Chương 5
Tôi dành ba ngày cuối tuần để tìm hiểu kỹ hơn về Tập đoàn Dược phẩm Nhược Đường, không phải bằng cách điều tra bí mật gì cao siêu, mà đơn giản chỉ là đọc báo cáo tài chính công khai, tin tức ngành dược, và hồ sơ đấu thầu thuốc bảo hiểm y tế trong năm năm gần đây.
Chủ tịch tập đoàn là ông Tưởng Bách Xuyên, người sáng lập từ hai bàn tay trắng cách đây ba mươi năm, hiện đang chuẩn bị chuyển giao quyền điều hành cho con gái duy nhất.
Tưởng Nhược Hi.
Sản phẩm chủ lực của tập đoàn, loại thuốc hỗ trợ chức năng gan sau ghép tạng mang tên thương mại Liptec, chiếm gần sáu mươi phần trăm thị phần trong phân khúc này trên toàn quốc, giá thành cao gấp nhiều lần so với chi phí sản xuất thực tế, theo một bài điều tra báo chí từng bị gỡ bỏ không rõ lý do vài năm trước.
Nếu Ôn Mộc Thang được chứng minh hiệu quả và đưa vào danh mục bảo hiểm y tế chi trả, với chi phí sản xuất từ dược liệu thiên nhiên thấp hơn nhiều so với thuốc tổng hợp, thị phần của Liptec sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.
Tôi ngồi trước máy tính, ghép nối từng mảnh thông tin lại với nhau như ghép một thang thuốc.
Tưởng Nhược Hi xuất hiện tại bệnh viện, tài trợ viện phí cho Minh Minh, tiếp cận Đình. Đồng thời, công ty của cô ta cũng chính là bên đã cử người đến tham quan Viện Nghiên cứu ngay trước khi dược liệu bị đánh cắp.
Đây không phải trùng hợp. Đây là một kế hoạch có tính toán từ đầu, phục vụ cho nhiều mục đích cùng lúc: vừa loại bỏ tôi khỏi cuộc hôn nhân để Đình rảnh tay tái hôn, vừa ngăn chặn một nghiên cứu có khả năng đe dọa lợi ích kinh doanh của gia tộc cô ta.
Tôi gọi điện cho Vệ Thời Nam, kể lại toàn bộ những gì mình tìm ra.
Anh ta im lặng lắng nghe hết, không ngắt lời, chỉ đến cuối cùng mới lên tiếng.
“Cô có bằng chứng nào chứng minh mối liên hệ trực tiếp giữa Tưởng Nhược Hi và chồng cũ của cô không, ngoài việc cô ta tài trợ viện phí?”
“Chưa có bằng chứng trực tiếp.” Tôi thừa nhận. “Nhưng tôi có trực giác của một người từng trải qua chuyện này một lần.”
“Trực giác không đủ để đưa ra công luận, Lam Vi. Đặc biệt là khi đối thủ là một tập đoàn có quan hệ rộng và nguồn lực pháp lý mạnh. Nếu cô hành động vội vàng mà không có chứng cứ vững chắc, họ có thể kiện ngược cô vì tội vu khống.”
Tôi thở dài, biết anh ta nói đúng.
“Vậy tôi nên làm gì?”
“Tập trung vào việc cô làm tốt nhất. Hoàn thiện nghiên cứu, đưa ra kết quả không thể bác bỏ. Khi dữ liệu khoa học đủ vững chắc, không ai có thể phủ nhận giá trị của Ôn Mộc Thang, bất kể họ có bao nhiêu tiền hay quan hệ.”
“Còn chuyện dược liệu bị đánh cắp?”
“Tôi sẽ giúp cô liên hệ một vài đối tác đáng tin cậy trong ngành, đảm bảo nguồn cung dự phòng. Đồng thời, tôi nghĩ Viện nên cân nhắc lắp đặt hệ thống an ninh mới, độc lập với hệ thống cũ, tránh bị can thiệp lần nữa.”
“Cảm ơn bác sĩ Vệ.”
