Chương 1
Anh ta sang tên toàn bộ căn biệt thự tôi đứng tên góp vốn cho nhân tình, tưởng tôi sẽ chỉ biết khóc. Anh ta không biết công ty giữ hồ sơ công chứng của căn nhà đó, tôi đã mua lại từ ba tháng trước.
Tờ giấy sang tên nằm trên bàn, mực vẫn còn ướt.
Tôi nhìn nó một giây. Rồi tôi đặt ly cà phê xuống, cầm tờ giấy lên, đọc từng dòng.
Đúng rồi. Căn biệt thự số 14 đường Trường Phong, diện tích 420 mét vuông, đứng tên Lâm Thiệu Tường. Người nhận chuyển nhượng: Giang Hiểu Yên.
Tên của cô ta.
Tôi gấp tờ giấy lại, vuốt phẳng nếp gấp, đặt vào túi xách.
Lâm Thiệu Tường đứng cạnh cửa, nhìn tôi với vẻ mặt chờ đợi. Anh ta chờ gì, tôi biết. Chờ nước mắt. Chờ giọng run run hỏi “tại sao.” Chờ tôi quỳ xuống van xin.
Tôi kéo khóa túi xách lại, đứng dậy.
“Kí xong rồi,” tôi nói. “Anh cần thêm gì không?”
Anh ta khựng lại.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Còn gì nữa không?”
Anh ta không trả lời được.
Tôi bước qua cửa.
Hôn nhân này bắt đầu bằng một tờ hợp đồng, kết thúc cũng vậy, chỉ là tôi đã đọc kỹ điều khoản hơn anh ta tưởng.
Ba năm trước, gia đình họ Lâm cần thanh khoản gấp. Cha tôi, Tống Hoài Giang, rót vào tập đoàn Lâm đúng 200 tỷ đồng qua một cơ chế vòng vèo: tôi đứng tên cá nhân góp vốn vào tài sản, mà tài sản lớn nhất là căn biệt thự đó. Không ai trong nhà họ Lâm đọc kỹ phần phụ lục, trang mười bảy, khoản 3.2.
Tôi đọc.
Lâm Thiệu Tường cưới tôi vì lệnh của cha anh ta. Còn tôi, tôi cưới vì nghĩ mình có thể học cách yêu một người lạnh nhạt. Hóa ra không thể. Nhưng điều đó không quan trọng nữa.
Quan trọng là ba tháng trước, khi tôi tình cờ thấy tin nhắn của anh ta gửi cho Giang Hiểu Yên, tôi không khóc. Tôi mở máy tính, gọi cho luật sư riêng, và bắt đầu mua lại toàn bộ hồ sơ công chứng căn nhà từ đơn vị lưu trữ độc lập.
Mất hai tuần. Tốn một khoản nhỏ. Không ai biết.
Ba tháng tôi chờ anh ta tự tay ký.
Vì nếu tôi là người đề nghị ly hôn trước, có một điều khoản nhỏ trong hợp đồng hôn nhân sẽ kích hoạt, ràng buộc phần tài sản về phía gia đình họ Tống. Cha tôi đưa vào đó như một lớp bảo hiểm, nhưng lại vô tình trở thành cái bẫy nếu tôi nóng vội.
Tôi không nóng vội.
Tôi về căn hộ nhỏ mà tôi thuê riêng từ tháng trước, pha một ấm trà, ngồi xuống, gọi cho luật sư Minh.
“Anh ta đã ký rồi,” tôi nói.
“Tốt.” Giọng luật sư Minh ngắn gọn như thường lệ. “Ngày mai chúng ta nộp hồ sơ.”
“Có vấn đề gì không?”
“Không có. Hồ sơ công chứng bên chị giữ là bản gốc. Bản anh ta đang cầm là bản sao đã được thay thế trong hệ thống lưu trữ của văn phòng cũ, văn phòng đó đã giải thể tháng Tư năm ngoái.”
Tôi đặt chén trà xuống.
“Nghĩa là anh ta sang tên một căn nhà không còn thuộc về anh ta.”
“Chính xác.”
Tôi cúp máy.
Sáng hôm sau, tôi mặc áo trắng, tóc búi thấp, đến tòa nhà công chứng lúc tám giờ kém mười lăm. Luật sư Minh đã đứng ở sảnh, cặp tài liệu trên tay.
Chúng tôi không nói nhiều.
Lúc mười giờ bốn mươi, điện thoại tôi rung. Lâm Thiệu Tường gọi.
Tôi nhìn màn hình ba giây. Rồi tắt chuông.
Anh ta gọi lại. Tôi tắt tiếp.
Tin nhắn hiện ra lúc mười một giờ, chỉ một dòng: “Em làm gì vậy.”
Không dấu hỏi. Như thể anh ta còn chưa tin đây là câu hỏi thật.
Tôi cầm điện thoại lên, gõ lại, cũng một dòng: “Anh sang tên nhầm rồi. Căn nhà đó không phải của anh từ ba tháng trước.”
Gửi đi.
Tôi cất điện thoại vào túi, bước ra ngoài, hít một hơi dài.
Nắng tháng Mười một nhạt, gió hơi se lạnh, không khí có mùi của những ngày sắp thay đổi.
Anh ta gọi lại lần thứ ba.
Lần này tôi bắt máy.
“Em đang ở đâu.”
“Tòa nhà công chứng quận Ba.” Tôi nói bình thản. “Anh có cần địa chỉ không?”
Im lặng kéo dài bốn giây.
“Em dám…”
“Anh nên nói chuyện với luật sư của anh trước khi tiếp tục câu đó,” tôi ngắt lời, giọng vẫn đều. “Vì những gì anh sắp nói có thể được dùng sau này.”
Tôi cúp máy.
Buổi chiều, Giang Hiểu Yên gọi cho tôi.
Tôi bắt máy ngay lần đầu. Tò mò xem cô ta sẽ mở miệng thế nào.
“Chị Vân Kỳ, chị có thể ngồi lại nói chuyện không? Tôi nghĩ chúng ta…”
“Không cần.” Tôi ngồi xuống ghế cà phê gần cửa sổ, nhìn ra phố. “Cô muốn căn nhà đó thật ra vì cô không biết nó đã trở lại tên tôi từ trước khi anh ta ký bất cứ thứ gì. Bây giờ cô biết rồi.”
“Nhưng Thiệu Tường anh ấy…”
“Là vấn đề của cô,” tôi nói nhẹ. “Chúc cô may mắn.”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, mặt úp xuống.
Không phải vì tức. Chỉ vì tôi không muốn nghe thêm gì nữa.
Tối đó cha tôi gọi.
Ông biết hết rồi, như thường lệ. Ông không hỏi tôi có ổn không. Ông hỏi: “Con cần gì không?”
Tôi nhìn căn hộ nhỏ, ánh đèn vàng ấm, cốc trà nguội trên bàn.
“Không cần gì hết, cha.”
“Tốt.” Ông ngừng một giây. “Cái điều khoản đó trong hợp đồng, cha bỏ vào vì cha biết con sẽ không nóng vội.”
Tôi bật cười, lần đầu tiên trong ngày.
“Cha tin con hơn con tưởng.”
“Cha chỉ biết con.” Giọng ông khẽ hơn. “Còn họ thì không.”
Tôi ngồi im một lúc sau khi cúp máy.
Bốn năm. Tôi đã ở trong căn nhà đó bốn năm, treo rèm, chọn gạch, chịu đựng những bữa tối im lặng như đá. Nghĩ rằng mình có thể quen.
Hóa ra điều quen duy nhất là cảm giác không thuộc về nơi đó.
Giờ tôi mới hiểu, đó không phải chịu đựng… đó là chờ.
Sáng hôm sau, tôi mở email.
Cái Điều Khoản Cha Giấu
Có một cái tên tôi không ngờ sẽ thấy ở đây.
Không phải Thiệu Tường. Không phải luật sư của anh ta.
Là Minh Khải, đối tác đầu tư cũ của cha tôi, người đã biến mất khỏi ngành bất động sản đúng năm tôi lấy chồng.
Tiêu đề email vỏn vẹn một dòng: “Tôi biết điều khoản thứ bảy. Và tôi biết cha cô không phải người duy nhất đặt nó vào.”
Tôi đọc lại ba lần.
Tay không run. Nhưng tim thì có.
Bốn năm trước, khi tôi ký hợp đồng tiền hôn nhân trong trạng thái mơ màng vì tưởng đó chỉ là thủ tục, cha tôi ngồi bên cạnh, im lặng, không giải thích gì.
Tôi cứ nghĩ ông tin tôi.
Nhưng nếu ông không phải người duy nhất biết…
Thì từ đầu, ai đang bảo vệ tôi, và ai đang dùng tôi?
