Chương 10
Việc bắt giữ nghi phạm khai ra tên Chu Nhã Kỳ đã mở ra một hướng điều tra hoàn toàn mới, khiến cơ quan công an quyết định mở rộng phạm vi vụ án, không chỉ dừng lại ở hành vi giả mạo giấy tờ và gian lận tài chính, mà còn bao gồm cả hành vi thuê người đe dọa, tấn công nhân chứng.
Chu Nhã Kỳ bị triệu tập thẩm vấn, ban đầu phủ nhận mọi liên quan, nhưng trước bằng chứng ghi âm điện thoại và giao dịch chuyển tiền cho nghi phạm bị bắt, cô ta cuối cùng phải thừa nhận đã thuê người thực hiện vụ tấn công, theo chỉ đạo trực tiếp từ bà Phượng Lan.
“Bà ấy nói với tôi, nếu không ngăn chặn được những tài liệu đó đến tay cơ quan điều tra, cả gia tộc sẽ sụp đổ, và con trai tôi cũng sẽ không còn tương lai nào trong gia tộc này nữa,” Chu Nhã Kỳ khai trước cơ quan điều tra, theo thông tin Đặng Thảo Vy nhận được từ nguồn tin nội bộ.
Lời khai đó trở thành bằng chứng quyết định, khiến cơ quan công an ra quyết định khởi tố bổ sung đối với bà Phượng Lan về hành vi chỉ đạo đe dọa, cản trở hoạt động điều tra, đồng thời áp dụng biện pháp tạm giam đối với bà để phục vụ điều tra.
Minh Khải, dù không trực tiếp liên quan đến vụ tấn công, nhưng với vai trò là người phê duyệt các khoản chi phí bất minh và có liên quan mật thiết đến các giao dịch chuyển nhượng tài sản gian lận, cũng chính thức bị khởi tố về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, dù được tại ngoại do hợp tác khai báo và có nhân thân tốt.
Tin tức về vụ bắt giữ bà Phượng Lan nhanh chóng lan truyền khắp các mặt báo, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong toàn bộ vụ việc.
Tôi đọc tin tức đó trong một buổi sáng yên tĩnh tại văn phòng mới của Tống Gia Bất Động Sản, cảm thấy một cảm xúc phức tạp khó gọi tên, không hẳn là vui mừng, cũng không hẳn là thương xót, mà là một sự nhẹ nhõm lẫn với nỗi buồn mơ hồ cho một gia tộc từng có thể đã đi theo một con đường khác, nếu lòng tham không lấn át tất cả.
Đặng Thảo Vy đến văn phòng tôi vào buổi trưa, mang theo bản tóm tắt cập nhật tình hình vụ án.
“Với những bằng chứng và lời khai hiện tại,” cô nói, “tôi tin phiên tòa hình sự sẽ được đưa ra xét xử trong khoảng hai tháng tới. Về phần vụ kiện dân sự tranh chấp di chúc, với những diễn biến này, tôi tin khả năng tòa công nhận hiệu lực bản di chúc gốc của chị là rất cao.”
Tôi gật đầu, nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh khu đô thị mà Tống Gia Bất Động Sản đang phát triển, một dự án mà chính cụ Đức Hoài đã đặt nền móng từ những ngày đầu tiên.
“Cô Vy,” tôi nói, “tôi có một câu hỏi, không liên quan đến pháp lý.”
“Chị cứ hỏi,” cô đáp.
“Cô nghĩ, liệu tôi có đang làm đúng không? Khi đẩy mọi chuyện đến mức này, khiến cả một gia tộc sụp đổ?” tôi hỏi, giọng có chút do dự hiếm hoi.
Thảo Vy nhìn tôi một lúc, rồi đáp, giọng chân thành.
“Chị không đẩy gia tộc đó sụp đổ,” cô nói, “họ tự sụp đổ, vì những lựa chọn sai lầm của chính họ. Chị chỉ đơn giản là không còn im lặng để bảo vệ những sai lầm đó nữa. Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa việc phá hoại và việc đòi lại công lý.”
Tôi gật đầu, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn phần nào, dù nỗi buồn mơ hồ vẫn còn đó, như một vết sẹo cũ chưa lành hẳn.
Hai tháng sau, phiên tòa hình sự chính thức được mở, thu hút sự chú ý lớn từ dư luận và giới truyền thông, khi vụ việc đã trở thành một trong những vụ án gian lận tài chính doanh nghiệp lớn nhất được đưa ra xét xử công khai trong năm.
Tôi có mặt tại phiên tòa với tư cách bị hại và người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan, ngồi cùng hàng ghế với Đặng Thảo Vy.
