Chương 4
Ba tháng sau, phiên tòa xét xử chú Sơn về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản được mở. Tôi được mời đến với tư cách người có quyền lợi liên quan, dù giao dịch với tôi chưa thành công nên thiệt hại thực tế không xảy ra.
Trong phòng xử án, tôi nhìn thấy hai gia đình khác, những nạn nhân thực sự đã mất nhà vào tay chú Sơn với giá rẻ mạt, giờ ngồi đó với ánh mắt uất ức và hy vọng công lý được thực thi.
Đoạn ghi âm cuộc gọi giữa tôi và chú Sơn được trình chiếu làm bằng chứng, trong đó ông ta tự thừa nhận đã nhiều lần lợi dụng tranh chấp thừa kế để ép giá mua nhà.
“Bị cáo có ý kiến gì không?” Vị thẩm phán hỏi.
Chú Sơn, gương mặt không còn vẻ tự tin ngọt ngào như khi nói chuyện điện thoại với tôi, cúi đầu im lặng.
Phiên tòa kết thúc với bản án bảy năm tù giam cho chú Sơn, cùng với việc bồi thường thiệt hại cho hai gia đình nạn nhân theo giá trị thị trường thực tế của căn nhà tại thời điểm giao dịch.
Ra khỏi tòa án, tôi thở phào nhẹ nhõm. Một kẻ lợi dụng lòng tham và sự thiếu hiểu biết pháp luật của người khác để trục lợi cuối cùng cũng phải trả giá.
“Chị Lan,” Minh Ký đi bên cạnh tôi, giọng nhẹ nhàng, “chị đã làm được một việc ý nghĩa hơn chị nghĩ. Không chỉ bảo vệ quyền lợi của mình, chị còn giúp ngăn chặn một kẻ xấu tiếp tục gây hại cho người khác.”
Tôi nhìn anh, mỉm cười nhẹ. “Nếu không có anh giúp đỡ từ đầu, có lẽ tôi đã không đủ can đảm để đi đến cùng.”
“Chị đủ can đảm mà.” Minh Ký nhìn tôi, ánh mắt chân thành. “Tôi chỉ là người đưa cho chị công cụ để chị tự mình chiến đấu thôi.”
Chúng tôi đi dọc con đường trước tòa án, nắng chiều nhuộm vàng những tán cây hai bên. Tôi cảm nhận rõ một điều gì đó đang thay đổi trong lòng mình, không chỉ là sự nhẹ nhõm sau một cuộc chiến dài, mà còn là một cảm giác ấm áp mới mẻ dành cho người đàn ông đang bước bên cạnh.
“Anh Minh Ký,” tôi hỏi, “sau vụ này, anh còn tiếp tục giúp tôi giải quyết chuyện thừa kế căn nhà không?”
“Tất nhiên.” Anh đáp, không chút do dự. “Nhưng lần này, tôi nghĩ chị nên tự mình quyết định chị muốn làm gì với căn nhà đó, không phải vì nghĩa vụ hay áp lực gia đình, mà vì điều chị thật sự mong muốn.”
Tôi gật đầu, trong lòng dần hình thành một quyết định mới, không chỉ về căn nhà, mà về cả cuộc đời mình từ đây về sau.
Sau phiên tòa, tôi dành một tuần suy nghĩ kỹ về căn nhà đường Lê Lợi.
Theo pháp luật, tôi được hưởng ba mươi phần trăm giá trị căn nhà, phần còn lại thuộc về bà Nội theo hàng thừa kế thế vị. Nhưng bà Nội đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, tôi biết mình cần một giải pháp vừa hợp tình vừa hợp lý.
Tôi hẹn gặp Minh Ký để bàn bạc. “Tôi muốn giữ lại căn nhà, không bán, nhưng tôi cũng không muốn đuổi bà Nội ra khỏi nơi bà đã sống cả đời.”
“Chị có thể đứng tên đồng sở hữu với bà Nội, đồng thời lập một văn bản thỏa thuận rõ ràng về quyền sử dụng, để tránh tranh chấp sau này.” Minh Ký gợi ý.
Tôi gật đầu, nhưng vẫn còn một câu hỏi khác. “Còn cô Hai và Tiểu Yên thì sao? Họ vẫn đang ở tạm trong nhà để chăm bà Nội.”
“Điều đó tùy chị quyết định.” Minh Ký nhìn tôi. “Chị có thể cho phép họ tiếp tục ở đó với điều kiện rõ ràng, hoặc yêu cầu họ chuyển đi. Không có đáp án đúng sai tuyệt đối, chỉ có đáp án phù hợp với chị.”
