Chương 5
Tôi quyết định không âm thầm trình báo công an ngay, mà triệu tập một cuộc họp gia đình, mời cả chú Tư và Hân đến, để cho mọi chuyện được phơi bày rõ ràng trước khi đi đến bước cuối cùng.
Chú Tư đến với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, còn Hân thì né tránh ánh mắt tôi ngay từ khi bước vào.
“Con mời mọi người đến hôm nay,” tôi mở lời, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát, “vì có một chuyện nghiêm trọng liên quan đến Hân, con của chú Tư.”
Chú Tư giật mình, quay sang nhìn con trai. “Chuyện gì vậy Lan?”
Tôi đưa ra tin nhắn tống tiền cùng bằng chứng Minh Ký đã thu thập được. “Hân đã cắt ghép tin nhắn của con để tống tiền hai trăm triệu, đe dọa sẽ phát tán thông tin sai lệch nếu con không chuyển tiền.”
Cả phòng im lặng. Chú Tư nhìn con trai, mặt tái mét. “Hân, có đúng vậy không? Con nói cho ba nghe.”
Hân cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi lí nhí. “Con… con đang cần tiền trả nợ, con thấy chị Lan giờ có nhà, có tiền, con nghĩ chị ấy sẽ chịu chi để yên chuyện…”
“Mày nghĩ đơn giản vậy sao?” Chú Tư quát lên, giọng run vì giận. “Mày biết tống tiền là phạm pháp không? Mày làm ba mất mặt với cả họ hàng!”
Tôi nhìn chú Tư, thấy trong ánh mắt ông có sự xấu hổ và bất lực thật sự, không giống như những lần trước ông lớn tiếng bênh vực người sai.
“Chú Tư,” tôi nói, “con không muốn làm lớn chuyện đến mức đẩy Hân vào vòng lao lý, nhưng con cũng không thể để hành vi này trôi qua như không có gì. Con cần một lời xin lỗi công khai, và Hân phải cam kết bằng văn bản sẽ không bao giờ tái phạm, đồng thời phải đi tìm sự giúp đỡ để cai nghiện cờ bạc.”
Chú Tư quay sang Hân, giọng nghiêm khắc. “Mày quỳ xuống xin lỗi chị mày ngay.”
Hân, dù ngần ngại, cuối cùng cũng quỳ xuống trước mặt tôi, giọng run rẩy. “Con xin lỗi chị Lan. Con biết con sai rồi. Con hứa sẽ không bao giờ làm vậy nữa.”
Tôi nhìn cậu em họ, trong lòng dấy lên sự phức tạp giữa giận dữ và thương xót. “Chị chấp nhận lời xin lỗi của em, nhưng chị mong chú Tư sẽ thực sự giúp em cai nghiện cờ bạc, chứ không phải chỉ nói suông. Nếu còn tái phạm bất cứ hành vi nào tương tự, chị sẽ không nương tay nữa.”
Chú Tư gật đầu, giọng nghẹn lại. “Chú cảm ơn con đã cho thằng Hân một cơ hội. Chú xin lỗi vì đã không dạy dỗ nó đến nơi đến chốn.”
Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề nhưng cũng có phần nhẹ nhõm. Tôi nhận ra, đấu tranh không phải lúc nào cũng cần đến sự trừng phạt tận cùng, đôi khi, cho người sai một cơ hội sửa đổi, kèm theo ranh giới rõ ràng, cũng là một cách để giữ gìn phần tình thân còn sót lại.
Minh Ký, đứng sau tôi suốt buổi họp, khẽ nắm lấy tay tôi khi mọi người đã ra về. “Em xử lý chuyện này rất khéo léo, vừa có lý vừa có tình.”
Tôi mỉm cười mệt mỏi, tựa đầu nhẹ vào vai anh trong giây lát. “Em chỉ mong đây là lần cuối cùng em phải đối chất kiểu này.”
Sau cơn bạo bệnh, bà Nội dần hồi phục, sức khỏe khá hơn nhưng tinh thần bà thay đổi rõ rệt. Bà bắt đầu hỏi han nhiều hơn về những chuyện đã xảy ra suốt tám năm qua, không còn dễ dàng tin lời một chiều từ bất cứ ai như trước.
Một buổi chiều, bà gọi tôi đến, tay run run đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ cũ. “Đây là di vật của bố con mà bà giữ suốt mấy năm nay, định bụng sẽ đưa cho con khi con lập gia đình, nhưng giờ bà nghĩ nên đưa sớm hơn.”
