Chương 1

  1. Home
  2. Hành Trình Bảy Năm
  3. Chương 1
Next

Tôi đang điền form ứng tuyển thì bàn tay tôi khựng lại.

Phía sau bàn giám khảo, người đàn ông mặc vest xám ngồi lật hồ sơ, chưa ngẩng đầu. Nhưng tôi nhận ra anh ngay, từ cái cách anh gõ ngón tay lên mặt bàn, đều đặn, nhàm chán, như thể thời gian của người khác không có giá trị.

Lăng Trì Dương.

Ba chữ đó lướt qua đầu tôi kèm theo một ký ức tôi đã cố chôn vùi suốt bảy năm.

Bảy năm trước, tôi hai mươi mốt tuổi, nghèo đến mức mua vé xe về quê ăn Tết cũng không đủ tiền. Người quen giới thiệu tôi một công việc đặc biệt: làm bạn gái giả cho một thiếu gia về ra mắt gia đình, thù lao ba mươi triệu, chỉ mười ngày.

Ba mươi triệu khi đó là cả gia tài với tôi.

Tôi nhận.

Tôi đã diễn tốt. Ngồi cạnh anh ăn bữa cơm tất niên nhà họ Lăng, gọi bà nội anh là bà, ăn bánh chưng bà tự gói, để bà dúi vào tay tôi một phong bao lì xì đỏ thắm với câu: con gái, bà thích con lắm.

Bà Lăng Ngọc Hoa, tám mươi hai tuổi, lưng đã còng, nhưng mắt sáng và ấm như ánh đèn dầu.

Đêm hôm đó tôi ngồi trong phòng khách, mở phong bao lì xì ra, bên trong không phải tiền. Là một tờ giấy nhỏ, nét chữ run run của người già: năm mới bình an, bà mong con hay lui tới.

Tôi không hay lui tới. Hết hợp đồng, tôi rời đi. Không quay đầu.

Không phải vì không muốn.

Là vì Lăng Trì Dương nhìn tôi lần cuối ở cổng nhà, giọng lạnh và rõ ràng: tôi sẽ chuyển đủ tiền, cô không cần liên lạc lại.

Tôi hiểu. Đó là hợp đồng. Tôi chỉ là một dịch vụ.

Tôi đã quên anh.

Hoặc tôi đã tưởng mình quên.

Bây giờ anh ngẩng đầu lên, mắt chạm đúng vào tôi, và tôi thấy ngay khoảnh khắc anh nhận ra, vì đôi mắt anh dừng lại.

Không phải dừng kiểu bất ngờ.

Là dừng kiểu đã chờ.

***

Phòng phỏng vấn có năm người, nhưng trong một giây đó, tôi cảm giác chỉ còn hai.

Tôi không nhìn đi chỗ khác. Nhìn đi lúc này là thua.

Anh gấp hồ sơ lại, khẽ đặt xuống bàn. Chậm rãi. Có chủ đích.

– Trần Hy.

Anh gọi tên tôi, không hỏi. Như thể đang xác nhận một điều anh đã biết từ trước.

Người phụ nữ bên cạnh anh, sếp nhân sự tôi đoán vậy, ngẩng đầu nhìn qua nhìn lại giữa chúng tôi.

– Anh biết ứng viên này ạ?

– Quen biết cũ.

Ba chữ. Nhẹ không. Nhưng đủ để không khí trong phòng thay đổi.

Tôi hít một hơi, giữ mặt thẳng.

– Chào anh Lăng. Lâu không gặp.

Giọng tôi bình thường đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

Anh nhìn tôi thêm hai giây. Rồi nhìn xuống hồ sơ.

– Bảy năm kinh nghiệm truyền thông, hai năm ở Singapore, dự án lớn nhất là chiến dịch tái định vị thương hiệu cho một tập đoàn bán lẻ khu vực Đông Nam Á.

Anh đọc vanh vách, không vấp.

Anh đã đọc kỹ từ trước khi tôi bước vào.

– Lý do về nước?

Tôi định nói câu chuẩn bị sẵn, lý do cá nhân, muốn gần gia đình, thị trường trong nước đang phát triển, nhưng nhìn vào mắt anh, tôi biết anh sẽ không tin câu đó.

Và tôi không muốn mở đầu bằng một câu nói dối.

– Bà nội anh mất năm ngoái.

Tôi nói.

Cả phòng im.

Anh không nhúc nhích, nhưng tôi thấy ngón tay anh trên mặt bàn dừng gõ.

– Tôi đọc tin trên báo. Tôi không biết vì sao mình lại muốn về. Nhưng tôi về.

