Chương 1

  1. Home
  2. Hoa Tàn Trong Cấm Thành
  3. Chương 1
Next

 

## Phần I — Ngày Vào Cung

Năm Kiến Hòa thứ mười hai, triều đình mở kỳ tuyển tú.

Xe ngựa từ khắp nơi đổ về kinh thành như nước chảy vào lòng chảo. Các gia đình quyền quý chải chuốt con gái từ tờ mờ sáng — phấn son, trâm ngọc, áo lụa thêu chỉ vàng. Họ tin rằng chỉ cần vào được cung, cả dòng họ sẽ đổi đời.

Tô Ngọc Minh không nghĩ vậy.

Nàng ngồi trên xe ngựa cũ kỹ của cha, mặc chiếc áo xanh nhạt không một đường thêu, tóc vấn đơn giản cài một trâm ngọc bích nhỏ — vật duy nhất mẹ để lại trước khi mất. Cha nàng, một vị quan nhỏ ở phủ Thanh Hà, ngồi đối diện với khuôn mặt buồn bã mà cố giấu.

“Con không cần phải đi,” ông nói lần thứ ba trong buổi sáng hôm đó.

“Con biết,” Ngọc Minh đáp, nhìn ra cửa xe, nơi kinh thành đang dần hiện ra sau màn sương sớm. “Nhưng con muốn đi.”

Đó không phải lời nói của cô gái mười tám tuổi tràn đầy mộng hoàng cung. Đó là lời của người đã suy nghĩ suốt một năm trời và đưa ra quyết định bằng cái đầu lạnh.

Cha nàng biết điều đó. Nên ông không hỏi thêm.

—

Cổng tuyển tú dựng ở Quảng Trường Đông, trước cửa Ngọ Môn. Hàng trăm cô gái xếp hàng dài dưới nắng thu còn gay gắt. Tiếng quạt phe phẩy, tiếng thì thầm bàn tán, tiếng mẹ dặn dò con lần cuối trước khi bước vào.

Ngọc Minh đứng yên trong hàng, không quạt, không nói chuyện với ai. Nàng quan sát.

Người đứng trước nàng là một tiểu thư họ Vương — váy áo lộng lẫy, cổ đeo vòng ngọc trai, nhưng hai tay cứ mân mê tà áo không ngừng. Người đứng sau là cô gái mặt hoa da phấn, môi đỏ như son, đang cười đùa với đám bạn nhưng mắt liên tục liếc sang những người xung quanh với ánh nhìn đánh giá.

*Kẻ sợ hãi và kẻ đang tính toán,* Ngọc Minh nghĩ thầm. *Cả hai đều nguy hiểm theo cách riêng.*

Đến lượt nàng, quan Thái giám trưởng — một ông già nhỏ thó tên Vương Đức, lông mày bạc trắng, mắt như mắt chim — nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi hỏi câu hỏi quen thuộc đã hỏi cả trăm người trước đó:

“Tiểu thư vào cung mong cầu điều gì?”

Những người trước nàng đáp: vinh hiển cho gia tộc, được hầu hạ Hoàng thượng, mong được long ân chiếu cố. Những câu trả lời đúng khuôn mẫu, an toàn, chẳng ai nhớ.

Ngọc Minh đáp: “Thưa Công Công, thần nữ muốn sống lâu.”

Vương Đức dừng bút. Nhìn nàng lần nữa.

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Ông già ghi gì đó vào sổ, khẽ cười một nụ cười mà Ngọc Minh không đọc được, rồi vẫy tay cho nàng qua.

—

Ba mươi hai cô gái ở lại sau vòng sơ tuyển.

Họ được dẫn vào cung qua một lối đi nhỏ bên hông Ngọ Môn, không phải cổng chính như nàng từng tưởng tượng hồi nhỏ. Hai bên đường là tường thành cao vút, đỏ thẫm như máu khô, rêu xanh bám dọc theo những vết nứt của thời gian.

Ngọc Minh nhìn lên đỉnh tường. Bầu trời thu xanh ngắt chỉ còn một dải hẹp.

*Vào đến đây rồi,* nàng nghĩ, *bầu trời cũng nhỏ lại.*

—

## Phần II — Cung Tây Uyển

Ba mươi hai người được chia về bốn cung chờ phong hiệu: Đông Dực, Tây Uyển, Nam Các, Bắc Trai.

Ngọc Minh về Tây Uyển cùng bảy người khác.