Tôi suy nghĩ hồi lâu, rồi quyết định gọi một cuộc họp gia đình, lần đầu tiên do chính tôi chủ động triệu tập, không phải bị gọi đến như tám năm trước.
Cả nhà ngồi quanh bàn, không khí căng thẳng nhưng không còn hung hăng như trước. Cô Hai và Tiểu Yên ngồi im, không dám lên tiếng trước.
“Con đã suy nghĩ kỹ.” Tôi mở lời. “Căn nhà này, con sẽ đứng tên đồng sở hữu với bà Nội theo đúng pháp luật. Bà Nội vẫn có thể sống ở đây đến cuối đời, không ai được phép động đến quyền đó.”
Bà Nội gật đầu, mắt ngấn nước.
“Còn cô Hai và Tiểu Yên,” tôi nhìn về phía họ, “có thể tiếp tục ở đây để chăm sóc bà Nội, nhưng với một điều kiện. Mọi giấy tờ liên quan đến căn nhà từ nay về sau phải có chữ ký và sự đồng ý trực tiếp của con, không thông qua bất kỳ hình thức ủy quyền nào khác.”
Cô Hai cúi đầu. “Cô đồng ý, con Lan. Cô cảm ơn con đã cho cô cơ hội tiếp tục ở đây chăm mẹ.”
“Còn khoản nợ tám năm qua,” tôi tiếp tục, giọng vẫn bình thản, “con sẽ không đòi lại toàn bộ. Nhưng từ nay, ai vay tiền con phải có giấy tờ rõ ràng, có thời hạn trả cụ thể. Con không muốn tám năm sau lại có thêm một cuốn sổ nợ khác.”
Cô Ba và chú Tư gật đầu, không ai dám phản đối.
Cuộc họp kết thúc trong không khí nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Lần đầu tiên sau tám năm, tôi cảm thấy mình không còn là người bị động chịu đựng, mà là người chủ động định đoạt tương lai của chính mình và cả gia đình.
Ra khỏi nhà, Minh Ký đứng chờ tôi ở cổng, mỉm cười. “Chị làm tốt lắm.”
Tôi nhìn anh, lòng nhẹ tênh. “Cảm ơn anh đã đồng hành cùng tôi suốt thời gian qua.”
Sau khi mọi chuyện tạm ổn thỏa, cuộc sống của tôi dần trở lại nhịp điệu bình thường, nhưng có một điều khác biệt, Minh Ký vẫn thường xuyên xuất hiện, không còn với tư cách luật sư, mà như một người bạn thân thiết.
Chúng tôi hay gặp nhau ở quán cà phê quen, đôi khi chỉ để trò chuyện về những điều vụn vặt trong cuộc sống, không liên quan gì đến vụ kiện hay chuyện gia đình.
“Anh Minh Ký này,” một buổi chiều, tôi hỏi khi cả hai đang ngồi ngắm hoàng hôn qua ô cửa kính quán cà phê, “anh có bao giờ hối hận vì đã dành nhiều thời gian giúp đỡ chuyện nhà tôi không? Dù sao anh cũng không được trả công xứng đáng.”
Minh Ký nhìn tôi, ánh mắt trầm ngâm. “Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tiền công khi giúp chị. Bố chị là người bạn tốt của tôi, nhưng lý do tôi ở lại lâu như vậy, không chỉ vì lời hứa với ông ấy.”
Tim tôi khẽ hẫng một nhịp. “Vậy lý do là gì?”
Anh im lặng một lúc, rồi đáp, giọng chậm rãi nhưng chân thành. “Là vì tôi thấy ở chị một sự kiên cường mà không phải ai cũng có. Chị bị lợi dụng suốt tám năm nhưng không trở nên cay nghiệt, chị đấu tranh nhưng vẫn giữ được lòng nhân hậu. Tôi nghĩ, một người như vậy xứng đáng có ai đó ở bên, không phải để bảo vệ, mà để cùng chị đi tiếp.”
Tôi nhìn xuống tách trà trước mặt, cảm giác ấm nóng lan tỏa không chỉ từ hơi trà mà từ những lời anh vừa nói. “Em không nghĩ mình kiên cường đến vậy đâu. Có những đêm em cũng khóc một mình, cũng nghi ngờ liệu mình có đang làm đúng không.”
Đây là lần đầu tiên tôi tự nhiên xưng “em” với anh, thay vì “tôi” như mọi khi. Minh Ký nhận ra ngay, khóe môi anh khẽ cong lên.
