Chương 1
Diệp Tư Kỳ ký tên xong, tay run bần bật. Ngòi bút vừa rời khỏi giấy, chú họ đã giật tờ hợp đồng, cười khẩy: “Từ hôm nay, công ty của cha con thuộc về chú. Con cút khỏi biệt thự này trong một tiếng.”
Cô ngẩng đầu, mắt đỏ hoe. “Chú lừa con! Cha con vừa mất chưa đầy nửa năm, chú đã…”
“Đã sao?” Chú họ ngắt lời, giọng lạnh tanh. “Đã cướp công ty của cháu ruột mình à? Đúng vậy đó. Ai bảo con là đàn bà, giữ công ty làm gì cho mệt, để chú lo hộ cho.”
Đúng lúc cô định đứng dậy giằng lại tờ giấy, cửa phòng họp bật mở.
Một người đàn ông cao lớn bước vào, áo vest đen may đo ôm sát dáng người, ánh mắt lạnh như băng quét một vòng quanh phòng rồi dừng lại ở cô.
“Diệp Tư Kỳ ký hợp đồng gì mà không có mặt chồng chưa cưới của cô ấy?” Anh ta hỏi, giọng bình thản nhưng ai nấy trong phòng đều im bặt.
Cô sững sờ. “Anh… anh là ai?”
“Cố Dịch Phong.” Anh đưa danh thiếp cho chú họ cô, ánh mắt không hề nhìn cô lấy một lần. “Chủ tịch tập đoàn Cố thị. Và theo giấy tờ tôi đang cầm đây, tôi là hôn phu hợp pháp của cô Diệp, được xác nhận từ năm năm trước.”
Cả phòng họp chấn động. Chú họ cô đứng phắt dậy, mặt tái mét. “Tập đoàn Cố thị? Cái tập đoàn vừa thâu tóm nửa thị trường bất động sản phía Nam?”
“Đúng vậy.” Cố Dịch Phong đặt tờ giấy đăng ký kết hôn xuống bàn, cười nhạt. “Vậy nên, hợp đồng chuyển nhượng cổ phần vừa rồi, coi như vô hiệu. Tài sản của vợ chưa cưới tôi, tôi không cho phép ai động vào, kể cả người thân ruột thịt của cô ấy.”
Diệp Tư Kỳ nhìn tờ giấy đăng ký kết hôn có chữ ký của mình, nét chữ quen thuộc nhưng cô chưa từng nhớ nổi mình đã ký lúc nào.
Năm năm trước, đúng là có một đêm cô say khướt sau đám tang mẹ, được người ta dìu về khách sạn. Cô chỉ nhớ mang máng có ai đó ngồi cạnh giường, nói cô ký vào vài tờ giấy “thủ tục bảo hiểm cho công ty”. Hóa ra đó là giấy đăng ký kết hôn.
“Anh…” Cô nuốt nước bọt, tim đập loạn xạ. “Anh lợi dụng lúc tôi say để lừa tôi ký giấy kết hôn?”
“Không sai.” Cố Dịch Phong nhìn thẳng vào mắt cô lần đầu tiên, ánh mắt sâu không đáy, không lộ chút cảm xúc nào. “Nhưng hôm nay, chính tờ giấy đó cứu cô khỏi mất trắng công ty của cha cô. Cô nên cảm ơn tôi mới phải.”
Chú họ cô lắp bắp, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Vậy… vậy hợp đồng vừa ký…”
“Hủy.” Cố Dịch Phong nói một tiếng, dứt khoát như dao chém. “Nếu ông còn muốn giữ mạng làm ăn ở thành phố này, tốt nhất đừng động vào bất cứ thứ gì thuộc về vợ tôi nữa. Lần sau tôi sẽ không nhắc lại đâu.”
Chú họ cô cụp mắt, cả người run lẩy bẩy, vội vàng gật đầu lia lịa rồi cuống cuồng thu dọn giấy tờ, rời khỏi phòng họp, không dám ngoái lại nhìn cô lấy một lần.
Diệp Tư Kỳ đứng chôn chân giữa phòng họp trống trải, đầu óc quay cuồng. Cô vừa thoát khỏi một cái bẫy, lại rơi ngay vào một cái bẫy khác lớn hơn, đáng sợ hơn.
“Cảm ơn anh.” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, dù hai bàn tay vẫn còn run. “Nhưng tôi không hiểu tại sao anh phải giúp tôi. Chúng ta thậm chí không quen biết. Tôi chưa từng gặp anh trong đời.”
Cố Dịch Phong nhét hai tay vào túi quần, nhìn cô từ trên xuống dưới như đang định giá một món hàng ngoài chợ.