“Không cần khách sáo. Tôi tin vào giá trị khoa học của bài thuốc này, Lam Vi. Đó là lý do tôi giúp cô, không chỉ vì cô là đối tác nghiên cứu.”
Câu nói cuối cùng khiến tôi khựng lại một chút, nhưng không kịp hỏi thêm, anh ta đã chuyển sang bàn công việc tiếp theo.
Tối hôm đó, khi tôi đang ngồi làm việc trong phòng nhỏ sau phòng khám của sư phụ, điện thoại rung lên với một số lạ.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ, nhẹ nhàng nhưng có phần kẻ cả.
“Chào cô Lam Vi. Tôi là Tưởng Nhược Hi.”
Tôi im lặng một giây, không bất ngờ, chỉ hơi ngạc nhiên vì cô ta chủ động liên lạc sớm hơn tôi dự đoán.
“Có việc gì vậy, cô Tưởng?”
“Tôi nghĩ chúng ta nên gặp nhau, nói chuyện thẳng thắn với nhau một lần. Tôi tin rằng có nhiều hiểu lầm không cần thiết giữa chúng ta.”
“Hiểu lầm?” Tôi nhếch môi, dù cô ta không nhìn thấy. “Tôi nghĩ mọi thứ khá rõ ràng rồi, cô Tưởng à.”
“Có lẽ cô chưa biết hết câu chuyện.” Giọng cô ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Ngày mai, bảy giờ tối, nhà hàng Vân Các. Tôi mong cô đến, vì lợi ích của cả hai chúng ta, và của cả Minh Minh nữa.”
Cô ta cúp máy trước khi tôi kịp trả lời.
Tôi ngồi im một lúc lâu, nhìn màn hình điện thoại tối đen.
Kiếp trước, tôi chưa bao giờ có cơ hội nói chuyện trực tiếp với người phụ nữ đã âm thầm thay thế vị trí của mình. Kiếp này, cô ta chủ động tìm đến.
Tôi mỉm cười nhạt.
Được. Vậy thì gặp.
Nhà hàng Vân Các nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc trung tâm thành phố, không gian sang trọng, ánh đèn vàng dịu, mỗi bàn được ngăn cách kín đáo bằng vách ngăn gỗ chạm khắc tinh xảo.
Tưởng Nhược Hi đã ngồi sẵn khi tôi đến, mặc váy lụa màu ngà, tóc búi gọn, trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, toát lên khí chất của một người sinh ra đã quen với sự giàu có.
“Cô đến rồi.” Cô ta mỉm cười, ra hiệu cho tôi ngồi xuống đối diện.
Tôi ngồi xuống, không vòng vo. “Cô muốn nói gì, cô Tưởng?”
“Trước hết, cảm ơn cô đã dành thời gian.” Cô ta rót cho tôi một tách trà. “Tôi biết cô đang nghĩ tôi là người thứ ba chen vào cuộc hôn nhân của cô. Nhưng sự thật phức tạp hơn cô tưởng.”
“Vậy thì cô nói cho tôi nghe sự thật đi.”
Tưởng Nhược Hi im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xuống tách trà trước mặt.
“Tôi và Thiệu Đình quen nhau từ khi anh ấy còn là bác sĩ nội trú, trước khi anh ấy cưới cô. Chúng tôi đã từng có một khoảng thời gian bên nhau, nhưng gia đình tôi phản đối, vì lúc đó anh ấy chỉ là một bác sĩ trẻ không có gì trong tay. Tôi đã buông tay, để anh ấy đi lấy vợ khác.”
Tôi nhíu mày, cảm giác một mảnh ghép mới vừa xuất hiện.
“Vậy khi Minh Minh bị bệnh, cô xuất hiện lại vì…”
“Vì anh ấy chủ động tìm đến tôi.” Tưởng Nhược Hi ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt không hề né tránh. “Ba tháng trước, khi Minh Minh được chẩn đoán suy gan giai đoạn cuối, chi phí điều trị vượt quá khả năng của bảo hiểm y tế, Thiệu Đình đã liên lạc với tôi, xin tôi giúp đỡ tài chính. Anh ấy nói, chỉ cần tôi giúp, sau này anh ấy sẽ ly hôn cô để đến với tôi.”
Tôi ngồi im, không quá bất ngờ, vì đây gần như khớp hoàn toàn với suy đoán của mình, chỉ khác một chi tiết: người chủ động không phải cô ta, mà là Đình.
“Tôi biết điều đó không đúng đắn.” Tưởng Nhược Hi tiếp tục, giọng có phần chua chát. “Nhưng tôi đã yêu người đàn ông đó từ rất lâu, và tôi nghĩ, đây là cơ hội cuối cùng để có được anh ấy. Tôi tài trợ viện phí, không phải vì thương Minh Minh, mà thẳng thắn mà nói, vì tôi muốn mua lấy vị trí trong cuộc đời Thiệu Đình.”
“Còn chuyện dược liệu của Viện Nghiên cứu bị đánh cắp?” Tôi hỏi thẳng, không để cô ta lái câu chuyện sang hướng khác.
Tưởng Nhược Hi khựng lại, ánh mắt thoáng bối rối thật sự, không giống như diễn.
“Cô nói gì? Tôi không biết chuyện đó.”
“Người đại diện công ty cô từng đến tham quan kho dược liệu của Viện Nghiên cứu Dược học Cổ truyền tuần trước. Ngay sau đó, camera an ninh bị mất tín hiệu, và một lô dược liệu quý biến mất.”
Tưởng Nhược Hi đặt tách trà xuống, gương mặt dần trở nên nghiêm túc.
“Tôi đến thăm Viện đó thật, nhưng đó là chỉ đạo của cha tôi, để tìm hiểu tiềm năng hợp tác thương mại, không phải để phá hoại. Nếu có ai trong công ty tôi làm chuyện đó, tôi cam đoan không phải theo lệnh của tôi.”
“Vậy có thể là ai?”
Tưởng Nhược Hi im lặng một lúc lâu, rồi thở dài, ánh mắt trở nên nặng nề.
“Có lẽ là cha tôi. Ông ấy biết rất rõ, nếu bài thuốc cổ của cô thành công, Liptec sẽ mất phần lớn thị phần. Ông ấy là người rất… quyết liệt trong kinh doanh, sẵn sàng làm mọi cách để bảo vệ lợi ích công ty, kể cả những cách không quang minh.”
Tôi nhìn cô ta, cố gắng đánh giá xem những lời này có bao nhiêu phần thật.
“Cô Tưởng, tôi cảm ơn cô đã nói thẳng với tôi hôm nay. Nhưng tôi cần cô hiểu một điều. Tôi không còn quan tâm đến việc cô và Thiệu Đình có quan hệ gì. Cuộc hôn nhân đó, với tôi, đã kết thúc từ trước khi cô xuất hiện, chỉ là tôi chưa nhận ra mà thôi.”
Tưởng Nhược Hi nhìn tôi, có chút ngạc nhiên.
“Nhưng nếu cha cô ta thật sự đứng sau việc phá hoại nghiên cứu của tôi, và đứng sau kế hoạch dùng tôi như công cụ cứu Minh Minh rồi vứt bỏ, thì đó là chuyện tôi sẽ không bỏ qua.”
Giọng tôi lạnh hẳn, khiến Tưởng Nhược Hi khẽ rùng mình.
“Cô định làm gì?”
“Tôi sẽ tìm ra sự thật. Toàn bộ sự thật. Và tôi sẽ để nó phơi bày ra ánh sáng, đúng lúc, đúng chỗ.”
Tôi đứng dậy, để lại tách trà chưa uống hết.
“Cảm ơn cô Tưởng vì bữa tối. Nhưng tôi nghĩ, từ giờ, cô nên tự quyết định cô đứng về phía nào, phía cha cô, hay phía sự thật.”
Tôi rời khỏi nhà hàng, bước ra thang máy, không quay đầu lại.
Sau lưng tôi, Tưởng Nhược Hi vẫn ngồi yên bên bàn, ánh mắt nhìn theo bóng lưng tôi, không biết đang nghĩ gì.