Chapter 10
Chương 10: Đơn Tra Soát
Sáng hôm sau, tôi và Vệ Thành cùng đến ngân hàng, nộp đơn tra soát chính thức, kèm theo bản tường trình sự việc và các bằng chứng tôi đã thu thập được, gồm ảnh chụp so sánh chữ ký, tin nhắn nhóm chat gia đình, và ghi âm cuộc trò chuyện với nhân viên ngân hàng qua điện thoại.
Nhân viên tiếp nhận hồ sơ, một người đàn ông trung niên, xem xét kỹ lưỡng, gật đầu.
“Với bằng chứng chị cung cấp, khả năng cao ngân hàng sẽ chấp nhận yêu cầu tra soát. Tuy nhiên, để có kết luận chính thức và xoá khoản nợ này khỏi hồ sơ tín dụng của chị, chúng tôi cần thêm kết quả giám định chữ ký từ cơ quan chức năng, hoặc văn bản xác nhận từ phía công an nếu chị quyết định trình báo.”
Vệ Thành nhìn tôi, rồi quay sang nhân viên. “Nếu chúng tôi không trình báo công an, thì sao?”
“Trong trường hợp đó, quá trình tra soát có thể kéo dài hơn, và ngân hàng vẫn có quyền yêu cầu người đứng tên hợp đồng, tức chị Lan, tạm thời chịu trách nhiệm cho đến khi có kết luận rõ ràng. Điều này đồng nghĩa với việc khoản nợ vẫn hiển thị trên lịch sử tín dụng của chị trong thời gian chờ xử lý.”
Tôi im lặng một lúc, rồi nói. “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cân nhắc.”
Trên đường về, trong xe, Vệ Thành nắm tay tôi.
“Anh xin lỗi vì mấy hôm nay cứ do dự.” Anh nói. “Anh biết mình đã sai khi cố gắng bao che, khi cố giữ hoà khí gia đình mà quên mất em mới là người phải chịu thiệt hại trực tiếp. Từ giờ, anh sẽ đứng về phía em, dù có phải đối mặt với mẹ hay Yến thế nào đi nữa.”
Tôi nhìn anh, cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm, tôi nghe anh nói một câu dứt khoát như vậy, không có chữ “nhưng”, không có sự lấp lửng quen thuộc.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói khẽ.
Nhưng niềm an ủi đó không kéo dài được lâu.
Tối hôm đó, khi chúng tôi về đến nhà, căn nhà trống không.
Tiểu Yến không có ở đó.
Trên bàn ăn, một mảnh giấy được để lại, nét chữ nguệch ngoạc, vội vàng.
“Em xin lỗi vì đã làm khổ anh chị. Em không muốn trở thành gánh nặng nữa. Em đi tìm Đức Anh để đòi lại công bằng cho mình, và cũng là cho anh chị. Đừng tìm em.”
Vệ Thành cầm mảnh giấy, tay run run.
“Nó đi đâu rồi? Sao lại tự ý đi tìm cái người đó, nguy hiểm lắm.”
Tôi cầm điện thoại, thử gọi cho Tiểu Yến, nhưng máy đã tắt.
Cảm giác lo lắng bắt đầu len vào lòng tôi, dù tôi biết mình có đủ lý do để giận cô ấy, nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn không muốn nhìn thấy một cô gái trẻ lao đầu vào nguy hiểm vì một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp.
“Chúng ta cần tìm cô ấy trước khi có chuyện gì không hay xảy ra.” Tôi nói, giọng gấp gáp. “Anh có manh mối gì về chỗ ở của Đức Anh không?”
Vệ Thành lắc đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì đó.
“Đợi đã, anh nhớ hôm trước em nói theo dõi Yến đến quán cà phê trong hẻm. Có thể nó sẽ quay lại đó.”
Chúng tôi lập tức lấy xe, lao ra khỏi nhà trong đêm tối, hướng về phía con hẻm nhỏ nơi tôi từng thấy Tiểu Yến gặp gỡ người đàn ông tên Đức Anh.