Cung này không tệ, cũng không tốt. Sân có giếng đá, góc tường trồng mấy bụi trúc gầy, phòng ở vừa đủ hai người một gian. Người hầu được cấp hai — một già một trẻ, đều có khuôn mặt thờ ơ của người đã quen nhìn kẻ đến người đi.

Người cùng phòng với Ngọc Minh là Hà Nguyệt Dao — con gái một thương gia giàu có ở Giang Nam. Nguyệt Dao đẹp rực rỡ kiểu người ta nhìn vào là phải ngoái lại — da trắng mịn, mắt to đen láy, miệng hay cười. Nàng bày đồ đạc ra chiếm gần hết góc phòng, chưng lên kệ một lọ hoa nhỏ còn tươi không biết kiếm ở đâu, rồi quay sang Ngọc Minh cười thật tươi:

“Chị tên gì? Em là Nguyệt Dao. Mình ở với nhau lâu dài rồi, chị em mình phải thân nhau chứ nhỉ?”

Ngọc Minh nhìn nàng một lúc. Nụ cười đó thật. Nhưng cái “phải thân nhau” nghe như một đề nghị mà không hẳn là đề nghị.

“Tô Ngọc Minh,” nàng đáp. “Gọi tôi là Minh cũng được.”

Nguyệt Dao cười toe: “Chị Minh! Tên đẹp ghê.”

Đêm đó, Ngọc Minh nằm nhìn lên trần nhà, nghe tiếng thở đều của Nguyệt Dao bên kia và tiếng gió thổi qua mấy cây trúc ngoài sân. Nàng nghĩ về cha, về căn nhà nhỏ ở Thanh Hà, về mộ mẹ ngoài cánh đồng có cây khế già bên cạnh.

Rồi nàng gạt tất cả sang một bên.

Ở đây không có chỗ cho nỗi nhớ.

—

Bảy ngày đầu ở Tây Uyển, Ngọc Minh không làm gì ngoài quan sát.

Trong tám người ở đây, nàng phân loại nhanh:

Nguyệt Dao — thông minh, khéo léo, nhưng quá muốn được yêu thích. Đó là điểm yếu chết người trong chốn này.

Lâm Thiên Tư — con gái một vị tướng, ít nói, lạnh lùng, hay ngồi một mình luyện chữ. Nguy hiểm kiểu khác — người không bộc lộ gì thường là người đang giấu nhiều nhất.

Chu Mộng Yên — xinh xắn, hiền lành, cứ đến bữa ăn là rớt nước mắt nhớ nhà. Không phải mối đe dọa, nhưng sẽ là con tốt dễ bị người khác dùng.

Những người còn lại ít đáng chú ý hơn — hoặc quá hiền, hoặc chưa đủ thủ đoạn để lộ ra.

Điều Ngọc Minh để ý nhiều nhất không phải người, mà là người hầu.

Thị nữ già tên Hồng Lan — người đã ở trong cung hơn ba mươi năm, biết mọi ngóc ngách, mọi luồng gió. Mỗi sáng bà mang trà vào, đặt xuống, không nhìn thẳng vào mặt ai, nhưng tai thì luôn vểnh lên. Loại người này, nếu khéo léo, có thể là nguồn tin vô giá. Nếu không khéo, là mối nguy.

Vào ngày thứ tám, Ngọc Minh chủ động ngồi lại giúp Hồng Lan gấp vải — công việc không ai trong tám cô gái kia thèm làm. Bà già nhìn nàng dò xét, nhưng không từ chối.

Họ gấp vải trong im lặng một lúc, rồi Ngọc Minh hỏi khẽ:

“Bà Hồng Lan, năm ngoái có bao nhiêu người từ kỳ tuyển tú được phong hiệu?”

Hồng Lan dừng tay. Nhìn nàng.

“Tiểu thư hỏi làm gì?”

“Muốn biết cơ hội của mình.”

Bà già im lặng một nhịp, rồi tiếp tục gấp vải, giọng không thay đổi: “Tám người.”

“Tám trên ba mươi hai,” Ngọc Minh nhẩm. “Một phần tư.”

“Chưa kể số bị đưa về trước khi phong hiệu vì lý do… khác.”

“Lý do gì?”

Hồng Lan không đáp. Nhưng đôi tay nhăn nheo của bà gấp tờ vải sắc hơn một chút, kiểu người đang cố không để lộ điều gì.

Ngọc Minh không hỏi thêm. Nàng đã có câu trả lời.

