Chương 8 (Hoàn)

  1. Home
  2. Hành Trình Bảy Năm
  3. Chương 8 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Vài tuần sau khi mọi biến cố lắng xuống, trong lúc dọn dẹp lại phòng làm việc cũ của bà Ngọc Hoa để chuẩn bị sửa sang thành thư viện gia đình theo di nguyện của bà, Trì Dương phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu kỹ trong ngăn tủ khóa kín.

Bên trong là một xấp thư tay, tất cả đều đề tên Trì Dương, nhưng có một lá thư riêng biệt, đề tên tôi, Trần Hy.

Anh mang lá thư đến đưa tận tay tôi, ánh mắt xúc động khó tả.

– Bà để lại thứ này cho cô.

Tôi cầm lá thư, tay run nhẹ, mở ra đọc từng dòng chữ run rẩy nhưng đầy yêu thương của một người bà đã khuất.

Cháu Trần Hy thân mến, nếu cháu đọc được lá thư này, chắc là cháu đã quay lại bên thằng Dương rồi. Bà biết ngay từ Tết năm đó, cháu không phải bạn gái thật của nó, nhưng bà không quan tâm điều đó.

Bà chỉ biết, trong suốt mười ngày ngắn ngủi ấy, cháu là người duy nhất khiến ánh mắt thằng Dương bớt đi vẻ lạnh lùng cô độc mà nó mang từ nhỏ.

Bà mong cháu, nếu có duyên quay lại, hãy cho nó một cơ hội được yêu thương thật lòng, không phải vì hợp đồng, không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà vì chính trái tim cháu mách bảo.

Bà cũng mong thằng Dương học được cách buông bỏ những gánh nặng gia tộc không thuộc về nó, và sống một cuộc đời hạnh phúc đúng nghĩa, dù có phải đánh đổi bằng những cuộc đấu tranh khó khăn.

Bà tin cháu sẽ ở bên nó, giúp nó vượt qua những sóng gió đó, như cách cháu đã từng nắm tay bà xem pháo hoa năm nào.

Yêu thương cháu, bà Ngọc Hoa.

Nước mắt tôi rơi không kiểm soát khi đọc đến dòng cuối cùng. Trì Dương đứng cạnh, khẽ lau đi giọt nước mắt trên má tôi bằng ngón tay, ánh mắt anh cũng đỏ hoe không kém.

– Bà đã nhìn thấy trước cả những gì chúng ta còn chưa dám thừa nhận với chính mình.

Anh nói, giọng nghẹn ngào.

– Bà là người phụ nữ thông minh nhất tôi từng gặp.

Tôi đáp, bật cười trong nước mắt.

Anh nhìn tôi thật lâu, rồi nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay tôi, ánh mắt chứa đựng một sự chân thành chưa từng có suốt bảy năm quen biết.

– Trần Hy, tôi không muốn chúng ta chỉ dừng lại ở việc hoàn thành di nguyện của bà. Tôi muốn nhiều hơn thế, cho chính bản thân tôi, cho chính trái tim tôi.

Tim tôi đập rộn ràng trước lời thổ lộ chân thành ấy, nhưng tôi biết, còn một điều cuối cùng cần được giải quyết trọn vẹn, trước khi chúng tôi có thể thật sự bắt đầu một chương mới không còn vướng bận quá khứ.

Phiên tòa xét xử bà Lăng Thục Trinh diễn ra vào một buổi sáng mùa thu, trời trong xanh lạ thường, như thể ông trời cũng muốn chứng kiến một kết thúc rõ ràng cho câu chuyện đã kéo dài suốt nhiều tháng.

Với đầy đủ bằng chứng về hành vi giả mạo chữ ký, chiếm đoạt tài sản thông qua công ty vỏ bọc, và chỉ đạo đầu độc gây nguy hiểm đến tính mạng, hội đồng xét xử tuyên án bà Thục Trinh mười hai năm tù giam.

Trợ lý riêng của bà, người trực tiếp gửi email chỉ đạo chỉnh sửa văn bản, cũng bị tuyên án tù treo với vai trò đồng phạm mức độ thấp hơn do đã hợp tác khai báo thành khẩn.

Tùng, người trực tiếp thực hiện hành vi đầu độc, nhờ vào việc chủ động ra đầu thú và hợp tác điều tra trước khi bị bắt, được xem xét giảm nhẹ hình phạt, nhận mức án ba năm tù giam.

Tại phiên tòa, khi được nói lời sau cùng, bà Thục Trinh không hề tỏ ra ăn năn, ánh mắt bà vẫn đầy sự cay nghiệt khi lướt qua Trì Dương.

– Tôi làm tất cả cũng chỉ vì gia tộc này. Anh trai tôi yếu đuối, để công ty rơi vào tay một đứa cháu trai còn quá non nớt.

