Chương 6
Sau khi Bá Lâm bị bắt giữ, tưởng chừng mọi chuyện đã đến hồi kết, nhưng ngay sáng hôm sau, một đoàn cảnh sát kinh tế bất ngờ xuất hiện tại căn hộ nhỏ của Diệp Tư Kỳ, mang theo lệnh mời cô lên trụ sở làm việc liên quan đến vụ án gian lận tài chính tại công ty Diệp Thị.
“Chuyện này là sao?” Cô hỏi, giọng hoang mang. “Bá Lâm đã bị bắt rồi mà, tại sao tôi vẫn phải lên làm việc?”
“Xin lỗi cô, đây là quy trình bắt buộc. Có đơn tố cáo mới, cho rằng cô mới là người chủ mưu toàn bộ vụ việc, còn ông Bá Lâm chỉ là người bị cô lợi dụng.” Viên cảnh sát giải thích, giọng chuyên nghiệp nhưng ánh mắt vẫn có chút ái ngại.
Diệp Tư Kỳ chết lặng. Cô không ngờ, ngay cả khi kẻ chủ mưu chính đã bị bắt, vẫn còn một lớp âm mưu khác đang chờ sẵn để hãm hại cô.
Tại trụ sở cảnh sát, luật sư riêng do Cố Dịch Phong thuê đã có mặt kịp thời, một người phụ nữ trung niên sắc sảo tên Vũ Lan Anh, nổi tiếng trong giới luật sư kinh tế thành phố.
“Cô cứ bình tĩnh, mọi câu trả lời cứ để tôi xử lý trước.” Luật sư Lan Anh dặn dò trước khi bước vào phòng thẩm vấn.
Trong phòng thẩm vấn, viên điều tra viên đưa ra một xấp tài liệu mới, bên trong có những đoạn ghi âm được cắt ghép tinh vi, giọng nói nghe qua giống hệt Diệp Tư Kỳ, đang bàn bạc việc chuyển tiền bất hợp pháp với một người giấu tên.
“Đây là bằng chứng giả.” Luật sư Lan Anh lập tức lên tiếng phản bác. “Chúng tôi yêu cầu giám định pháp y âm thanh độc lập ngay lập tức, các vị không thể chỉ dựa vào một đoạn ghi âm không rõ nguồn gốc để buộc tội thân chủ tôi.”
Diệp Tư Kỳ ngồi im, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng sóng gió cuộn trào. Cô nhận ra, dù Bá Lâm đã bị bắt, nhưng còn có một mắt xích khác trong âm mưu này vẫn đang tự do hoạt động, tiếp tục dàn dựng bằng chứng giả để hãm hại cô đến cùng.
***
Trong lúc cô bị thẩm vấn, Cố Dịch Phong cùng Trần Vũ đang gấp rút làm việc với đội ngũ pháp y tài chính độc lập, phân tích lại toàn bộ hồ sơ giao dịch đáng ngờ liên quan đến vụ hai mươi tỷ đồng.
“Tổng tài, chúng tôi tìm ra rồi.” Trần Vũ chạy vào phòng làm việc, giọng gấp gáp đầy phấn khích. “Mã giao dịch chuyển tiền, dù được ngụy trang tinh vi, nhưng vẫn để lại dấu vết IP truy cập từ một địa chỉ cố định. Địa chỉ đó, trùng khớp với văn phòng riêng của Diệp Tư Nhu tại một tòa nhà cô ta thuê bí mật gần đây.”
Cố Dịch Phong siết chặt tay, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Vậy là, ngay từ đầu, chính Tư Nhu mới là người trực tiếp thực hiện vụ chuyển tiền, đóng khung tội danh cho Tư Kỳ, còn Bá Lâm chỉ đứng sau giật dây và cung cấp nguồn lực.”
“Còn nữa.” Trần Vũ nói tiếp, đưa ra thêm một tài liệu khác. “Tôi tìm được bản sao kê tài khoản ngân hàng của cô Tư Nhu, số tiền hai mươi tỷ chuyển vào tài khoản mang tên cô Tư Kỳ, thực chất sau đó đã được chuyển tiếp sang một tài khoản khác đứng tên người thân của cô Tư Nhu tại nước ngoài, chỉ ba ngày sau khi vụ kiểm toán bắt đầu.”
Cố Dịch Phong nhìn xấp tài liệu trong tay, gương mặt lạnh băng đầy quyết đoán. “Chuẩn bị toàn bộ hồ sơ này, gửi thẳng cho đội điều tra đang thẩm vấn Tư Kỳ. Đã đến lúc kết thúc tất cả trò hề này.”
***
Đúng lúc buổi thẩm vấn căng thẳng nhất, cửa phòng bật mở, một điều tra viên khác bước vào, thì thầm gì đó với người đang chủ trì buổi thẩm vấn. Sắc mặt viên điều tra viên thay đổi rõ rệt.
