chắn, nhưng linh cảm mách bảo cô rằng cái tên này không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
Tối đó về nhà, Tiểu Vãn kể lại toàn bộ cho Thừa Dịch nghe. Anh im lặng nghe hết, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng.
“Nếu đúng là Thừa Phong đứng sau vụ lừa đảo này, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều.” Anh xoa trán, giọng mệt mỏi. “Hắn không chỉ nhắm vào công ty, mà còn cố tình tạo ra khoản nợ để dồn ép gia đình cô, biến cô thành con tin gián tiếp buộc tôi phải ký hợp đồng theo ý hắn muốn.”
“Ý ông là sao?”
“Ba trăm triệu đó, ban đầu chính Thừa Phong đề nghị tôi mua lại khoản nợ của cha cô, nói rằng đó là cách tốt để tôi có được người vợ danh nghĩa dễ bảo, không có gia thế để tranh giành quyền lực trong gia tộc.” Thừa Dịch nhìn cô, ánh mắt phức tạp. “Lúc đó tôi cần một cuộc hôn nhân giả để đối phó với áp lực từ ông nội về việc lập gia đình, nên đã đồng ý mà không nghĩ nhiều. Nhưng giờ nhìn lại, có lẽ ngay từ đầu, hắn đã tính toán để cô xuất hiện bên cạnh tôi.”
Tiểu Vãn chết lặng. Cô chưa từng nghĩ đến khả năng mình bị đưa vào cuộc chơi này không phải ngẫu nhiên, mà là một quân cờ được sắp đặt từ trước.
“Vậy hắn muốn gì ở tôi?”
“Tôi không chắc.” Thừa Dịch lắc đầu. “Nhưng có một điều tôi chắc chắn, Thừa Phong không bao giờ làm gì mà không có tính toán. Có lẽ hắn nghĩ một cô vợ xuất thân nghèo khó, mang nợ nần sẽ dễ bị thao túng, hoặc sẽ khiến uy tín của tôi trong mắt ông nội bị giảm sút.”
Cả hai cùng im lặng, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Tiểu Vãn nhìn xuống tập hồ sơ trên bàn, trong lòng dấy lên quyết tâm mạnh mẽ chưa từng có.
“Vậy thì tôi sẽ không để hắn đạt được mục đích.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Nếu hắn nghĩ tôi là con cờ yếu đuối dễ bị lợi dụng, hắn đã lầm to rồi.”
Thừa Dịch nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi, không còn lạnh lùng như trước mà ẩn chứa sự trân trọng thật sự. “Tôi tin cô làm được.”
Trong biệt thự riêng nằm ở khu trung tâm thành phố, Lăng Thừa Phong ngồi trong phòng làm việc tối om, chỉ có ánh sáng xanh lạnh từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt đang nhíu mày suy tính.
“Cô ta bắt đầu điều tra rồi.” Người trợ lý đứng cạnh báo cáo, giọng cẩn trọng. “Đỗ Tiểu Vãn về nhà cha ruột hỏi lại toàn bộ giấy tờ vụ đầu tư năm xưa.”
“Không sao.” Thừa Phong bật cười khẽ, ngón tay gõ nhịp lên bàn. “Manh mối đó tôi đã dọn dẹp sạch sẽ từ lâu, cô ta có tìm cũng chỉ như mò kim đáy bể. Nhưng phải cẩn thận với thằng Thừa Dịch, gần đây nó động thái khá nhiều, chắc đã ngửi thấy mùi gì đó về vụ tai nạn của anh trai nó.”
“Vậy chúng ta có nên hành động trước không?”
“Chưa cần vội.” Thừa Phong nhắm mắt, giọng lạnh lùng tính toán. “Ông nội đang chờ ngày công bố di chúc mới. Nếu bây giờ tôi làm gì bất thường, chỉ khiến người ta nghi ngờ thêm. Cứ để chú Dịch tận hưởng cuộc sống gia đình êm ấm giả tạo đó thêm một thời gian, càng sa đà, khi tôi ra tay, đòn giáng xuống sẽ càng đau hơn.”
Hắn mở một tập tài liệu khác trên bàn, bên trong là những bức ảnh chụp lén Tiểu Vãn và Thừa Dịch trong nhiều khoảnh khắc thân mật, cả những bức ảnh cũ về gia đình Tiểu Vãn, về cửa hàng vật liệu xây dựng nhỏ bé của cha cô.
