Chapter 15
Chương 15: Vệ Thành Tự Điều Tra
Sau đêm ở bệnh viện, Vệ Thành trở nên trầm lặng hơn hẳn.
Anh không nói nhiều, nhưng tôi nhận ra anh bắt đầu tự mình tìm hiểu thêm về sự việc, không còn hoàn toàn dựa vào những gì Tiểu Yến kể lại.
Một buổi tối, anh ngồi trước laptop rất lâu, gương mặt căng thẳng.
“Em qua đây xem cái này.” Anh gọi tôi.
Tôi ngồi xuống cạnh anh, nhìn màn hình. Đó là một đoạn tin nhắn cũ giữa Vệ Thành và Tiểu Yến, từ nhiều tháng trước, mà anh vừa tìm lại được.
Trong đó, Tiểu Yến từng nhắn cho anh trai: “Anh Thành, anh cho em mượn tạm ít tiền được không? Em đang đầu tư một dự án với người quen, chắc chắn có lãi, chỉ cần vốn ban đầu thôi.”
Vệ Thành khi đó đã từ chối, nói rằng không có tiền dư.
“Em thấy không,” Vệ Thành nói, giọng nặng nề, “hoá ra nó đã có ý định này từ lâu, không phải chỉ mới đây. Nó hỏi mượn tiền anh trước, anh không cho, sau đó chắc nó mới nghĩ đến chuyện lấy giấy tờ của em để vay ngân hàng.”
Tôi im lặng, cảm giác mọi thứ dần rõ ràng hơn.
“Còn nữa.” Vệ Thành tiếp tục, mở thêm một đoạn tin nhắn khác. “Anh tìm được số điện thoại của một người bạn học cũ của Yến, hỏi thăm thì được biết, Đức Anh không phải là mối quan hệ tình cảm đầu tiên kiểu này của Yến. Trước đây nó cũng từng bị một người đàn ông khác lừa mất một khoản tiền tiết kiệm, nhưng giấu gia đình, không ai biết.”
“Vậy có nghĩa là,” tôi nói chậm rãi, “đây không phải lần đầu tiên Yến rơi vào bẫy của những kẻ lừa tình, lừa tiền.”
“Đúng vậy.” Vệ Thành gật đầu, giọng đầy tự trách. “Và anh, với tư cách là anh trai, lại không hề hay biết gì, không giúp nó nhận ra vấn đề, chỉ mãi lo giữ hoà khí gia đình, để mọi chuyện âm ỉ đến mức này.”
Tôi đặt tay lên vai anh. “Đây không hoàn toàn là lỗi của anh. Yến là người trưởng thành, cô ấy phải chịu trách nhiệm cho quyết định của chính mình. Nhưng em nghĩ, thông tin này rất quan trọng, nó cho thấy Yến không đơn thuần là nạn nhân bị lừa một lần, mà là người có xu hướng lặp lại sai lầm, vì chưa bao giờ thực sự đối diện với hậu quả.”
Vệ Thành gật đầu, ánh mắt kiên định. “Anh sẽ mang thông tin này đến gặp cơ quan điều tra, cung cấp thêm manh mối về Đức Anh. Có thể hắn đã dùng cùng một thủ đoạn với nhiều người khác.”
Tối đó, tôi nhận được điện thoại từ luật sư, người bạn tôi đã nhờ tư vấn trước đó.
“Lan, chị nghe tin gì chưa? Cơ quan điều tra vừa xác minh được, người đàn ông tên Đức Anh mà em chồng chị quen, thực chất có tiền án về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, từng đổi tên nhiều lần để tránh bị phát hiện.”
Tôi nghe xong, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình.
Nhẹ nhõm, vì đây là bằng chứng quan trọng, chứng minh Tiểu Yến thực sự là nạn nhân của một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, có tiền án, không phải một mối tình bồng bột đơn thuần.
Rùng mình, vì nếu không phát hiện sớm, không biết còn bao nhiêu gia đình khác sẽ tiếp tục rơi vào bẫy của kẻ này, và khoản nợ đứng tên tôi, biết đâu đã không dừng lại ở một trăm hai mươi triệu.