“Cô Diệp, chúng tôi vừa nhận được bằng chứng mới, cho thấy có khả năng cô không phải là người thực hiện giao dịch chuyển tiền.” Anh ta nói, giọng đã dịu đi nhiều so với ban đầu. “Buổi làm việc hôm nay tạm dừng tại đây, mong cô hợp tác tiếp trong quá trình điều tra mở rộng.”
Diệp Tư Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa hết căng thẳng hoàn toàn. Bước ra khỏi phòng thẩm vấn, cô thấy chú họ Diệp Chính Nam đang đứng chờ sẵn ở hành lang, dáng vẻ tiều tụy hẳn so với lần gặp trước, ánh mắt đầy lo sợ và hối hận.
“Tư Kỳ, chú có chuyện muốn nói với con.” Ông ta nói, giọng run rẩy. “Chú biết mình sai, chú sẵn sàng khai ra hết mọi chuyện liên quan đến Tư Nhu và Bá Lâm, chỉ mong con và pháp luật xem xét khoan hồng cho chú.”
Diệp Chính Nam ngồi trong văn phòng luật sư Lan Anh, giọng run rẩy kể lại toàn bộ sự thật, tay siết chặt vào nhau vì lo sợ.
“Sau vụ họp báo bị bóc trần, chú bị Bá Lâm tìm đến, đe dọa sẽ công khai một số khoản nợ riêng của chú nếu không hợp tác.” Ông ta nói, giọng nghẹn ngào. “Hắn bảo chỉ cần chú giúp liên lạc với Tư Nhu, làm trung gian truyền tin, sẽ không có ai bị hại cả. Chú không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến mức này.”
“Vậy còn Tư Nhu, ba năm qua nó ở đâu, làm sao lại quen biết Bá Lâm?” Diệp Tư Kỳ hỏi, giọng vẫn còn nhiều khúc mắc.
“Sau khi bị cha con từ mặt vì tranh chấp tài sản, nó tìm đến chú xin giúp đỡ.” Diệp Chính Nam kể tiếp. “Chú giới thiệu nó với Bá Lâm, người khi đó đang tìm kiếm một quân cờ để tiếp cận gia tộc họ Cố. Tư Nhu ôm mối hận với cha con vì cảm thấy bị đối xử bất công so với con, dễ dàng bị Bá Lâm lôi kéo, hứa hẹn sẽ giúp nó có được tất cả những gì nó muốn, bao gồm cả vị trí lẽ ra thuộc về con.”
Diệp Tư Kỳ im lặng, lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cô luôn biết Tư Nhu có phần tị nạnh với mình từ nhỏ, nhưng không ngờ mối hận đó lại lớn đến mức đẩy cô ta vào con đường phạm tội nghiêm trọng như vậy.
***
Tối hôm đó, tại biệt thự họ Cố, Diệp Tư Kỳ trở về theo lời mời của bà nội Cố Dịch Phong, người muốn tổ chức một buổi họp gia đình kín trước khi vụ việc chính thức được đưa ra ánh sáng công khai vào phiên xét xử sắp tới.
Cố Dịch Phong đứng đợi sẵn ở sảnh, ánh mắt anh khi nhìn thấy cô bước vào có chút bối rối, sau bao ngày xa cách vì hiểu lầm và những biến cố dồn dập.
“Cảm ơn anh, vì đã âm thầm điều tra và tìm ra bằng chứng minh oan cho tôi.” Cô nói, giọng chân thành. “Tôi biết, quyết định đình chỉ chức vụ hôm đó, thực chất là cách anh bảo vệ tôi theo kiểu riêng của mình.”
Cố Dịch Phong bước lại gần, ánh mắt tha thiết. “Tôi xin lỗi vì đã không thể giải thích rõ ràng với cô ngay từ đầu. Tôi sợ nếu để lộ ra bất cứ dấu hiệu nào cho thấy chúng ta đã nghi ngờ, Bá Lâm và Tư Nhu sẽ lập tức tiêu hủy chứng cứ, khiến mọi nỗ lực trước đó đổ sông đổ bể.”
“Tôi hiểu.” Cô đáp, khẽ mỉm cười lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. “Nhưng lần sau, nếu có chuyện gì, mong anh cho tôi được cùng gánh vác, thay vì một mình gánh chịu tất cả.”
“Tôi hứa.” Anh nói, khẽ nắm lấy tay cô, ánh mắt chan chứa tình cảm chân thành không còn chút gượng gạo như những ngày đầu của bản hợp đồng lạnh lẽo.
***
Nhưng bình yên chẳng kéo dài được bao lâu. Ngay đêm trước ngày phiên tòa xét xử Bá Lâm chính thức diễn ra, Trần Vũ hớt hải chạy vào phòng làm việc, gương mặt đầy lo lắng.
“Tổng tài, có chuyện không hay. Diệp Tư Nhu vừa nộp đơn tại tòa, tự nhận mình bị Bá Lâm ép buộc từ đầu đến cuối, đồng thời đưa ra một bản di chúc mới của ông Diệp Thanh Sơn, có nội dung để lại toàn bộ cổ phần công ty cho cô ta, thay vì cho cô Tư Kỳ.”
