Chapter 19
Chương 19: Khởi Nghiệp
Sáu tháng sau ngày Tiểu Yến chuyển ra ở riêng, cuộc sống của tôi và Vệ Thành dần trở lại nhịp điệu bình yên, nhưng là một sự bình yên khác, chín chắn hơn, thấu hiểu nhau hơn so với trước kia.
Trải qua biến cố vừa rồi, tôi nhận ra một điều, tám năm kinh nghiệm kế toán của mình không chỉ hữu ích trong việc lật tẩy những khoản chi tiêu bất minh hay những chữ ký giả mạo, mà còn có thể trở thành nền tảng cho một điều gì đó lớn hơn.
Tôi quyết định nghỉ việc ở công ty cũ, nơi tôi đã gắn bó nhiều năm nhưng luôn cảm thấy năng lực của mình chưa được nhìn nhận đúng mức, để mở một văn phòng tư vấn kế toán và tài chính cá nhân nhỏ, chuyên hỗ trợ các gia đình, cá nhân kiểm soát chi tiêu, phát hiện sớm những rủi ro tài chính, kể cả những rủi ro đến từ chính người thân trong nhà.
“Em chắc chắn muốn làm việc này chứ?” Vệ Thành hỏi, khi tôi trình bày kế hoạch với anh. “Tự kinh doanh không dễ dàng như đi làm công ty đâu.”
“Em chắc chắn.” Tôi đáp, ánh mắt kiên định. “Sau tất cả những gì đã trải qua, em nhận ra, có rất nhiều người ngoài kia cũng đang rơi vào tình huống giống em, bị người thân lợi dụng lòng tin, bị lừa đảo tài chính mà không biết cách tự bảo vệ mình. Em muốn dùng kinh nghiệm của mình để giúp họ.”
Vệ Thành nhìn tôi, nụ cười ấm áp hiện lên trên gương mặt. “Anh ủng hộ em. Và anh tin, em sẽ làm tốt, như cách em đã kiên trì đến cùng để bảo vệ công bằng cho chính mình.”
Văn phòng nhỏ của tôi khai trương vào một buổi sáng mùa thu, không hoành tráng, chỉ có vài chậu cây xanh, một tấm biển giản dị, nhưng đối với tôi, đó là biểu tượng cho một hành trình mới, nơi tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết nhẫn nhịn trong bóng tối, mà là người chủ động xây dựng cuộc sống theo cách mình mong muốn.
Một buổi chiều, khi tôi đang sắp xếp hồ sơ tại văn phòng, điện thoại reo, là số của Tiểu Yến.
“Chị Lan, em nghe nói chị mở văn phòng tư vấn tài chính, em có thể ghé thăm chị được không? Em cũng đang muốn học thêm về quản lý tài chính cá nhân, để không bao giờ lặp lại sai lầm cũ nữa.”
Tôi mỉm cười, cảm giác ấm áp lan toả trong lòng.
“Được chứ.” Tôi đáp. “Chị luôn hoan nghênh em đến, không phải với tư cách chị dâu em chồng nữa, mà với tư cách một người tư vấn và một khách hàng, cùng nhau xây dựng lại niềm tin.”
Tiểu Yến cười nhẹ qua điện thoại, giọng cô ấy giờ đây đã có phần tự tin và trưởng thành hơn nhiều so với cô gái từng bước vào nhà tôi với ba chiếc vali và nụ cười ngọt ngào giả tạo ba năm trước.
Cuộc sống, đôi khi cần một biến cố lớn để mỗi người nhìn rõ lại chính mình, và tìm ra con đường đúng đắn để bước tiếp.