—

## Phần III — Ván Cờ Đầu Tiên

Biến cố xảy ra vào cuối tháng thứ hai.

Một buổi sáng, Chu Mộng Yên thức dậy với khuôn mặt sưng húp, mắt đỏ hoe, ngồi thu mình ở góc giường không chịu ra ăn sáng. Nguyệt Dao là người phát hiện đầu tiên, dỗ dành mãi mới biết chuyện.

Hóa ra đêm qua, Mộng Yên nhận được một bức thư giấu trong hộp đồ dùng của nàng — không có tên người gửi, chỉ vài dòng chữ viết tay cẩn thận: *”Muốn về nhà thì giả bệnh ba ngày liên tiếp. Người ta sẽ cho về. Đừng ở lại chỗ này, Mộng Yên ơi, chỗ này không dành cho em.”*

Nguyệt Dao đọc xong nhăn mặt: “Ai ác độc vậy không biết. Rõ ràng muốn đuổi chị Mộng Yên về.”

Ngọc Minh cầm tờ thư lên, đọc lại một lần. Nét chữ đều, hơi nghiêng về bên phải, lực bút nhẹ ở đầu nét nhưng mạnh ở cuối — kiểu chữ của người học viết từ nhỏ nhưng quen cầm bút trái tay, phải tập luyện lâu mới thành thục.

Nàng nghĩ đến Lâm Thiên Tư, người mỗi sáng đều luyện chữ.

Nhưng nàng đặt tờ thư xuống mà không nói gì.

*Chưa đủ bằng chứng. Nói bây giờ chỉ tạo thêm kẻ thù mà không được lợi gì.*

Thay vào đó, nàng ngồi xuống bên cạnh Mộng Yên, lấy khăn đưa cho nàng.

“Thư này ai viết thì mặc họ,” Ngọc Minh nói, giọng bình thản. “Mộng Yên có muốn về không?”

Mộng Yên ngẩng đầu lên, mắt đỏ: “Có.”

“Thì về.”

“Nhưng… mà…”

“Trong này sống mà nhớ nhà mỗi ngày thì khổ lắm,” Ngọc Minh nói tiếp, giọng không có chút thương hại cũng không có chút lạnh lùng — chỉ thẳng thắn như người nói chuyện bình thường. “Đây không phải chỗ của tất cả mọi người. Biết mình không hợp rồi về thì không phải thua — là khôn.”

Mộng Yên nhìn nàng chằm chằm. Rồi bật khóc, nhưng lần này là khóc kiểu khác — nhẹ hơn, như người vừa được phép buông xuống thứ gì nặng.

Ba ngày sau, Mộng Yên xin phép bảo bệnh và được đưa về.

Nguyệt Dao lén kéo tay Ngọc Minh ra góc sân, thì thầm: “Chị nói vậy… chị không sợ người ta bảo chị đẩy Mộng Yên đi à?”

“Ai muốn nói thì nói,” Ngọc Minh đáp, nhìn ra khoảng trời hẹp trên mái cung. “Mộng Yên muốn về. Tôi chỉ nói thật với nàng. Làm gì sai?”

Nguyệt Dao cắn môi, vẻ không hoàn toàn thuyết phục, nhưng không nói thêm.

Đêm hôm đó, Ngọc Minh lấy nghiên mực ra, tự mình viết thử mấy nét rồi so sánh với ký ức về tờ thư ban sáng.

Đúng như nàng nghĩ. Thiên Tư.

Nhưng Thiên Tư không hại Mộng Yên vì thù oán — mà vì muốn loại bớt người trong cuộc cạnh tranh. Một chiêu bài bình thường, thậm chí không quá tàn nhẫn theo tiêu chuẩn cung đình.

*Người này đáng để ý hơn tôi nghĩ ban đầu.*

—

## Phần IV — Lần Đầu Diện Kiến

Tháng thứ ba, Hoàng thượng tuần du hậu cung.

Đây là sự kiện lớn nhất từ khi ba mươi hai cô gái bước vào cung. Cả bốn cung hối hả chuẩn bị — trang điểm từ sáng sớm, tập lại lễ nghi, cung nữ chạy qua chạy lại như mắc cửi.

Ngọc Minh ngồi yên để Nguyệt Dao giúp vấn tóc — nàng không giỏi chuyện này lắm — trong khi tai lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh.