Bà nói, giọng vẫn ngoan cố đến phút cuối.

– Cô làm tất cả vì lòng tham của chính cô, không phải vì gia tộc.

Trì Dương đáp, giọng bình thản nhưng kiên quyết.

– Cháu tôn trọng phán quyết của pháp luật, và cháu hy vọng, trong thời gian cải tạo, cô sẽ có cơ hội nhìn lại những gì mình đã gây ra.

Bà Thục Trinh không đáp lại, chỉ quay mặt đi, từ chối nhìn thẳng vào cháu trai mình lần cuối trước khi bị dẫn giải rời khỏi phòng xử án.

Bước ra khỏi tòa án, Trì Dương đứng lặng một lúc lâu dưới ánh nắng thu, tôi đứng cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh.

– Tôi không cảm thấy vui mừng gì cả.

Anh nói, giọng trầm buồn.

– Dù cô ấy đã làm những chuyện tồi tệ, cô ấy vẫn là em gái ruột của bố tôi. Nhìn cô ấy bị dẫn đi như vậy, tôi chỉ thấy trống rỗng.

– Công lý không phải lúc nào cũng mang lại niềm vui.

Tôi nói, siết chặt tay anh hơn.

– Nhưng nó mang lại sự công bằng cần thiết, để những người vô tội như bố anh, như chú Bảy, như cả công ty này, có thể tiếp tục sống và làm việc trong một môi trường trong sạch hơn.

Anh gật đầu, hít một hơi thật sâu, như đang cố gắng trút bỏ gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều tháng qua.

– Cảm ơn cô, vì đã đi cùng tôi đến tận cùng của con đường này.

Ba tháng sau phiên tòa, bố Trì Dương đã hồi phục đủ để trở lại làm việc bán thời gian tại công ty với vai trò cố vấn cấp cao, nhường lại toàn quyền điều hành cho Trì Dương với sự tin tưởng tuyệt đối.

Bội Quân, sau thời gian làm việc tại chi nhánh tỉnh xa, đã chứng minh được năng lực thật sự của mình, không dựa vào danh tiếng gia tộc, và được đề bạt lên vị trí trưởng phòng kinh doanh khu vực nhờ chính nỗ lực của bản thân.

Cô thỉnh thoảng gửi thư về hỏi thăm tôi và Trì Dương, giọng văn trong những lá thư ngày càng vững vàng và trưởng thành hơn so với cô gái yếu đuối, giằng xé năm nào.

Một buổi chiều, tôi cùng Trì Dương đến trại giam thăm bà Thục Trinh, không phải theo yêu cầu của ai, mà vì Trì Dương muốn tự mình khép lại một chương đau lòng trong lịch sử gia tộc.

Qua lớp kính ngăn cách, bà Thục Trinh gầy đi nhiều, ánh mắt không còn vẻ sắc sảo kiêu ngạo như trước, chỉ còn lại sự mệt mỏi và cô đơn của những tháng ngày sau song sắt.

– Cháu đến đây làm gì?

Bà hỏi, giọng khàn đặc, không còn chút hằn học như tại phiên tòa.

– Cháu đến để nói với cô một điều.

Trì Dương nói, giọng bình thản.

– Cháu không thể tha thứ hoàn toàn cho những gì cô đã làm với bố cháu, với công ty, với cả gia đình này. Nhưng cháu cũng không muốn giữ mãi sự thù hận trong lòng.

Bà Thục Trinh im lặng, mắt cụp xuống.

– Cháu sẽ đảm bảo cô được đối xử công bằng trong thời gian cải tạo, và khi cô mãn hạn tù, nếu cô thật sự muốn làm lại, cửa nhà họ Lăng vẫn còn để ngỏ một khe hẹp cho cô bước vào, với điều kiện cô không bao giờ được chạm tay vào bất kỳ vấn đề kinh doanh nào của công ty nữa.

Bà ngẩng lên nhìn cháu trai mình, đôi mắt đỏ hoe, lần đầu tiên sau nhiều tháng để lộ ra một chút cảm xúc thật sự không phải là sự tính toán hay ngoan cố.

– Cảm ơn cháu, vì vẫn còn coi cô là người thân, dù chỉ một chút.

Trì Dương không đáp lại bằng lời nói, chỉ khẽ gật đầu rồi đứng dậy, ra hiệu cho tôi cùng rời khỏi phòng thăm gặp.

Trên đường về, anh im lặng suốt một quãng đường dài, tôi cũng không vội lên tiếng, để anh có không gian riêng đối diện với những cảm xúc phức tạp của chính mình.

– Tôi nghĩ, đây là cách tốt nhất để khép lại chuyện này.

Cuối cùng anh cũng lên tiếng, giọng nhẹ nhõm hơn trước.

– Không phải tha thứ hoàn toàn, cũng không phải hận thù mãi mãi. Chỉ là để mọi thứ dừng lại đúng nơi nó nên dừng.

Tôi khẽ nắm lấy tay anh, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đồng hành cùng anh trên chặng đường còn lại, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Một năm sau ngày tôi bước vào phòng phỏng vấn định mệnh ấy, Tết lại về trên thành phố, và cây đào trước sân nhà họ Lăng lại nở rộ những cánh hoa hồng phấn dịu dàng như năm nào.

Công ty Lăng Thị Group, sau một năm tái cấu trúc dưới sự điều hành của Trì Dương và những đóng góp thầm lặng của tôi trong mảng truyền thông, đã lấy lại được niềm tin vững chắc từ cổ đông và đối tác, thậm chí còn phát triển mạnh mẽ hơn trước.

Chú Bảy được đề bạt lên vị trí cố vấn cấp cao về lưu trữ và quản trị hồ sơ, một vị trí xứng đáng với lòng trung thành thầm lặng suốt mấy chục năm của ông dành cho gia tộc họ Lăng.

Đêm ba mươi Tết, cả nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, bố Trì Dương ngồi đầu bàn, sức khỏe đã hồi phục gần như hoàn toàn, ánh mắt ông nhìn tôi và con trai mình với một sự ấm áp hiếm khi thể hiện ra ngoài.

Sau bữa cơm, khi pháo hoa bắt đầu rực sáng trên bầu trời thành phố, Trì Dương kéo tay tôi ra khu vườn nhỏ, nơi cây đào đang nở rộ dưới ánh trăng đầu năm.

– Cô còn nhớ câu hỏi tôi từng hỏi cô một năm trước không?

Anh hỏi, ánh mắt lấp lánh dưới ánh pháo hoa.

– Tết năm nay, cô có rảnh không?

Tôi bật cười, nhớ lại khoảnh khắc đó như mới hôm qua.

– Nhớ chứ. Lúc đó tôi còn tưởng anh chỉ đang mời tôi một hợp đồng đóng vai bạn gái khác.

– Không phải hợp đồng.

Anh nói, rồi quỳ một chân xuống trước mặt tôi, tay rút ra từ trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn đính kim cương lấp lánh dưới ánh pháo hoa rực rỡ.

– Trần Hy, bảy năm trước, em bước vào cuộc đời tôi như một vai diễn thuê mướn. Một năm trước, em bước vào cuộc đời tôi lần nữa, và lần này, em ở lại không phải vì tiền, không phải vì hợp đồng, mà vì chính trái tim em.

Giọng anh run nhẹ, lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh này để lộ sự xúc động không giấu giếm.

– Anh không muốn Tết năm nào cũng phải hỏi lại câu hỏi cũ. Anh muốn từ giờ, mỗi cái Tết, em đều ở bên anh, không phải vì một lời mời, mà vì đây là nhà của em, là gia đình của em.

Anh mở nắp hộp nhẫn, ánh mắt tha thiết nhìn tôi.

– Em có đồng ý làm vợ anh không?

Nước mắt tôi rơi, không phải vì buồn, mà vì hạnh phúc tràn đầy sau một hành trình dài đầy sóng gió cả hai đã cùng nhau vượt qua.

– Em đồng ý.

Tôi đáp, giọng nghẹn ngào trong niềm hạnh phúc.

Anh đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào tay tôi, rồi kéo tôi vào một vòng ôm thật chặt, giữa tiếng pháo hoa rộn rã và hương hoa đào thoang thoảng trong đêm xuân.

Từ trong túi áo khoác, tôi rút ra một vật nhỏ đã giữ gìn cẩn thận suốt nhiều tháng qua, đưa cho anh xem.

Là phong bao lì xì đỏ cũ kỹ, chính chiếc phong bao bà Ngọc Hoa từng trao cho tôi bảy năm trước, chiếc mà Trì Dương đã cất giữ suốt bảy năm rồi trả lại cho tôi sau ngày tôi nhận việc.

– Em nghĩ, đây là lúc thích hợp để trả nó về đúng vị trí của nó.

Tôi nói, mở phong bao ra, nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn đính hôn của tôi và Trì Dương cạnh tờ giấy nhỏ nét chữ run rẩy của bà năm nào, như một lời báo cáo muộn màng nhưng trọn vẹn gửi đến người bà đã khuất.

Bà ơi, con đã ở lại thật rồi. Không phải mười ngày, mà là cả một đời.

Pháo hoa vẫn rực sáng trên bầu trời đêm giao thừa, và dưới gốc đào nở rộ, một câu chuyện tưởng chừng chỉ là một hợp đồng thuê mướn ngắn ngủi, cuối cùng đã nở hoa thành một mối tình trọn vẹn, ấm áp suốt những mùa xuân còn lại phía trước.

Hết.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal