Chương 1

  1. Home
  2. Điều Đầu Tiên Tôi Làm Khi Sống Lại Là Đi Vay Tiền
  3. Chương 1
Next

Tôi chết vào một buổi sáng tháng Ba.

Không phải tai nạn. Không phải bệnh tật. Tôi chết vì kiệt sức, vì hai mươi năm làm việc không ngừng để trả nợ cho một gia đình chưa một lần gọi tôi là “người của nhà này.”

Và rồi tôi mở mắt.

Trần nhà quen thuộc. Mùi ẩm mốc quen thuộc. Tiếng mẹ gọi ăn sáng từ dưới bếp vọng lên, giọng bà vẫn còn khỏe, vẫn còn ấm.

Tôi ngồi dậy, nhìn bàn tay mình.

Mười tám tuổi.

Tôi, Diệp Thừa Phong, đã quay trở lại.

1
Năm đó là năm 2004.

Tôi biết rõ từng thứ sắp xảy ra, rõ đến mức ghê người. Biết rằng ba tháng nữa, chú Diệp Kế Minh sẽ đến nhà vay hai trăm triệu của mẹ tôi, nói là “đầu tư chắc ăn,” rồi trắng tay bỏ trốn. Biết rằng năm tôi hai mươi mốt tuổi, Trần Hiểu Vân, cô gái tôi yêu đến mức quên cả bản thân, sẽ bước vào lễ đường với người anh họ của tôi, mặc chiếc váy tôi không đủ tiền mua cho cô ấy.

Và biết rằng mảnh đất ở góc đường Bình An, con đường bụi bặm không ai thèm ngó, mười năm sau sẽ trở thành trung tâm thương mại lớn nhất tỉnh.

Tôi không vội trả thù.

Người đã chết một lần rồi, không còn biết vội vàng là gì nữa.

Buổi sáng hôm đó, thay vì đến trường như thường lệ, tôi mặc bộ quần áo tử tế nhất trong tủ, chải đầu gọn gàng, rồi đi thẳng đến ngân hàng Nông nghiệp chi nhánh quận.

Nhân viên tín dụng nhìn tôi, một đứa mười tám tuổi mặt non choẹt, với ánh mắt mà tôi đã quá quen trong kiếp trước, ánh mắt của người nhìn kẻ không đáng mất thời gian.

“Em muốn vay tiền mua đất,” tôi nói, giọng phẳng lặng.

Anh ta cười khẽ, loại nụ cười lịch sự nhưng lạnh.

“Em có tài sản thế chấp không?

2
“Có,” tôi trả lời.

Tôi đặt lên bàn một tập giấy tờ nhà đất, chứng nhận quyền sở hữu căn nhà của mẹ tôi ở đường Minh Đức.

Anh ta nhìn xuống, ánh mắt thay đổi một chút, nhưng vẫn chưa đủ để gọi là nghiêm túc.

“Căn này định giá tối đa ba trăm triệu. Em muốn vay bao nhiêu?”

“Hai trăm triệu.”

Anh ta dừng lại.

“Em… bao nhiêu tuổi?”

“Mười tám. Đủ tuổi ký hợp đồng theo luật dân sự năm 1995, điều 17.”

Lần này anh ta không cười nữa.

3
Thủ tục mất ba tuần.

Ba tuần tôi đi đi lại lại, bổ sung hồ sơ, giải thích mục đích vay vốn theo đúng quy trình, không bỏ sót một dấu phẩy nào. Kiếp trước tôi làm kế toán hai mươi năm, giấy tờ ngân hàng với tôi quen như mặt người thân.

Quen hơn mặt người thân, thực ra.

Mẹ tôi biết vào ngày tôi đưa bà ký giấy thế chấp.

Bà đứng im rất lâu.

“Thừa Phong, con định làm gì?”

“Mua đất, mẹ.”

“Mảnh đất nào?”

“Góc đường Bình An, chỗ gần bãi phế liệu cũ.”

Bà nhìn tôi như nhìn đứa con vừa nói sẽ nhảy xuống sông.

“Chỗ đó không ai mua đâu con. Đất bùn, ngập nước mùa mưa, xa trung tâm…”

“Con biết,” tôi nói, nhẹ nhàng mà chắc. “Con biết chính xác mảnh đất đó đáng giá bao nhiêu. Mẹ chỉ cần tin con một lần.”

Bà im lặng rất lâu.

Rồi bà cầm bút ký.

4
Hôm tôi nhận giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, tôi đứng giữa khoảnh đất bỏ hoang đó, nhìn bùn và cỏ dại và rác, nghe tiếng xe tải ì ạch trên con đường đất phía xa.

Không ai hiểu tôi đang nhìn gì.

Tôi đang nhìn tòa nhà mười lăm tầng sẽ mọc lên chỗ này vào năm 2014.

Tôi đang nhìn khoản tiền sẽ đủ để mẹ tôi không bao giờ phải khóc vì chú Kế Minh nữa.

Tôi đang nhìn cái kết của một kiếp người mà tôi đã không kịp sống.

Điện thoại tôi rung lên, số lạ, giọng đàn ông quen đến mức buồn nôn vang lên từ đầu dây.

“Thừa Phong hả? Chú Kế Minh đây.”

Tôi không nói gì.

Không phải vì bất ngờ. Mà vì tôi đang đếm nhịp thở của mình, chậm rãi, để cái lạnh trong ngực không trào ra thành giọng run rẩy.

Kiếp trước, nghe giọng này tôi hay khóc.

Kiếp này thì không.

“Con nghe không? Chú nghe nói con vừa thế chấp nhà của mẹ con?”

“Dạ. Con nghe.”

“Con làm vậy là không nghĩ cho mẹ. Nhỡ thua lỗ thì sao? Chú với mẹ con đang tính chuyện lâu dài, mà con…”

“Chú đang tính chuyện lâu dài với mẹ con,” tôi ngắt lời, giọng vẫn đều. “Vậy xin hỏi chú đã ly hôn cô Tuyết Lan chưa?”

Đầu dây im.

Hai giây. Ba giây.

“Con… con biết gì mà nói vậy?”

“Con biết đủ thứ, chú Kế Minh ơi.”

5
Tôi biết rằng năm 2006, chú sẽ thuyết phục mẹ bán căn nhà đường Minh Đức, lấy tiền góp vào công ty chú, rồi công ty phá sản theo cách mà chỉ một mình chú không mất gì.

Tôi biết mẹ tôi sẽ khóc trong căn phòng trọ chật hẹp, tự trách mình, đến lúc bệnh cũng không dám nói.

Tôi biết tôi của kiếp trước đã làm việc ba công ty cùng lúc, trả nợ thay cho một người không xứng đáng được một giọt nước mắt nào của mẹ.

Và tôi biết chú Kế Minh sẽ không bao giờ ngờ rằng đứa con gái mười tám tuổi mà chú coi là trở ngại, giờ đây đang đứng trên mảnh đất trị giá tương lai, cầm trên tay bằng chứng về tài khoản bí mật của chú ở ngân hàng Á Đông, thứ tôi đã nhờ người photocopy âm thầm từ ba tuần trước.

“Chú gặp con chiều nay được không?” tôi hỏi, ngọt ngào đến mức lạ. “Con có vài tờ giấy muốn cho chú xem.”

Đầu dây lại im.

Lần này lâu hơn.

“Con… định làm gì?”

Tôi nhìn khoảnh đất bùn lầy dưới chân, nhìn cái tương lai mà chỉ mình tôi thấy, và lần đầu tiên kể từ khi sống lại, tôi mỉm cười thật sự.

“Con không định làm gì cả, chú ơi. Con chỉ muốn nói chuyện.”

Tôi cúp máy.

Đất Này Tôi Giữ

Buổi chiều chú Kế Minh đến, mặt tái như người vừa thấy ma.

Tôi ngồi ở quán cà phê quen, gọi sẵn hai ly, đẩy tập hồ sơ qua bàn như đang trao thực đơn.

Chú mở ra.

Tôi nhìn mắt chú chạy qua từng trang, từng con số, từng cái tên tài khoản mà chú tưởng chỉ mình chú biết.

“Cái này…”

“Con photocopy ba bộ,” tôi nói nhẹ. “Một bộ con giữ. Một bộ gửi người quen. Một bộ, chú tự đoán đi.”

Chú Kế Minh đặt tập giấy xuống.

Bàn tay run.

Tôi uống cà phê, chậm rãi, thưởng thức cái khoảnh khắc mà kiếp trước tôi không bao giờ dám tưởng tượng.

“Chú muốn gì?” chú hỏi, giọng khàn hẳn.

“Con muốn chú rời xa mẹ con,” tôi đáp. “Lịch sự. Êm thấm. Không để mẹ con khóc thêm một lần nào nữa.”

“Nếu không?”

Tôi mỉm cười lần hai trong ngày.

“Thì bộ thứ ba con vừa nhắc sẽ tự tìm đường đến đúng chỗ.”

Chú đứng dậy, không nhìn tôi, bước ra cửa với dáng của người vừa già thêm mười tuổi.

Tôi nhìn theo, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến căn nhà đường Minh Đức vẫn còn nguyên vẹn trong kiếp này.

Rồi điện thoại tôi rung lên, tin nhắn từ người quen tôi nhờ giữ hồ sơ.

“Có người vừa hỏi thăm mày. Không phải Kế Minh.”

Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!