“Tôi không giúp cô.” Anh nói, môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, không chút hơi ấm. “Tôi chỉ đang đòi lại thứ thuộc về mình. Công ty của cha cô, ba năm trước từng vay tập đoàn tôi một khoản không nhỏ để cứu vãn dây chuyền sản xuất sắp phá sản. Giờ cha cô mất, cô là người thừa kế, khoản nợ đó, cô phải trả. Bằng cách khác.”
Cô nhớ lại những ngày cuối cùng bên cha, khi ông nằm trên giường bệnh, tay run run nắm lấy tay cô, dặn đi dặn lại một câu duy nhất: “Công ty này là cả đời cha gây dựng, con phải giữ lấy, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được buông tay.” Lúc đó cô chỉ gật đầu, không ngờ chưa đầy nửa năm sau, lời hứa ấy đã suýt bị chính người trong nhà phản bội, và giờ đây lại bị một người xa lạ nắm thóp.
Tim cô như bị ai bóp nghẹt. “Trả bằng cách nào?”
“Chuyển vào sống trong biệt thự nhà tôi. Từ tối nay.” Anh liếc đồng hồ, giọng dửng dưng như đang bàn chuyện thời tiết ngoài trời. “Và làm vợ tôi đúng nghĩa, trước mặt truyền thông, trước mặt cổ đông, trước mặt bất cứ ai cần thấy chúng ta là một cặp vợ chồng hạnh phúc, môn đăng hộ đối.”
“Anh điên rồi.” Cô lùi lại một bước, tay nắm chặt vạt áo. “Tôi sẽ không bao giờ đóng kịch một cuộc hôn nhân giả cho anh.”
“Cô không có lựa chọn.” Cố Dịch Phong ngắt lời cô, bước tới gần, giọng hạ thấp chỉ đủ hai người nghe thấy, hơi thở anh phả sát bên tai cô khiến cô rùng mình. “Vì nếu cô từ chối, tôi sẽ để chú họ cô tiếp tục hợp đồng vừa rồi. Và lần này, tôi sẽ không xuất hiện để cứu cô nữa. Công ty của cha cô, coi như xong đời từ đây.”
Cô nghiến chặt răng, nước mắt chực trào nhưng cố nuốt xuống, không muốn để người đàn ông này thấy mình yếu đuối. Cô không thể để công ty của cha rơi vào tay kẻ khác, không thể để tâm huyết cả đời ông sụp đổ chỉ vì lòng tự trọng của bản thân mình.
“Được.” Cô nói, giọng run nhưng kiên quyết. “Tôi đồng ý. Nhưng chỉ là hợp đồng, không hơn không kém. Trả hết nợ, chúng ta ly hôn ngay lập tức, không kéo dài thêm một ngày nào.”
“Tất nhiên.” Anh gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó cô không kịp nhận ra, có thể là mỉa mai, cũng có thể là thứ gì khác sâu xa hơn. “Ba năm. Đúng ba năm, tôi sẽ trả tự do cho cô, kèm một khoản bồi thường xứng đáng.”
“Còn một điều nữa.” Cô ngẩng mặt lên, cố giữ chút kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại. “Trong ba năm đó, chuyện giường chiếu, đừng mong tới gần tôi. Đây là hợp đồng làm ăn, không phải hôn nhân thật.”
Cố Dịch Phong nhìn cô một lúc lâu, khóe môi cong lên một đường cong khó đoán, không rõ là đồng ý hay giễu cợt. “Được. Tôi cũng không có hứng thú với một người vợ miễn cưỡng. Nhưng nhớ lấy, một khi đã bước vào cửa nhà họ Cố, mọi quy tắc trong nhà này, cô phải tuân theo, không có ngoại lệ.”
Cô im lặng gật đầu, trong lòng thầm nhủ chỉ cần chịu đựng ba năm, chỉ cần ba năm là mọi chuyện sẽ kết thúc, cô sẽ lấy lại được cuộc sống của chính mình.
***
Đêm đó, khi chiếc xe đen bóng loáng đưa cô về biệt thự họ Cố nằm trên ngọn đồi cao nhất thành phố, cô ngồi im lặng nhìn ánh đèn phố xá lướt qua ô cửa kính, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Cô không hề biết, từ giây phút đặt bút ký vào tờ giấy kết hôn năm năm trước trong cơn say, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng mà cô không có quyền lựa chọn.
Đến khi xe dừng trước cổng biệt thự nguy nga thắp đèn vàng ấm áp, quản gia đã đứng chờ sẵn, cúi đầu chào lễ phép. “Chào mừng thiếu phu nhân trở về.”
