Chương 4
Chú Bảy là một người đàn ông ngoài sáu mươi, dáng người gầy gò, đeo cặp kính lão dày cộp, ngồi lặng lẽ trong góc phòng lưu trữ như một phần của căn phòng ấy.
Khi Trì Dương và tôi bước vào, chú đứng dậy, cúi đầu chào, ánh mắt thoáng qua vẻ dè dặt.
– Cậu chủ, có chuyện gì cần chú giúp không?
– Chú Bảy, cháu cần xem văn bản chuyển nhượng cổ phần tháng mười một năm ngoái. Bản gốc.
Chú Bảy khựng lại, tay siết chặt lấy vạt áo.
– Cái đó, bà Ba đã dặn chỉ có bà mới được lấy ra.
– Chú Bảy.
Tôi lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng chân thành.
– Cháu là Trần Hy, bạn của anh Dương. Cháu biết chú khó xử. Nhưng nếu văn bản đó có vấn đề, người chịu thiệt cuối cùng không phải bà Ba, mà là cả công ty, là hàng nghìn nhân viên đang sống nhờ vào nơi này.
Chú Bảy nhìn tôi thật lâu, rồi nhìn sang Trì Dương.
– Cậu chủ, ông chủ lớn từng dặn chú một điều, trước khi ông đổ bệnh.
Giọng chú trầm xuống, mang một nỗi lo lắng đã giấu kín từ lâu.
– Ông dặn nếu có ai hỏi văn bản tháng mười một, phải báo ngay cho cậu, không được báo cho ai khác.
Tim tôi hẫng một nhịp. Trì Dương cũng sững người.
– Ông cháu đã nghi ngờ từ trước khi hôn mê?
– Chú không biết rõ, nhưng ông có vẻ lo lắng nhiều trong những ngày cuối trước khi đổ bệnh. Ông có nhờ chú sao thêm một bản văn bản gốc, cất ở một nơi khác, phòng khi có chuyện.
Chú Bảy đứng dậy, đi đến một tủ sắt cũ ở góc phòng, mở khóa bằng một chiếc chìa nhỏ giấu trong túi áo trong.
Bên trong là một phong bì niêm phong, đề tên Trì Dương bằng nét chữ quen thuộc.
Trì Dương cầm phong bì, tay khẽ run. Anh mở ra, bên trong là bản sao văn bản chuyển nhượng gốc, kèm theo một tờ giấy viết tay của bố anh.
Con trai, nếu con đọc được thư này, nghĩa là có chuyện không hay đã xảy ra với bố. Bố nghi ngờ có người giả chữ ký của bố để chuyển nhượng cổ phần. Bố chưa kịp xác minh thì đã đổ bệnh. Con hãy cẩn thận, và tin tưởng vào công lý.
Trì Dương đọc xong, đôi mắt đỏ hoe, nhưng anh không khóc. Anh gấp tờ giấy lại cẩn thận, như đang giữ lấy chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại của cha mình.
– Cảm ơn chú Bảy.
Anh nói, giọng nghẹn lại.
– Chú giữ kín chuyện này giúp cháu, cho đến khi cháu sẵn sàng.
Chú Bảy gật đầu, ánh mắt kiên định.
– Chú đợi ngày này đã lâu rồi, cậu chủ.
Chỉ ba ngày sau khi chúng tôi có được bản sao văn bản gốc, một bài viết ẩn danh xuất hiện trên một diễn đàn tài chính lớn, với tiêu đề giật gân: CEO trẻ Lăng Thị Group hẹn hò với gái bao hạng sang, nghi vấn thao túng nhân sự công ty vì tình cảm cá nhân.
Bài viết dẫn lại chi tiết hợp đồng bạn gái giả bảy năm trước của tôi, kèm theo những suy diễn ác ý về việc tôi lợi dụng tình cảm của Trì Dương để nhanh chóng thăng tiến trong công ty.
Tôi đọc bài viết trong văn phòng riêng, tay run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ.
Đây không phải một bài viết ngẫu nhiên. Cách hành văn, cách chọn từ, và đặc biệt là chi tiết về hợp đồng bảy năm trước, chỉ có rất ít người biết.
Tôi gọi Lâm Thanh ngay lập tức.
– Mày xem bài viết chưa?
– Tao đang đọc đây. Nguồn tin này rò rỉ từ nội bộ, không nghi ngờ gì nữa.
Lâm Thanh nói, giọng nghiêm trọng.
– Chỉ có vài người biết về hợp đồng cũ. Trì Dương, tao, và người môi giới năm đó.
– Và bà Thục Trinh, nếu bà ấy đã điều tra về mày từ trước khi mày bước vào buổi phỏng vấn.
Tôi cứng người. Đúng vậy. Nếu bà Thục Trinh đã cho người điều tra lý lịch tôi ngay khi biết Trì Dương mời tôi phỏng vấn, việc phát hiện ra hợp đồng cũ không phải là điều khó khăn.
Trì Dương bước vào phòng, gương mặt lạnh như băng, trên tay là chiếc điện thoại đang mở bài viết.
– Tôi sẽ cho người gỡ bài viết này ngay.
– Không.
Tôi ngăn anh lại.