“Nghe nói Hoàng thượng thích người dịu dàng, ít nói…”

“Không phải, nghe nói Ngài thích người biết đàn…”

“Lệ Phi sủng hạnh nhất vì biết kể chuyện hay, Hoàng thượng thích nghe…”

Ngọc Minh không nghe theo những lời đó. Nàng tin rằng không ai thật sự biết người đàn ông ngồi trên ngai vàng thích gì — kể cả những người đã hầu hạ Ngài nhiều năm. Kẻ ngồi ở chỗ đó suốt đời phải đeo mặt nạ, đến mức chính họ cũng không còn biết mặt thật mình trông ra sao nữa.

Vậy thì đoán mò là vô ích.

Tốt hơn hết — cứ là mình.

—

Hoàng thượng Đức Tông năm nay ba mươi lăm tuổi, ở ngôi được mười hai năm.

Ngọc Minh nhìn Ngài lần đầu tiên qua hàng người phủ phục hai bên lối đi — một người đàn ông tầm thước, khuôn mặt không phải đẹp kiểu anh tuấn mà đẹp kiểu khiến người ta không nhìn đi được. Mắt Ngài sắc, nhưng góc mắt có nét mệt mỏi mà phấn son của thái y không che hết được.

*Người này gánh nhiều thứ lắm,* Ngọc Minh nghĩ, hoàn toàn khách quan như một người đang đọc mặt chứ không phải đang ngưỡng mộ.

Hoàng thượng đi qua từng người, hỏi vài câu xã giao. Đến Nguyệt Dao, Ngài dừng lại lâu hơn một chút — dễ hiểu, Nguyệt Dao đẹp và có duyên nói chuyện. Đến Thiên Tư, Ngài gật đầu khi biết nàng con nhà tướng.

Đến Ngọc Minh, Ngài nhìn nàng rồi hỏi: “Ngươi từ đâu đến?”

“Thưa Hoàng thượng, thần nữ từ Thanh Hà.”

“Thanh Hà.” Ngài nhắc lại, như đang lục ký ức. “Năm ngoái vùng đó bị lũ.”

“Dạ. Cha thần nữ mất nửa năm lo việc đê điều.”

Hoàng thượng nhìn nàng thêm một giây. “Ngươi lo lắng cho cha?”

“Lo,” Ngọc Minh đáp thẳng thắn, “nhưng cha thần nữ biết lo cho mình. Thần nữ tin ông.”

Một câu trả lời kỳ lạ. Không khóc, không kể khổ, không nhân cơ hội gợi lòng thương. Chỉ là sự thật đơn giản.

Hoàng thượng không hỏi thêm, nhưng trước khi bước đi, khóe miệng Ngài có một chuyển động rất nhỏ — không hẳn là cười, chỉ là một thứ gì đó mềm hơn vẻ mặt thường ngày.

Ngọc Minh không biết điều đó có nghĩa gì. Nhưng nàng ghi nhớ.

—

## Phần V — Kẻ Thù Đầu Tiên

Mọi chuyện yên tĩnh cho đến cuối tháng thứ tư.

Rồi Nguyệt Dao bị ngộ độc.

Không nặng — chỉ đau bụng dữ dội, nôn mửa cả đêm, mặt tái xanh như tờ giấy. Thái y chẩn đoán là ăn phải thứ không sạch, kê thuốc cho uống rồi về. Không ai điều tra thêm vì về mặt chính thức, đây chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng Ngọc Minh ngồi cạnh Nguyệt Dao suốt đêm hôm đó, và nàng tính lại trong đầu: chiều qua Nguyệt Dao ăn gì, uống gì, nhận đồ từ tay ai.

Câu trả lời cuối cùng dẫn đến một chi tiết nhỏ: buổi trưa, có người mang sang Tây Uyển một hộp mứt sen — quà từ “một người chị tốt bụng ở Đông Dực gửi sang để làm quen.” Nguyệt Dao ăn mấy miếng. Những người khác không đụng vào vì đang kiêng đồ ngọt.

Ngọc Minh lấy hộp mứt ra kiểm tra lại. Còn vài miếng. Nàng ngửi kỹ — không mùi lạ. Nhưng màu của lớp đường bên ngoài vài miếng hơi đậm hơn số còn lại một chút.

Nàng lấy một miếng đó, giấu vào khăn tay.

Sáng hôm sau, nàng tìm đến Hồng Lan.

“Bà có quen thái y nào không?”