Cô sững người trước ba chữ “thiếu phu nhân” xa lạ, còn chưa kịp phản ứng thì một giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên từ trong sảnh nhà.
“Chị hai?”
Diệp Tư Kỳ quay phắt lại, tim như ngừng đập một nhịp. Người đứng trong sảnh, mặc chiếc váy trắng tinh khôi, khuôn mặt ngây thơ trong sáng nhưng ánh mắt lại ánh lên đầy toan tính khó dò, chính là em gái cùng cha khác mẹ của cô, người đã bặt vô âm tín khỏi nhà họ Diệp suốt ba năm nay, kể từ ngày xảy ra tranh chấp tài sản khiến cha cô nổi giận từ mặt.
“Diệp Tư Nhu?” Cô lắp bắp, không tin vào mắt mình. “Sao em lại ở đây? Sao em lại xuất hiện trong nhà của anh Cố?”
Cố Dịch Phong từ phía sau bước tới gần, đặt tay lên vai Diệp Tư Nhu một cách hết sức tự nhiên, thân thiết như đã quen thuộc từ lâu, giọng anh vang lên lạnh lùng như phiến băng ném thẳng vào tim cô, khiến cả người cô lạnh toát.
“Quên giới thiệu với cô rồi. Đây là chỗ ở của tôi, và Tư Nhu, đã sống ở đây được nửa năm nay rồi. Từ trước khi tôi tìm đến chỗ cô hôm nay rất lâu.”
Cả căn sảnh rộng lớn như sụp xuống trước mắt Diệp Tư Kỳ. Cô đứng như trời trồng, nhìn hai người đứng cạnh nhau vừa gần gũi vừa mờ ám, một câu hỏi lóe lên trong đầu cô còn đáng sợ hơn cả việc mất công ty gấp trăm lần: rốt cuộc, cuộc hôn nhân chớp nhoáng này, ai mới thật sự là con rối đang bị người khác giật dây phía sau?
Diệp Tư Nhu khẽ nhếch môi cười, bước tới gần cô, giọng ngọt như mật nhưng từng chữ đều như dao cứa. “Chị hai, lâu rồi không gặp. Không ngờ chị lại tới đây với thân phận này. Chắc chị cũng biết, anh Dịch Phong đối xử với em tốt lắm, tốt hơn chị tưởng tượng rất nhiều đó.”
Cô nhìn thẳng vào mắt em gái, cố giữ giọng bình tĩnh dù cả người đang run lên vì tức giận và hoang mang xen lẫn. “Tư Nhu, ba năm qua em ở đâu, làm sao lại quen biết anh Cố, tất cả những chuyện này rốt cuộc là sao?”
Diệp Tư Nhu không trả lời, chỉ khẽ liếc mắt về phía Cố Dịch Phong, ánh mắt trao đổi trong tích tắc giữa hai người khiến Diệp Tư Kỳ rùng mình ớn lạnh. Có một sợi dây liên kết nào đó giữa hai người này, một bí mật mà cô hoàn toàn bị gạt ra ngoài.
Cố Dịch Phong lên tiếng, giọng vẫn lạnh lùng như cũ, không hề có ý định giải thích thêm. “Chuyện đó, từ từ cô sẽ biết. Bây giờ, quản gia sẽ dẫn cô lên phòng. Ngày mai chúng ta còn buổi họp báo công bố hôn sự, cô nên nghỉ ngơi sớm.”
Nói xong, anh quay người bước lên cầu thang, không hề ngoái lại nhìn cô thêm một lần nào, để lại Diệp Tư Kỳ đứng chôn chân giữa sảnh lớn, xung quanh là ánh đèn vàng ấm áp nhưng lòng cô lạnh như băng.
***
Đêm đó, nằm trong căn phòng xa lạ rộng lớn nhưng trống trải đến rợn người, Diệp Tư Kỳ mở lại chiếc hộp gỗ nhỏ cha để lại, bên trong là vài tấm ảnh cũ và một cuốn sổ tay đã ngả màu thời gian. Cô lật từng trang, cho tới khi dừng lại ở một dòng chữ viết vội, nét mực nhòe đi vì thời gian: “Nếu có ngày nhà họ Cố tìm tới con, nhất định phải cẩn thận, món nợ năm xưa, không đơn giản như con nghĩ.”
Tay cô run lên bần bật. Cha cô đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra sao? Vậy khoản nợ mà Cố Dịch Phong nhắc tới, khoản nợ khiến cô phải đánh đổi cả tự do của mình, rốt cuộc có phải sự thật, hay chỉ là một cái cớ được dựng lên hoàn hảo?