– Gỡ bài chỉ khiến người ta nghi ngờ nhiều hơn. Chúng ta cần một chiến lược phản hồi đúng đắn, không phải phản ứng theo cảm xúc.
Đây là chuyên môn của tôi. Tôi ngồi xuống, bắt đầu phác thảo một kế hoạch truyền thông trên bảng trắng trong phòng họp.
– Đầu tiên, không phủ nhận việc tôi từng làm bạn gái giả bảy năm trước. Phủ nhận một sự thật đã có người biết chỉ khiến chúng ta mất uy tín khi bị lật tẩy.
– Vậy chúng ta thừa nhận?
Trì Dương hỏi, có chút bất an.
– Chúng ta kể đúng câu chuyện, theo cách của chúng ta, trước khi người khác kể nó theo cách bóp méo.
Tôi viết lên bảng: Sự thật, không phải scandal.
– Tôi sẽ viết một bài chia sẻ cá nhân, kể về mối duyên với bà nội anh, về việc bà đã đối xử với tôi như cháu ruột dù biết rõ đó là hợp đồng. Chúng ta để công chúng thấy đây là một câu chuyện về tình người, không phải một vụ bê bối.
Lâm Thanh gật đầu tán thành.
– Về mặt pháp lý, tao sẽ chuẩn bị công văn cảnh báo hành vi phát tán thông tin sai sự thật nếu bài viết có chi tiết bịa đặt về việc thao túng nhân sự.
Trì Dương nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút khâm phục.
– Cô luôn bình tĩnh như vậy trong khủng hoảng à?
– Không.
Tôi đáp thẳng.
– Nhưng nếu tôi không bình tĩnh, ai sẽ nghĩ hộ chúng ta cách vượt qua chuyện này?
Anh im lặng một lúc, rồi khẽ nắm lấy tay tôi trên bàn.
– Cảm ơn cô, vì đã chọn ở lại chiến đấu thay vì bỏ chạy.
Bài viết chia sẻ cá nhân của tôi, kể lại câu chuyện với bà Ngọc Hoa bằng giọng văn chân thành, không tô vẽ, nhanh chóng lan truyền và nhận được sự đồng cảm lớn từ cộng đồng mạng, khiến làn sóng chỉ trích ban đầu dần hạ nhiệt.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là giải quyết phần ngọn. Phần gốc, việc giả mạo chữ ký và rút ruột cổ phần công ty, vẫn còn nằm im dưới lớp băng mỏng, chờ ngày vỡ ra.
Một buổi tối, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ.
– Cô Trần Hy phải không?
Giọng nói bên kia đầu dây run rẩy, nghe như một người phụ nữ lớn tuổi.
– Vâng, tôi nghe đây. Xin hỏi ai vậy ạ?
– Tôi từng làm kế toán cho công ty Kim Phát Đầu Tư. Tôi đọc bài viết của cô. Tôi nghĩ cô nên biết vài chuyện.
Tôi ngồi thẳng dậy ngay lập tức, ra hiệu cho Trì Dương đang ngồi cạnh bật loa ngoài.
– Bà cứ nói, tôi đang nghe.
– Công ty Kim Phát Đầu Tư không có hoạt động kinh doanh thật sự. Toàn bộ chỉ là vỏ bọc để nhận chuyển nhượng cổ phần, sau đó nhanh chóng bán lại cho một quỹ đầu tư nước ngoài với giá cao hơn nhiều lần.
– Bà có thể chứng minh điều này không?
– Tôi giữ một số sổ sách nội bộ, trước khi nghỉ việc tôi đã sao lại phòng thân, vì tôi cảm thấy có gì đó không ổn ngay từ đầu.
– Vì sao bà lại nghỉ việc?
Trì Dương lên tiếng, giọng thận trọng.
– Vì tôi được yêu cầu chỉnh sửa lại ngày ký trên một số văn bản. Tôi từ chối, và ngay sau đó tôi bị cho nghỉ việc với lý do cắt giảm nhân sự.
Tôi và Trì Dương nhìn nhau, cả hai đều hiểu, đây chính là mắt xích quan trọng còn thiếu.
– Bà có thể gặp chúng tôi không? Chúng tôi sẽ đảm bảo an toàn và quyền lợi pháp lý cho bà.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
– Tôi sợ. Người đứng sau công ty đó không phải người dễ đối phó.
– Chúng tôi hiểu bà sợ điều gì.
Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
– Nhưng nếu bà im lặng, những gì sai trái sẽ tiếp tục xảy ra, có thể với người khác, có thể với chính công ty mà bà từng làm việc trước đó. Chúng tôi có luật sư giỏi, sẽ bảo vệ bà đúng luật.
Một khoảng lặng dài nữa, rồi giọng bà run run trả lời.
– Được. Tôi sẽ gặp luật sư của cô. Nhưng phải kín đáo.
Sau khi cúp máy, Trì Dương nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy điều muốn nói nhưng không thốt ra lời.
– Chúng ta đang tiến gần hơn rồi.
Tôi nói, dù trong lòng cũng không giấu được một chút bất an.
– Nhưng càng gần sự thật, con đường phía trước càng nguy hiểm.
