Chương 7
Hội trường lớn của Lăng Thị Group chật kín cổ đông, ánh đèn sân khấu chiếu sáng trưng, không khí trang trọng nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm mà chỉ những ai trong cuộc mới cảm nhận được.
Bà Thục Trinh ngồi ở hàng ghế đầu, bên cạnh là Bội Long, cả hai đều mặc trang phục chỉnh tề, nét mặt tự tin như thể không hề hay biết cơn bão sắp ập đến.
Trì Dương bước lên bục phát biểu, mở đầu bằng báo cáo tình hình kinh doanh chung của tập đoàn trong năm qua, giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho ban điều hành, tay đặt lên tập hồ sơ dày, tim đập nhanh nhưng vẻ ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
– Tiếp theo, tôi xin trình bày về các giao dịch chuyển nhượng cổ phần đã diễn ra trong năm vừa qua.
Trì Dương nói, giọng vẫn đều đều, nhưng ánh mắt anh lướt qua tôi một thoáng, như một tín hiệu ngầm.
Tôi đứng dậy, bước lên bục, cầm micro.
– Kính thưa quý cổ đông, tôi là Trần Hy, phụ trách truyền thông và quan hệ công chúng của tập đoàn. Hôm nay tôi xin trình bày một số phát hiện quan trọng liên quan đến giao dịch chuyển nhượng năm phần trăm cổ phần cho công ty Kim Phát Đầu Tư vào tháng mười một năm ngoái.
Bà Thục Trinh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
Màn hình lớn phía sau tôi bật lên, chiếu rõ văn bản chuyển nhượng cùng chữ ký được cho là của ông Lăng, bố Trì Dương.
– Theo kết quả giám định độc lập từ chuyên gia pháp y chữ viết, chữ ký này không trùng khớp với chữ ký thật của ông Lăng Vĩnh Thành, và được xác định là giả mạo.
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường.
– Đây là vu khống trắng trợn.
Bà Thục Trinh đứng bật dậy, giọng đanh thép.
– Cô có bằng chứng gì để dám tuyên bố như vậy trước toàn thể cổ đông?
– Có.
Tôi đáp, không hề nao núng.
Màn hình tiếp tục chiếu ra bản sao văn bản gốc chú Bảy cất giữ, kèm theo lá thư tay của ông Lăng Vĩnh Thành, và đoạn ghi âm lời khai của bà Hạnh, cựu kế toán Kim Phát Đầu Tư, xác nhận công ty này là vỏ bọc để rút ruột cổ phần với sự chỉ đạo trực tiếp từ trợ lý riêng của bà Thục Trinh.
Sắc mặt bà Thục Trinh trắng bệch, nhưng bà vẫn cố gắng giữ vững lập trường.
– Trợ lý của tôi hành động sai không có nghĩa là tôi biết hay chỉ đạo việc đó.
– Vậy xin mời quý vị nghe tiếp đoạn ghi âm sau.
Tôi nói, giọng vẫn bình tĩnh tuyệt đối, dù trong lòng cảm nhận rõ khoảnh khắc quyết định đang đến gần.
Đoạn ghi âm lời khai của Tùng vang lên khắp hội trường qua hệ thống loa, giọng anh ta run rẩy nhưng rõ ràng từng chữ: bà Ba nói chỉ là thuốc an thần liều nhẹ, để ông chủ ngủ sâu hơn, bà nói đó là vì tốt cho sức khỏe ông ấy.
Cả hội trường chết lặng. Nhiều cổ đông lớn tuổi, những người từng gắn bó với công ty từ thời ông nội Trì Dương, đồng loạt quay sang nhìn bà Thục Trinh với ánh mắt kinh hoàng.
– Đây là bịa đặt.
Bà Thục Trinh gào lên, giọng đã mất hẳn vẻ điềm tĩnh ban đầu.
– Các người dựng chuyện, cắt ghép âm thanh để hãm hại tôi.
– Nếu bà tin đây là bịa đặt, tôi tin cơ quan điều tra sẽ làm rõ điều đó một cách công tâm.
Trì Dương lên tiếng, giọng anh lạnh lùng nhưng không giấu được sự đau đớn ẩn sâu bên trong.
– Vì ngay lúc này, cơ quan công an đã có mặt bên ngoài hội trường, chờ kết quả của cuộc họp hôm nay để tiến hành các bước tiếp theo.
Cánh cửa hội trường bật mở, hai sĩ quan công an trong trang phục chỉnh tề bước vào, đứng nghiêm trang ở lối vào, ánh mắt hướng thẳng về phía hàng ghế đầu.
Bà Thục Trinh đứng chết trân, gương mặt không còn một chút màu sắc.
– Trì Dương, cháu định làm vậy với cô sao? Cô là em ruột của bố cháu.
Bà quay sang Trì Dương, giọng nghẹn ngào, cố gắng khơi gợi tình thân lần cuối.
Trì Dương nhìn cô mình thật lâu, ánh mắt anh mang một nỗi đau khó tả, pha lẫn sự thất vọng tột cùng.
– Cháu từng gọi cô là người thân duy nhất còn lại bên cạnh bố sau khi bà nội mất. Nhưng cô đã chọn hại chính anh trai mình vì lòng tham cổ phần.
Giọng anh run lên, không giấu được sự tổn thương thật sự.
– Cháu không thể để tình thân che mờ lẽ phải, không phải khi tính mạng bố cháu bị đe dọa.
Bội Long đứng bật dậy, định lao đến giằng co, nhưng bị chính những cổ đông lớn tuổi xung quanh ngăn lại, ánh mắt họ giờ đây đầy sự khinh miệt và phẫn nộ dành cho gia đình từng được kính trọng.
Bội Quân, ngồi ở hàng ghế cuối, cúi gằm mặt, hai vai run lên vì tiếng nấc nghẹn không thành lời.
Hai sĩ quan công an tiến đến, đọc lệnh bắt giữ tạm thời đối với bà Lăng Thục Trinh với cáo buộc giả mạo giấy tờ, chiếm đoạt tài sản và liên quan đến hành vi đầu độc gây nguy hiểm đến tính mạng người khác.
Bà Thục Trinh bị đưa ra khỏi hội trường trong tiếng xì xào không dứt, ánh mắt bà lướt qua tôi một thoáng đầy cay nghiệt trước khi khuất sau cánh cửa.
– Tôi sẽ không quên chuyện này, Trần Hy.
Bà nói, giọng đầy hận thù trước khi bị dẫn đi.
Tôi đứng lặng, không đáp lại, chỉ khẽ nắm chặt tay Trì Dương đang đứng cạnh, cả hai cùng chứng kiến một trang sử đen tối của gia tộc khép lại trước mắt toàn thể cổ đông.
Sau đại hội cổ đông, tập đoàn Lăng Thị Group tổ chức một cuộc họp báo khẩn cấp, do chính tôi đứng ra chuẩn bị nội dung và điều phối, nhằm trấn an thị trường và các đối tác kinh doanh trước biến động lớn vừa xảy ra.
Cổ phiếu công ty giảm nhẹ trong phiên giao dịch đầu tiên sau tin tức, nhưng nhanh chóng ổn định trở lại nhờ chiến lược truyền thông minh bạch, công khai toàn bộ quá trình xử lý sai phạm và cam kết cải tổ hệ thống quản trị nội bộ.
Bội Long, do không có bằng chứng trực tiếp liên quan đến hành vi phạm tội của mẹ mình, không bị truy cứu hình sự, nhưng bị loại khỏi mọi vị trí quản lý trong công ty theo quyết định của hội đồng quản trị.
Anh ta rời khỏi tập đoàn trong im lặng, không một lời từ biệt, mang theo sự cay đắng của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao quyền lực gia tộc.
Bội Quân, người đã âm thầm cung cấp manh mối quan trọng, được hội đồng quản trị và cơ quan điều tra ghi nhận là người hợp tác tích cực, không bị liên lụy pháp lý, nhưng cô chọn cách rời khỏi thành phố, xin chuyển đến chi nhánh nhỏ ở một tỉnh xa để bắt đầu lại từ đầu.
Trước khi rời đi, cô đến gặp tôi lần cuối tại văn phòng.
– Chị Hy, cảm ơn chị vì đã tin em, dù em là con gái của người đã hại gia đình anh Dương.
Cô nói, mắt đỏ hoe nhưng giọng đã vững vàng hơn nhiều so với lần đầu tôi gặp.
– Em không chọn được mẹ mình, nhưng em đã chọn đúng khi đối mặt với sự thật.
Tôi đáp, nắm nhẹ tay cô như một lời động viên chân thành.
– Con đường phía trước còn dài, nhưng tôi tin em sẽ đi đúng hướng.
Bội Quân gật đầu, khẽ cúi chào rồi rời đi, mang theo một khởi đầu mới đầy bất định nhưng cũng đầy hy vọng.
Về phần bố Trì Dương, sau khi được xác định an toàn tuyệt đối và không còn nguy hiểm, ông dần hồi phục ý thức trong sự chăm sóc đặc biệt của đội ngũ y tế mới, dưới sự giám sát chặt chẽ của Trì Dương và tôi.
Một buổi chiều, khi tôi đến thăm ông tại bệnh viện, ông bất ngờ mở mắt, ánh nhìn tuy còn yếu ớt nhưng đã có thể nhận thức xung quanh.
– Con là ai vậy?
Ông hỏi, giọng khàn đặc sau nhiều tháng hôn mê.
– Cháu là Trần Hy, bạn của anh Dương ạ. Cháu đã giúp anh ấy tìm ra sự thật về vụ chuyển nhượng cổ phần.
Tôi đáp, cẩn thận từng lời để không khiến ông xúc động quá mức.
Ông nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt đã hằn nhiều nếp nhăn thời gian.
– Cảm ơn con. Cảm ơn con đã cứu cả gia đình bác.