Bà Phượng Lan xuất hiện trong bộ đồ đơn giản, không còn vẻ kiêu sa như trước, gương mặt hốc hác sau nhiều tháng tạm giam. Minh Khải ngồi cách bà không xa, ánh mắt tránh né mọi sự chú ý xung quanh.
Phiên tòa diễn ra trong ba ngày, với phần thẩm vấn kỹ lưỡng từng nhân chứng. Ông Kiên trình bày lại toàn bộ lời khai trước tòa, giọng ông không còn run rẩy như những lần trước, mà vững vàng, rõ ràng từng chi tiết.
Bác sĩ Lê Anh Tuấn cũng có mặt, xác nhận trước tòa về tình trạng tinh thần hoàn toàn minh mẫn của cụ Đức Hoài tại thời điểm lập di chúc, kèm theo toàn bộ hồ sơ bệnh án được trình chiếu công khai.
Ông Bùi Quang Huy trình bày chi tiết báo cáo kiểm toán, chỉ ra từng giao dịch bất thường, từng khoản chênh lệch giá trị tài sản, khiến hội đồng xét xử và những người tham dự đều im lặng theo dõi với vẻ nghiêm trọng.
Đến phần luật sư bào chữa cho bà Phượng Lan cố gắng lập luận rằng bà chỉ hành động vì lo lắng cho tương lai của gia tộc, không có ý định chiếm đoạt tài sản cho riêng mình, viện dẫn tình trạng sức khỏe và tuổi tác của bà để xin giảm nhẹ hình phạt.
Đến lượt tôi được mời trình bày với tư cách bị hại, tôi đứng dậy, bước đến trước hội đồng xét xử, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát.
“Kính thưa hội đồng xét xử,” tôi nói, “tôi không đến đây để yêu cầu một mức án nặng nề nhất có thể dành cho bị cáo. Tôi đến đây để yêu cầu công lý được thực thi đúng theo pháp luật, dựa trên bằng chứng và mức độ vi phạm thực tế, không hơn không kém.”
“Bị cáo Tống Phượng Lan đã lợi dụng vị trí của mình trong gia tộc để chỉ đạo hành vi giả mạo giấy tờ, chiếm đoạt tài sản trị giá hàng trăm tỷ đồng, và khi bị phát hiện, đã không ngần ngại chỉ đạo hành vi đe dọa, tấn công những người dám nói lên sự thật,” tôi tiếp tục, “đây không phải hành động của một người mẹ lo lắng cho tương lai con cháu, mà là hành động có tính toán, có hệ thống, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hàng nghìn nhân viên và cổ đông của tập đoàn.”
Bà Phượng Lan cúi đầu, không dám nhìn tôi.
“Tuy nhiên,” tôi nói tiếp, giọng dịu lại đôi chút, “tôi cũng mong hội đồng xét xử xem xét đến những tình tiết giảm nhẹ hợp lý, và đảm bảo quyền được điều trị y tế đầy đủ cho bị cáo trong quá trình chấp hành án, vì dù thế nào, tôi cũng không muốn thấy công lý được thực thi bằng sự trả thù cá nhân.”
Tôi trở về chỗ ngồi, cảm nhận ánh mắt ngạc nhiên từ nhiều người trong phòng xử án, bao gồm cả Đặng Thảo Vy, người có lẽ không ngờ tôi sẽ nói ra những lời như vậy.
Trước khi rời phòng xử án, tôi bắt gặp ánh mắt bà Phượng Lan nhìn về phía mình, không còn vẻ kiêu ngạo hay khinh miệt như những ngày đầu tôi gặp bà trong phòng họp gia tộc. Chỉ còn lại một sự mệt mỏi, gần như là một lời cầu xin thầm lặng.
Tôi không quay đi ngay, mà nhìn lại bà một lúc, không phải để hả hê, mà để tự mình xác nhận, rằng mình đã đi đến cuối con đường này bằng sự thật, chứ không phải bằng ác ý.
Đặng Thảo Vy khẽ chạm vào vai tôi. “Chị làm tốt lắm,” cô nói, “không phải ai đứng ở vị trí bị hại cũng đủ bình tĩnh để nói những lời vừa công tâm vừa nhân văn như chị vừa nói.”
“Tôi không muốn trở thành phiên bản khác của bà ấy,” tôi nói khẽ, “dùng quyền lực hay vị thế để dồn ép người khác đến đường cùng, dù người đó từng đối xử tệ với mình.”
Phiên tòa kết thúc ngày thứ ba với việc hội đồng xét xử tuyên bố sẽ nghị án và công bố phán quyết sau một tuần.
