Chapter 16
Chương 16: Giỗ Tổ
Rằm tháng Bảy, cả đại gia đình bên nội tập trung về nhà từ đường để làm giỗ tổ, một sự kiện thường niên mà năm nào tôi cũng tham dự cùng Vệ Thành.
Năm nay, không khí nặng nề hơn hẳn mọi năm.
Tiểu Yến, sau khi xuất viện, cũng có mặt, ngồi cạnh mẹ, tránh nhìn thẳng vào tôi.
Họ hàng, những người đã đọc được đoạn hội thoại trên nhóm chat gia đình vài tuần trước, nhìn tôi với ánh mắt dò xét, không biết nên đứng về phía nào.
Giữa bữa cỗ, khi mọi người đang dùng bữa, bà Vệ bất ngờ đứng dậy, gõ nhẹ vào ly nước, thu hút sự chú ý của cả bàn.
“Hôm nay nhân dịp cả nhà đông đủ, tôi muốn nói rõ một chuyện.” Bà nói, giọng nghiêm trang. “Chuyện giữa Lan và Yến, tôi nghĩ đã đến lúc cần làm rõ trước mặt mọi người, để tránh những lời đồn đoán không hay.”
Tôi ngồi thẳng lưng, cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía mình.
“Tôi biết,” bà Vệ tiếp tục, “có người nói Lan đối xử tệ với em chồng, tính toán chi li, thậm chí báo công an bắt em chồng mình. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, tôi nghĩ mọi người cần biết sự thật.”
Tôi hơi bất ngờ trước câu mở đầu này, không rõ bà đang định dẫn dắt câu chuyện theo hướng nào.
“Yến,” bà Vệ quay sang con gái, giọng chợt nghiêm khắc hẳn, “con tự nói cho mọi người nghe, con đã làm gì với giấy tờ của chị dâu con.”
Cả bàn tiệc im lặng.
Tiểu Yến cúi đầu, tay siết chặt vạt áo, không dám nhìn ai.
“Nói đi.” Bà Vệ giục, giọng không còn chút bao che nào.
Tiểu Yến, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run rẩy nhưng rõ ràng. “Con… con đã lấy bản photo căn cước công dân của chị Lan, giả chữ ký của chị ấy, vay ngân hàng một trăm hai mươi triệu đồng, mà chị ấy hoàn toàn không biết. Con làm vậy vì tin lời người yêu, muốn giúp anh ta đầu tư. Nhưng cuối cùng, con bị lừa mất hết tiền, còn đẩy chị dâu vào rắc rối không đáng có.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp bàn tiệc.
“Trời ơi, tưởng gì, hoá ra là vậy.”
“Vậy mà mấy hôm trước cứ nghe đồn Lan ác nghiệt, hoá ra sự thật ngược lại.”
Tôi nhìn bà Vệ, không giấu được sự ngạc nhiên.
Bà quay sang tôi, ánh mắt phức tạp, vừa có chút hối lỗi, vừa có chút cứng cỏi cố giữ.
“Lan, mẹ xin lỗi vì mấy hôm trước đã trách oan con.” Bà nói, giọng chậm rãi trước mặt cả họ hàng. “Mẹ là mẹ, mẹ thương con gái mẹ, nên lúc đầu mẹ không tin nó có thể làm chuyện như vậy. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, mẹ biết mình đã sai khi vội trách con.”
Tôi nhìn bà, cảm giác trong lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm khó tả.
Đây không phải là điều tôi mong đợi, một lời xin lỗi công khai trước cả họ hàng, nhưng nó đến, và nó có ý nghĩa hơn tôi tưởng.
“Con cảm ơn mẹ.” Tôi nói, giọng khẽ nhưng chân thành.
Bữa giỗ hôm đó, tuy bắt đầu trong sự căng thẳng, nhưng kết thúc với một bầu không khí khác hẳn, nơi sự thật cuối cùng cũng được đặt lên bàn, không còn bị che giấu bởi những lời đồn đoán hay sự bao che mù quáng.