Đó là sự thật. Sự thật ngớ ngẩn và không liên quan đến bất kỳ chiến lược nghề nghiệp nào.

Khoảng lặng kéo dài đủ để tôi nghe tiếng điều hòa chạy.

Rồi Lăng Trì Dương nhìn lên, ánh mắt anh không còn là ánh mắt của một CEO đang phỏng vấn.

– Phiên phỏng vấn kết thúc.

Anh nói với người nhân sự, giọng thản nhiên.

– Mời cô Trần lên tầng mười lăm, phòng làm việc của tôi.

Người nhân sự há miệng. Tôi cũng há miệng.

***

Tầng mười lăm.

Tôi bước vào thang máy, nhìn số tầng nhảy dần, và tự hỏi mình đang làm gì.

Đây không phải chiến lược. Đây không phải kế hoạch.

Tôi vừa kể chuyện bà nội anh trong một buổi phỏng vấn xin việc, trước mặt năm người xa lạ.

Thông minh lắm, Trần Hy.

Cửa thang máy mở. Phòng anh không có lễ tân ngồi chặn ngoài, chỉ có một cánh cửa kính mờ và tấm biển nhỏ: Tổng giám đốc.

Tôi gõ.

– Vào.

Anh đứng cạnh cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Không quay lại khi tôi bước vào.

– Anh biết tôi nộp hồ sơ từ bao giờ?

Tôi hỏi thẳng. Không chào lại.

– Ba tuần trước.

Ba tuần.

Tức là anh không ngạc nhiên. Tức là cái lần anh dừng lại nhìn tôi ở phòng phỏng vấn không phải vì bất ngờ mà vì anh đang xem tôi có nhận ra không.

– Anh không gọi tôi lên thăm việc vì hồ sơ.

Tôi nói, giọng phẳng.

Anh quay lại.

– Không.

Một chữ. Nhưng cái cách anh nói không phải phủ nhận. Là thừa nhận.

– Bà nội tôi hỏi về cô.

Tôi đứng im.

– Trước khi mất, bà hỏi con bé Tết năm đó giờ ở đâu rồi.

Ngực tôi siết lại, không báo trước.

Bảy năm trước. Cái Tết đó. Bà nội anh không biết tôi là bạn gái thuê. Bà cứ nhìn tôi bằng cái cách như nhìn con cháu thật sự.

Bà hỏi tôi thích ăn gì. Bà dúi cho tôi phong bao lì xì màu đỏ, dặn đừng nói với ai. Bà nắm tay tôi khi cả nhà xem pháo hoa, thì thầm ở lại lâu lâu nhé cháu.

Tôi về rồi khóc một mình trong taxi.

Ba mươi triệu tôi không tiêu đồng nào suốt ba tháng.

– Cô về vì bà.

Anh không hỏi. Anh biết.

Tôi không trả lời. Nhưng im lặng là trả lời rồi.

Lăng Trì Dương bước lại gần, dừng cách tôi đúng một sải tay, nhìn thẳng vào mặt tôi.

– Hợp đồng hồi đó cô thực hiện đủ điều khoản. Tôi trả đúng giá.

Giọng anh lạ. Không lạnh, không ấm.

– Nhưng có một điều tôi không trả.

Tôi nhìn anh, không hiểu.

Anh không giải thích. Anh quay lại bàn, mở ngăn kéo, đặt thứ gì đó lên mặt kính.

Một phong bao lì xì màu đỏ.

Cũ. Góc bị nhàu. Giống hệt cái bà nội anh dúi vào tay tôi năm đó.

Không phải giống hệt.

Chính là cái đó.

– Cô bỏ quên trên ghế sofa khi ra về.

Giọng anh vẫn thản nhiên. Nhưng ngón tay anh đặt lên phong bao chậm hơn bình thường một nhịp.

Bảy năm anh giữ cái này.

Bảy năm.

Ngực tôi lại siết, mạnh hơn lần trước, và lần này tôi không kịp chuẩn bị.

– Cô nhận việc không?

Anh hỏi, mắt nhìn thẳng vào tôi.

Tôi nhìn phong bao đỏ trên bàn. Nhìn anh. Nhìn cái khoảng cách một sải tay giữa chúng tôi mà không ai chịu thu lại trước.

– Anh mời tôi lên đây để hỏi câu đó thật à?

Khóe miệng anh nhúc nhích, rất khẽ.

– Không.

Anh nói.

– Tôi mời cô lên để hỏi câu này.

Anh dừng lại đúng một giây, đủ để tim tôi bỏ mất một nhịp.

– Tết năm nay, cô có rảnh không?

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal