Chapter 12
Chương 12: Trình Báo
Sáng hôm sau, ba chúng tôi cùng đến cơ quan công an quận để trình báo sự việc.
Tôi trình bày toàn bộ quá trình phát hiện khoản vay bất thường, kèm theo các bằng chứng đã thu thập. Tiểu Yến, với vẻ mặt hối hận rõ rệt, cung cấp toàn bộ thông tin cô có về Đức Anh, bao gồm số điện thoại, vài bức ảnh chụp chung, tên tài khoản ngân hàng mà cô từng chuyển tiền cho hắn, và cả địa chỉ căn hộ cũ ở chung cư Green Tower.
Cán bộ điều tra, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc sảo, ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng đặt câu hỏi làm rõ thêm chi tiết.
“Chị Lan, chị có bản photo căn cước công dân của mình còn giữ ở đâu trong nhà không? Ai có thể tiếp cận được?”
“Tôi cất trong ngăn tủ phòng ngủ, không khoá.” Tôi đáp. “Trong nhà chỉ có tôi, chồng tôi, và Tiểu Yến sống cùng.”
“Còn cô,” cán bộ quay sang Tiểu Yến, “cô khai là đã lấy bản photo đó đưa cho Đức Anh, hay tự cô làm giả hồ sơ vay?”
Tiểu Yến cúi đầu, giọng run run. “Dạ, em… em lấy bản photo của chị dâu, rồi tự em ký giả chữ ký, theo hướng dẫn của Đức Anh qua điện thoại. Anh ta nói chỉ cần làm vậy một lần, sẽ không ai phát hiện ra, và anh ta sẽ trả lại tiền ngay khi có lãi từ khoản đầu tư.”
“Cô có nhận thức được đây là hành vi vi phạm pháp luật không?”
Tiểu Yến im lặng một lúc, rồi gật đầu, nước mắt lăn dài. “Dạ có ạ. Nhưng lúc đó em quá tin tưởng anh ta, không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy.”
Cán bộ điều tra ghi chép xong, nhìn sang tôi. “Chị Lan, dựa trên lời khai và bằng chứng, đây có dấu hiệu của hành vi giả mạo chữ ký, sử dụng giấy tờ tuỳ thân của người khác để vay vốn trái phép. Tuy nhiên, mức độ xử lý còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, bao gồm việc cô Yến có bị người khác lợi dụng, dụ dỗ hay không, và thái độ hợp tác trong quá trình điều tra.”
“Vậy khoản nợ đứng tên tôi sẽ được xử lý như thế nào?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi sẽ có văn bản xác nhận gửi đến ngân hàng, làm cơ sở để chị tiến hành thủ tục xoá bỏ khoản vay không phải do chị thực hiện. Đồng thời, chúng tôi sẽ tiến hành xác minh, truy tìm đối tượng tên Đức Anh theo thông tin cô Yến cung cấp.”
Rời khỏi cơ quan công an, cả ba chúng tôi đều im lặng trên đường về.
Tiểu Yến ngồi ở ghế sau, nhìn ra cửa sổ, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và ăn năn.
“Chị Lan.” Cô ấy lên tiếng, giọng nhỏ. “Cảm ơn chị vì đã không đẩy em đến đường cùng. Em biết chị hoàn toàn có thể làm mọi chuyện tồi tệ hơn cho em.”
Tôi nhìn cô ấy qua gương chiếu hậu.
“Tôi không làm chuyện này vì muốn nương tay cho cô.” Tôi nói thẳng. “Tôi làm vì đó là cách nhanh nhất để bảo vệ quyền lợi của chính tôi. Nhưng nếu cô thật sự muốn thay đổi, thì đây là cơ hội để cô bắt đầu lại, một cách đàng hoàng.”
Tiểu Yến gật đầu, không nói thêm gì.
Nhưng tôi biết, câu chuyện chưa thể kết thúc ở đây.
Mẹ chồng tôi, khi biết con gái mình đã chính thức bị điều tra vì hành vi giả mạo giấy tờ, sẽ phản ứng như thế nào, tôi không dám chắc.