Diệp Tư Kỳ đứng chết lặng, cảm giác như mọi nỗ lực suốt thời gian qua sắp bị một đòn hiểm cuối cùng đánh gục. “Di chúc đó không thể là thật. Cha tôi chưa từng lập di chúc nào khác ngoài bản đã công bố trước khi ông mất.”
Cố Dịch Phong nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định. “Đừng lo. Dù họ có bày thêm bao nhiêu trò, sự thật vẫn chỉ có một. Ngày mai tại tòa, chúng ta sẽ đưa ra tất cả bằng chứng, để phơi bày toàn bộ âm mưu này ra ánh sáng, không sót lại một góc khuất nào.”
Phòng xử án chật kín người, phóng viên đứng chen chúc phía ngoài hành lang chờ tin tức. Diệp Tư Nhu ngồi ở hàng ghế đối diện, mặc bộ váy đen giản dị, gương mặt cố tỏ ra yếu đuối đáng thương trước ống kính máy quay.
Luật sư của Tư Nhu trình bản di chúc mới trước tòa, khẳng định đây là ý nguyện cuối cùng của ông Diệp Thanh Sơn, được lập bí mật trước khi ông qua đời, nhằm chia lại tài sản công bằng hơn cho cả hai người con.
“Thưa quý tòa, tôi xin phép được đưa ra bằng chứng phản bác.” Luật sư Lan Anh đứng dậy, giọng đanh thép. “Bản di chúc này được giám định bởi ba chuyên gia chữ ký độc lập, đều kết luận thống nhất rằng chữ ký trên văn bản là giả mạo, được sao chép từ chữ ký thật của ông Diệp Thanh Sơn trên một hợp đồng cũ, ghép vào văn bản mới bằng công nghệ số.”
Bà đưa ra màn hình lớn, chiếu rõ những điểm bất thường trong nét chữ được phóng đại, khiến cả phòng xử án xôn xao bàn tán.
“Không chỉ vậy.” Luật sư Lan Anh tiếp tục, giọng không hề nao núng. “Chúng tôi còn có bằng chứng cho thấy, chính cô Diệp Tư Nhu là người trực tiếp thực hiện vụ chuyển khoản hai mươi tỷ đồng, sử dụng thông tin cá nhân của chị gái mình để đóng khung tội danh, nhằm chiếm đoạt vị trí điều hành công ty.”
Bà trình chiếu dấu vết địa chỉ IP, bản sao kê ngân hàng cho thấy dòng tiền cuối cùng chảy vào tài khoản người thân của Tư Nhu ở nước ngoài, cùng với lời khai đã được ghi âm hợp pháp từ Diệp Chính Nam.
Diệp Tư Nhu ngồi trên ghế, gương mặt dần biến sắc, hai tay siết chặt vạt váy đến trắng bệch. Luật sư của cô ta cố gắng phản bác nhưng lý lẽ ngày càng đuối trước hàng loạt bằng chứng xác thực được trình ra.
***
Đến lượt Bá Lâm bị dẫn giải ra làm chứng, ông ta ngồi trong bộ đồ tù nhân, gương mặt tiều tụy hẳn so với vẻ nho nhã ngày nào. Trước áp lực của bằng chứng và lời hứa được xem xét giảm nhẹ hình phạt nếu hợp tác, ông ta cuối cùng cũng khai ra toàn bộ sự thật.
“Đúng, chính tôi là người lên kế hoạch toàn bộ vụ việc, từ lời đồn về khoản nợ giả, đến việc lôi kéo Diệp Tư Nhu tham gia nhằm chiếm đoạt cả hai tập đoàn.” Ông ta nói, giọng đều đều như đã buông xuôi tất cả. “Tư Nhu chính là người trực tiếp thực hiện các giao dịch chuyển tiền và làm giả di chúc, dưới sự chỉ đạo của tôi.”
Diệp Tư Nhu đứng bật dậy, gào lên trong tuyệt vọng. “Ông nói dối! Tất cả là do ông ép tôi làm, tôi chỉ là nạn nhân thôi!”
“Nếu là nạn nhân, sao con lại tự tay chuyển tiền vào tài khoản người thân mình ở nước ngoài, thay vì báo cho ai đó biết mình đang bị ép buộc?” Diệp Tư Kỳ đứng dậy, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng, lần đầu tiên đối mặt trực diện với em gái mình trước phiên tòa. “Tư Nhu, chị có thể hiểu cho sự tủi thân của em khi còn nhỏ, nhưng những gì em đã làm, không phải là đòi lại công bằng, mà là hủy hoại chính mình.”
Diệp Tư Nhu đứng chết lặng, đôi mắt đỏ hoe, cuối cùng gục xuống ghế, không còn sức phản kháng thêm bất cứ điều gì nữa. Sự thật, sau bao lớp ngụy trang tinh vi, cuối cùng cũng đã được phơi bày hoàn toàn trước ánh sáng công lý.