Hồng Lan nhìn nàng với ánh mắt đã không còn hoàn toàn dửng dưng như ngày đầu. “Để làm gì?”

“Nhờ kiểm tra một thứ.”

Bà già im lặng lâu hơn lần này. Rồi gật đầu.

—

Kết quả trả về sau hai ngày: miếng mứt có chứa một loại thảo dược gây kích ứng dạ dày — không đủ để giết người, nhưng đủ để làm người ta đau và suy yếu. Thứ này không mua được ở hiệu thuốc thường, chỉ có người biết y thuật mới biết dùng đúng liều.

Ngọc Minh ngồi với thông tin đó một mình, cân nhắc.

“Người chị tốt bụng ở Đông Dực” — không có ai xác nhận tên. Quà được trao qua tay thị nữ, không để lại dấu vết. Kẻ ra tay biết cách xóa dấu chân.

Quan trọng hơn: tại sao nhắm vào Nguyệt Dao?

Ngọc Minh nghĩ đến buổi tuần du. Hoàng thượng dừng lại lâu hơn trước mặt Nguyệt Dao. Trong mắt người quan sát — và trong cung cấm, ai cũng là người quan sát — đó là dấu hiệu đủ để khiến một ai đó lo lắng.

*Vậy ra kẻ đó đang nhìn từ bên ngoài Tây Uyển.*

Ngọc Minh không vội. Nàng tiếp tục quan sát thêm mười ngày nữa trước khi bắt đầu thu thập bằng chứng thật sự.

—

Kẻ đứng sau hóa ra là Trịnh Thị — một trong những tú nữ ở Nam Các, con gái của một vị quan to triều đình, vào cung với tham vọng rõ ràng và nguồn lực để thực hiện tham vọng đó. Trịnh Thị đẹp kiểu sắc bén, nói chuyện như đang đấu kiếm, và không che giấu việc nàng muốn trở thành người được phong hiệu cao nhất trong kỳ này.

Ngọc Minh không đối đầu trực tiếp.

Thay vào đó, nàng chờ.

Trịnh Thị chắc chắn sẽ không dừng lại ở một lần. Người có tham vọng và phương tiện hiếm khi dừng lại khi chưa đạt được mục tiêu.

Và quả nhiên, hai tuần sau, một chuyện khác xảy ra — lần này không nhắm vào Nguyệt Dao mà nhắm vào Lâm Thiên Tư: một bức thư “tình cờ” xuất hiện trong phòng Thiên Tư, nội dung ngụ ý nàng có quan hệ không đúng mực với một vị quan trẻ trước khi vào cung.

Thiên Tư tái mặt khi bức thư được đặt lên bàn thẩm vấn của Thái giám Quản lý hậu cung.

Ngọc Minh lúc đó đứng ở ngoài hành lang, không phải vô tình — nàng đã biết chuyện này sẽ xảy ra từ ba ngày trước khi nó xảy ra.

Nàng bước vào.

“Thưa Công Công, thần nữ có điều muốn trình.”

—

Những gì Ngọc Minh đưa ra không phải bằng chứng trực tiếp về Trịnh Thị. Nàng không đủ thời gian để thu thập đủ. Nhưng nàng đưa ra thứ khác: mâu thuẫn.

Bức thư viết rằng Thiên Tư hẹn gặp vị quan trẻ kia vào ngày mười hai tháng Bảy. Ngọc Minh trình ra lịch của Thiên Tư ngày hôm đó — nàng đã âm thầm ghi chép sinh hoạt của tất cả mọi người trong Tây Uyển từ ngày đầu, thói quen của người thích quan sát. Ngày mười hai tháng Bảy, Thiên Tư ốm, thái y đến khám buổi sáng, nàng nằm trong phòng suốt cả ngày, có hai thị nữ làm chứng.

Chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.

Bức thư là giả.

Ai giả thì Ngọc Minh không nói. Chỉ đặt ra câu hỏi: kẻ nào trong cung có lợi khi loại bỏ Thiên Tư? Và người có đủ quan hệ để biết tên vị quan trẻ kia đủ chính xác để đặt vào bức thư?

Thái giám Quản lý hậu cung là người già, nhưng không ngốc.

Cuộc điều tra mở ra. Hai ngày sau, một thị nữ của Trịnh Thị khai dưới áp lực.

Trịnh Thị bị đưa ra khỏi cung trước kỳ phong hiệu.

—

Đêm hôm đó, Thiên Tư gõ cửa phòng Ngọc Minh.