Tôi mở hộp, bên trong là vài bức thư viết tay của bố, gửi cho bà Nội trước khi ông mất, cùng một số ảnh cũ chụp cả gia đình lúc tôi còn nhỏ.
Trong một bức thư, bố viết: “Mẹ ơi, con biết các em con thường dựa dẫm vào con Lan, con lo sau này khi con không còn, nó sẽ chịu thiệt thòi. Con mong mẹ, nếu có thể, hãy là người đứng ra bảo vệ nó, đừng để nó phải một mình gánh vác trách nhiệm của cả nhà.”
Nước mắt tôi rơi xuống trang thư đã ố vàng theo thời gian. Bố tôi, dù đã đi xa nhiều năm, vẫn luôn dõi theo và lo lắng cho tôi qua từng dòng chữ để lại.
“Bà xin lỗi con.” Bà Nội nói, giọng nghẹn ngào. “Bà đã không làm tròn điều bố con dặn dò. Bà cứ nghĩ yêu thương công bằng là chia đều mọi thứ cho các con, nhưng bà quên mất, công bằng thật sự là bảo vệ người bị thiệt thòi, không phải bênh vực người đòi hỏi nhiều nhất.”
Tôi nắm chặt tay bà. “Bà Nội, con không trách bà. Ai cũng có những lúc nhìn nhận sai, quan trọng là mình nhận ra và sửa đổi kịp thời.”
Bà Nội nhìn tôi, ánh mắt vừa xót xa vừa tự hào. “Con lớn lên ngoan hiền, chịu thương chịu khó, vậy mà suýt nữa bà và cả nhà làm con tổn thương thêm lần nữa. Từ giờ, bà sẽ là người đứng về phía con, đúng như bố con mong muốn.”
Tôi ôm lấy bà, cảm nhận rõ hơi ấm gầy guộc nhưng chân thành từ người bà đã nuôi nấng tôi từ nhỏ. Có lẽ, đây mới chính là điều tôi mong mỏi nhất suốt tám năm qua, không phải tiền bạc được hoàn trả, mà là sự thấu hiểu và công nhận từ chính những người thân yêu nhất.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ căn nhà đường Lê Lợi, nơi tôi từng nghĩ mình sẽ mất đi mãi mãi, giờ đây lại trở thành nơi chan chứa tình thân được hàn gắn.
Giữa lúc chuyện gia đình dần ổn định, một biến cố khác lại ập đến. Tôi nhận được cuộc gọi khẩn từ giám đốc công ty, thông báo rằng công ty đang bị một đối tác cũ tố cáo gian lận hợp đồng, mà người ký kết hợp đồng đó chính là tôi, trưởng phòng kinh doanh.
“Chị Lan, chị cần lên gặp ban giám đốc ngay.” Giọng thư ký qua điện thoại có phần hoảng hốt. “Có người tố chị nhận hoa hồng riêng từ đối tác, làm sai lệch điều khoản hợp đồng gây thiệt hại cho công ty.”
Tôi bàng hoàng. Suốt tám năm đi làm, tôi luôn giữ nguyên tắc làm việc minh bạch, chưa từng nhận bất cứ khoản tiền ngoài luồng nào.
Tại cuộc họp khẩn, ban giám đốc đưa ra một bản sao email có nội dung tôi thỏa thuận nhận hoa hồng từ đối tác, kèm theo số tài khoản ngân hàng mang tên tôi.
“Đây không phải email của tôi.” Tôi khẳng định, tay run vì phẫn nộ. “Tôi chưa từng gửi hay nhận bất cứ nội dung nào như vậy.”
“Nhưng địa chỉ email và chữ ký số đều khớp với tài khoản công ty cấp cho chị.” Giám đốc nói, giọng nghiêm nghị. “Chị cần giải trình rõ ràng, nếu không công ty buộc phải tạm đình chỉ công tác của chị để điều tra.”
Tôi lập tức gọi cho Minh Ký ngay sau cuộc họp, giọng vẫn còn run rẩy. “Anh, em nghĩ có ai đó đang cố hại em, ngay sau vụ Hân bị lộ tống tiền.”
Minh Ký trầm giọng. “Để anh xem xét kỹ email đó, có thể đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên.”
Tối hôm đó, Minh Ký cùng một chuyên gia công nghệ thông tin phân tích email, phát hiện ra dấu hiệu giả mạo tinh vi, địa chỉ IP gửi email xuất phát từ một quán internet công cộng, không phải từ máy tính công ty của tôi.