“Chuẩn bị cho buổi dạ tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn tuần sau.” Hắn ra lệnh, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. “Mời đầy đủ giới truyền thông, mời cả những vị khách VIP từ các tập đoàn đối tác. Tôi muốn cho cả thành phố này thấy rõ, thân phận thật sự của cô vợ hờ nhà họ Lăng.”
Người trợ lý gật đầu lui ra, để lại Thừa Phong một mình trong bóng tối, ánh mắt hắn dán chặt vào bức ảnh Tiểu Vãn đang cười rạng rỡ bên cạnh Thừa Dịch và An An, một nụ cười lạnh lẽo dần nở trên môi.
“Càng hạnh phúc bao nhiêu, sụp đổ càng đau bấy nhiêu.” Hắn lẩm bẩm, rồi quay sang gọi điện cho một số máy khác, giọng đổi hẳn sang vẻ ngọt ngào giả tạo. “Dì Ngọc Hoa à, tuần sau dạ tiệc, dì nhớ chuẩn bị một màn ra mắt thật đặc sắc cho cô em dâu mới nhé.”
Đầu dây bên kia, Vương Ngọc Hoa cười khẩy đầy ẩn ý. “Yên tâm đi, cái loại nhà quê đó, chỉ cần vài câu là lột trần bộ mặt thật ngay thôi.”
Vài ngày sau, thiệp mời dạ tiệc được gửi đến biệt thự họ Lăng. Tiểu Vãn cầm tấm thiệp trên tay, lòng bỗng dấy lên linh cảm bất an mơ hồ.
“Đây là dạ tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn, năm nào cũng tổ chức.” Thừa Dịch giải thích, thấy vẻ lo lắng trên gương mặt cô. “Nhưng năm nay có lẽ sẽ khác, vì lần đầu tiên tôi đưa vợ tham dự chính thức.”
“Tôi có nên đi không? Tôi sợ mình không hợp với môi trường đó.” Tiểu Vãn cắn môi, nhớ lại ánh mắt sắc lạnh của Vương Ngọc Hoa và nụ cười giả tạo của Thừa Phong hôm ở bệnh viện.
“Cô phải đi.” Thừa Dịch nắm lấy vai cô, ánh mắt kiên định. “Đây là cơ hội để cô chứng minh cho cả gia tộc thấy, cô không phải loại người dễ bị bắt nạt. Tôi sẽ ở bên cạnh cô suốt buổi tiệc, không để bất kỳ ai làm khó cô.”
Tiểu Vãn nhìn vào mắt anh, thấy sự chân thành không giả dối, lòng dần vững tâm hơn. “Được, tôi sẽ đi. Nhưng tôi cần một bộ váy thật đẹp, không để họ có cớ chê bai vẻ ngoài của tôi.”
Thừa Dịch bật cười, nụ cười hiếm hoi hiện rõ trên gương mặt sắc lạnh thường ngày. “Chuyện đó cứ để tôi lo.”
Ngày hôm sau, một chuyên gia thời trang nổi tiếng cùng đoàn trợ lý xuất hiện tại biệt thự, mang theo hàng chục bộ váy dạ hội lộng lẫy để Tiểu Vãn lựa chọn. Cô đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ váy nhung xanh sẫm ôm sát dáng người, tôn lên vẻ đẹp thanh lịch mà mạnh mẽ.
“Đẹp lắm.” Thừa Dịch đứng ngoài cửa phòng thay đồ, ánh mắt anh dừng lại trên bóng dáng cô lâu hơn bình thường, có gì đó ánh lên trong đáy mắt sâu thẳm khiến Tiểu Vãn bất giác đỏ mặt.
“Ông nhìn gì mà chăm chú vậy?” Cô hỏi, giọng hơi ngượng ngùng.
“Nhìn vợ tôi.” Anh đáp thản nhiên, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười khó giấu. “Có vấn đề gì không?”
Tim Tiểu Vãn đập loạn nhịp trước câu trả lời bất ngờ ấy. Cô quay đi giấu đi gương mặt đỏ bừng, trong lòng thầm nghĩ, không biết từ khi nào, ranh giới giữa hợp đồng và tình cảm thật đã bắt đầu nhòe đi mất rồi.