Đúng một tuần sau, tòa án tuyên đọc phán quyết trước sự chứng kiến của đông đảo phóng viên và những người liên quan.
Bà Tống Phượng Lan bị tuyên án tám năm tù giam về các tội danh giả mạo trong công tác, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, và chỉ đạo hành vi đe dọa, cản trở hoạt động điều tra.
Minh Khải, với vai trò thứ yếu hơn trong việc chỉ đạo các hành vi gian lận, cùng với việc hợp tác tích cực trong quá trình điều tra và thành khẩn khai báo, được tòa tuyên án ba năm tù nhưng cho hưởng án treo, kèm theo yêu cầu bồi thường toàn bộ phần thiệt hại tài chính đã gây ra cho tập đoàn.
Chu Nhã Kỳ bị tuyên án hai năm tù giam về hành vi thuê người thực hiện tấn công, đe dọa nhân chứng.
Cùng ngày, tòa án dân sự cũng đưa ra phán quyết cuối cùng về vụ tranh chấp di chúc, chính thức công nhận hiệu lực pháp lý của bản di chúc gốc do cụ Tống Đức Hoài lập ba tháng trước khi qua đời, xác nhận quyền thừa kế hợp pháp của tôi đối với ba mươi lăm phần trăm cổ phần Tập đoàn Tống và toàn quyền điều hành Tống Gia Bất Động Sản.
Khi rời khỏi phòng xử án, tôi bắt gặp ánh mắt của Minh Khải lần cuối, trước khi anh ta được đưa đi làm thủ tục hoàn tất bản án treo.
“Khánh Dao,” anh ta gọi tôi lại, giọng khàn đặc, “anh xin lỗi. Vì tất cả mọi chuyện.”
Tôi dừng lại, nhìn anh ta một lúc lâu, cố gắng tìm trong lòng mình một cảm xúc rõ ràng, nhưng chỉ thấy một sự bình thản lạ lùng, không còn đau đớn, cũng không còn căm ghét.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh,” tôi nói, “nhưng tôi không thể quay lại là người vợ của anh nữa, dù trên giấy tờ hay trong lòng. Chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, trước cả khi mọi chuyện này xảy ra.”
Anh ta gật đầu, mắt đỏ hoe. “Anh biết. Anh chỉ muốn em biết, dù mọi chuyện đã đến mức này, anh vẫn từng thật lòng yêu em, ít nhất là ở giai đoạn đầu.”
“Tôi tin điều đó,” tôi nói, giọng dịu lại, “nhưng tình yêu không đủ để cứu vãn một cuộc hôn nhân, khi một trong hai người chọn im lặng thay vì đứng lên bảo vệ người còn lại.”
Tôi quay đi, bước ra khỏi tòa án, không ngoái lại lần nào, giống như buổi chiều tôi rời khỏi phòng họp gia tộc nhiều tháng trước.
Bên ngoài, ông Vũ Hà Trung đang chờ tôi, cùng với Đặng Thảo Vy và ông Kiên.
“Xong rồi,” tôi nói, thở ra một hơi thật dài, như trút bỏ được gánh nặng đã đeo mang suốt nhiều tháng qua.
“Xong rồi,” ông Trung lặp lại, mỉm cười, “và cô đã làm được, đúng như cụ Đức Hoài tin tưởng.”
Đặng Thảo Vy nhìn tôi, cười nhẹ. “Chị biết không, đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp của tôi, tôi thấy một người bị hại kết thúc vụ kiện của mình bằng một lời xin lỗi được chấp nhận, thay vì một lời nguyền rủa.”
“Tôi không nghĩ mình rộng lượng đến vậy đâu,” tôi nói, “tôi chỉ đơn giản không muốn mang theo hận thù đi hết quãng đời còn lại. Nó nặng nề lắm, cô Vy à.”
Ông Kiên gật đầu, đôi mắt ông cũng ánh lên một sự nhẹ nhõm tương tự. “Cụ Đức Hoài chắc chắn đang mỉm cười ở đâu đó, khi thấy mọi chuyện kết thúc theo cách này, công bằng nhưng không tàn nhẫn.”
Chúng tôi đứng đó một lúc lâu, trước bậc thềm tòa án, không ai vội vã rời đi, như muốn kéo dài thêm một chút khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này sau bao tháng ngày căng thẳng.
Tôi nhìn lên bầu trời chiều hôm đó, trong xanh và rộng lớn, cảm thấy lần đầu tiên sau rất lâu, mình có thể thở một cách thật sự tự do.