“Ai đó đã cố tình tạo email giả mạo, dùng kỹ thuật giả lập địa chỉ gửi để trông giống email thật của em.” Minh Ký nói. “Nhưng chi tiết kỹ thuật cho thấy đây là hành vi có chủ đích, không phải nhầm lẫn.”
“Nhưng ai lại làm chuyện này với em ở công ty?” Tôi hỏi, đầu óc rối bời hơn bao giờ hết. “Chẳng lẽ vẫn còn liên quan đến chuyện gia đình?”
Minh Ký im lặng một lúc, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. “Anh nghĩ, chúng ta cần điều tra kỹ hơn về đối tác cũ tố cáo em. Có thể đây không phải chuyện gia đình nữa, mà là một âm mưu khác, liên quan trực tiếp đến công việc của em.”
Tôi thở dài, cảm giác mệt mỏi chồng chất. Cuộc chiến giành lại công bằng cho gia đình tưởng đã khép lại, nhưng có vẻ như số phận vẫn chưa buông tha cho tôi một cách dễ dàng.
Minh Ký cùng tôi rà soát lại toàn bộ hồ sơ hợp đồng với đối tác cũ, công ty Thịnh Phát, nơi tôi từng phụ trách đàm phán hợp đồng cung ứng nguyên liệu cách đây một năm.
“Anh phát hiện điều này.” Minh Ký chỉ vào một điều khoản trong hợp đồng gốc. “Giá nguyên liệu trong hợp đồng thực tế cao hơn giá thị trường tại thời điểm ký kết, nhưng người đại diện phía Thịnh Phát lại là em họ xa của chú Sơn, người vừa bị kết án vì lừa đảo bất động sản.”
Tôi sững người. “Vậy có nghĩa là, họ cố tình gài bẫy em từ trước, không phải vì công ty em có sai phạm, mà vì họ muốn trả thù dùm chú Sơn?”
“Có khả năng đó.” Minh Ký gật đầu. “Sau khi chú Sơn bị bắt nhờ bằng chứng em cung cấp, người thân của ông ta có thể đã tìm cách trả đũa em bằng con đường khác, thông qua công việc, nơi họ nghĩ em dễ bị tổn thương nhất vì liên quan đến uy tín nghề nghiệp.”
Tôi cảm thấy vừa tức giận vừa mệt mỏi. “Vậy giờ mình chứng minh sao đây?”
“Chúng ta cần đối chiếu email giả mạo với lịch trình làm việc thực tế của em tại thời điểm email được gửi, kèm theo bằng chứng kỹ thuật về địa chỉ IP giả mạo.” Minh Ký nói. “Đồng thời, anh sẽ tìm cách xác minh mối quan hệ giữa người đại diện Thịnh Phát và gia đình chú Sơn để làm rõ động cơ.”
Trong buổi họp giải trình với ban giám đốc công ty, tôi trình bày toàn bộ bằng chứng, bao gồm lịch trình làm việc chứng minh tôi đang họp trực tiếp với đối tác khác vào đúng thời điểm email giả mạo được gửi đi, cùng phân tích kỹ thuật về địa chỉ IP bất thường.
“Ngoài ra,” tôi nói thêm, “tôi xin cung cấp thông tin về mối quan hệ giữa người đại diện công ty Thịnh Phát và một đối tượng vừa bị kết án lừa đảo bất động sản, có khả năng đây là hành vi trả đũa cá nhân, không liên quan đến sai phạm nghề nghiệp của tôi.”
Ban giám đốc, sau khi xem xét kỹ lưỡng, quyết định đình chỉ hợp tác với công ty Thịnh Phát và khôi phục toàn bộ quyền lợi công tác cho tôi, đồng thời gửi văn bản yêu cầu làm rõ hành vi vu khống đến cơ quan chức năng.
Ra khỏi phòng họp, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi rùng mình khi nghĩ đến việc một quyết định đúng đắn của mình lại kéo theo chuỗi trả đũa dai dẳng đến vậy.
“Em ổn không?” Minh Ký hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Em ổn.” Tôi đáp, nắm lấy tay anh. “Chỉ là em nhận ra, đôi khi làm điều đúng đắn cũng phải trả giá bằng những rắc rối không lường trước được. Nhưng em không hối hận.”
Minh Ký siết nhẹ tay tôi. “Anh tự hào về em.”