Nàng đứng ở ngưỡng cửa, cứng nhắc như thanh gỗ, với vẻ mặt của người không quen nói lời cảm ơn.

“Sao chị giúp tôi?” Thiên Tư hỏi thẳng.

“Tôi không giúp chị,” Ngọc Minh đáp, cũng thẳng không kém. “Tôi chỉ không muốn kẻ có thể hại người khác tiếp tục ở đây.”

Thiên Tư nhìn nàng một lúc. “Chị biết là tôi viết bức thư cho Mộng Yên.”

“Biết.”

“Chị không tố tôi.”

“Chuyện đó chị không làm ai tổn thương thật sự. Mộng Yên muốn về thì về, là tốt cho nàng ấy.” Ngọc Minh nhìn thẳng vào mắt Thiên Tư. “Nhưng nếu chị tính làm gì kiểu như Trịnh Thị, tôi sẽ không đứng ngoài lần nữa.”

Thiên Tư im lặng rất lâu. Rồi gật đầu — một cái gật đầu ngắn, cứng, nhưng thật.

Nàng quay đi mà không nói thêm gì.

Ngọc Minh nhìn theo bóng nàng khuất vào màn đêm. Không phải bạn. Nhưng cũng không còn là mối nguy.

Đủ rồi.

—

## Phần VI — Hoa Và Gốc Rễ

Kỳ phong hiệu đến vào một buổi sáng mùa đông, sương mù phủ khắp cung thành.

Tám người được giữ lại và phong hiệu. Ngọc Minh là một trong số đó, được phong Tài Nhân — thấp trong bậc thang hậu cung, nhưng nàng không buồn về điều đó.

Nguyệt Dao được phong Quý Nhân — cao hơn, và nàng vui đến mức cứ nắm tay Ngọc Minh mà cười. Ngọc Minh để nàng cầm, lòng nghĩ: *Mong nàng giữ được nụ cười đó lâu thêm chút nữa.*

Thiên Tư được phong Tài Nhân cùng bậc với Ngọc Minh. Hai người nhìn nhau qua buổi lễ, không nói gì, nhưng có một thứ gì đó đã thay đổi trong ánh mắt Thiên Tư.

—

Buổi tối sau lễ phong hiệu, Ngọc Minh ngồi một mình ở góc sân Tây Uyển — cung này nàng sẽ ở thêm một thời gian nữa trước khi được chuyển đến cung riêng. Bụi trúc gầy đung đưa trong gió đông, tiếng lá khô xào xạc.

Nàng lấy ra tờ giấy nhỏ, cây bút, và viết thư cho cha.

Không thể gửi ra ngoài dễ dàng — thư từ của phi tần phải qua kiểm duyệt. Nhưng Hồng Lan đã chỉ nàng một đường dây. Không rẻ, không nhanh, nhưng đáng tin.

*Cha ơi, con vẫn khỏe. Con học được nhiều thứ ở đây. Cha đừng lo.*

Nàng dừng bút. Nhìn lên bầu trời đêm — không thấy nhiều sao vì mây mùa đông che khuất, chỉ lác đác vài điểm sáng nhỏ.

*Con học được rằng chốn này giống cờ tướng — không ai thắng bằng cách đi nhanh nhất, mà bằng cách không bị chiếu bí khi đến lúc quan trọng.*

*Con chưa biết mình sẽ đi đến đâu. Nhưng con còn đây. Con sống.*

*Và như con đã nói với Hoàng thượng — con muốn sống lâu.*

—

Ngọc Minh gấp tờ thư lại, kẹp vào tay áo.

Bên kia bức tường cung, kinh thành vẫn sáng đèn. Tiếng người vọng vào xa xăm, lẫn với tiếng gió.

Nàng nhắm mắt, hít một hơi dài không khí lạnh mùa đông, rồi mở mắt ra.

Ngày mai sẽ có những ván cờ mới. Kẻ thù mới. Những người có thể trở thành đồng minh, hoặc không.

Nàng chưa biết Hoàng thượng thật sự là người như thế nào — và có lẽ sẽ mất rất lâu để biết. Nàng chưa biết mình sẽ leo đến đâu trong cái thang bậc vô hình này, hoặc liệu mình có muốn leo hay không.

Nhưng nàng biết một điều: hoa có thể tàn, cung điện có thể sụp, nhưng rễ cây đủ sâu thì không ai nhổ lên được.

Nàng sẽ là rễ cây đó.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com