“Vậy thì,” anh nói, giọng nhẹ nhàng, “từ nay nếu có đêm nào em cảm thấy yếu lòng, em có thể gọi cho anh, được không?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh, tim đập nhanh hơn bình thường. “Anh đang tỏ tình với em đấy à?”
Minh Ký cười, nụ cười hiếm hoi mà tôi bắt đầu quen thuộc và mong chờ. “Nếu em cho phép, anh muốn tiến thêm một bước, chậm rãi thôi, không cần vội.”
Tôi mỉm cười, lòng nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được một tảng đá đè nặng suốt tám năm. “Em cho phép.”
Ngoài kia, nắng chiều nhuộm cam cả bầu trời, ánh sáng ấm áp chiếu qua ô cửa kính, rọi lên hai chúng tôi như một khởi đầu mới, không còn những cuộc gọi dồn dập đòi tiền, không còn những cuốn sổ ghi nợ nặng trĩu, chỉ còn lại một khoảng lặng dịu dàng hiếm hoi trong cuộc đời tôi.
Tưởng chừng mọi chuyện đã lắng xuống, nhưng một buổi tối, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ, kèm theo ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa tôi và Minh Ký, bị cắt ghép sai lệch nội dung, khiến tôi trông như đang âm mưu chiếm đoạt toàn bộ căn nhà, đẩy bà Nội ra đường.
Tin nhắn kèm theo dòng chữ đe dọa: “Nếu không muốn chuyện này lan ra khắp họ hàng và mạng xã hội, hãy chuyển hai trăm triệu vào số tài khoản đính kèm.”
Tôi run tay, gọi ngay cho Minh Ký. Anh đến nhà tôi trong vòng hai mươi phút, gương mặt nghiêm trọng khi xem qua tin nhắn.
“Đây là hành vi tống tiền.” Anh nói, giọng lạnh. “Chị không được chuyển tiền, và cũng không cần hoảng sợ. Ảnh chụp bị cắt ghép có thể chứng minh được bằng kỹ thuật giám định.”
“Nhưng ai lại làm chuyện này?” Tôi hỏi, đầu óc rối bời. “Cô Hai đã cam kết rồi, chú Sơn đã ngồi tù, còn ai có động cơ để hại tôi nữa?”
Minh Ký trầm ngâm một lúc rồi hỏi. “Chị có nhớ, trong đơn tố giác chú Sơn, còn có tên hai gia đình nạn nhân khác không? Có thể một người trong số họ, vì ganh tị khi thấy chị lấy lại được nhà mà mình thì mất trắng, đã tìm cách moi tiền chị.”
Tôi lắc đầu. “Nhưng em nghĩ khả năng đó thấp. Họ có vẻ chỉ mừng vì công lý được thực thi, không tỏ ra oán trách gì em.”
Chúng tôi cùng nhau rà soát lại danh sách những người có thể biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Minh Ký, cũng như có động cơ để tống tiền. Cuối cùng, một cái tên bất ngờ hiện lên trong đầu tôi.
“Con của chú Tư,” tôi nói chậm rãi. “Thằng Hân, con chú Tư, dạo gần đây hay tụ tập với đám bạn xấu, từng bị đuổi việc vì gian lận, và nó biết khá rõ chuyện gia đình mình vì hay qua lại nhà bà Nội.”
Minh Ký gật đầu. “Có khả năng. Để tôi kiểm tra số điện thoại và tài khoản ngân hàng trong tin nhắn, xem có thể lần ra dấu vết không.”
Hai ngày sau, Minh Ký gọi cho tôi, giọng có phần nặng nề. “Tôi đã xác minh được. Đúng là Hân đứng sau vụ này. Nó ghép ảnh dựa trên vài tin nhắn cũ chị gửi cho tôi mà nó vô tình nhìn thấy khi mượn điện thoại chú Tư để xem, sau đó dùng để tống tiền vì đang cần tiền trả nợ cờ bạc.”
Tôi thở dài, cảm giác mệt mỏi xen lẫn thất vọng. Tưởng mọi sóng gió đã qua, ai ngờ lại có thêm một người trong họ hàng dùng thủ đoạn để hại tôi.
“Vậy giờ mình xử lý thế nào?” Tôi hỏi.
Minh Ký nhìn tôi, ánh mắt kiên định như mọi lần. “Lần này, tôi nghĩ chị không nên nương tay như với cô Hai nữa. Tống tiền là hành vi hình sự nghiêm trọng, và nếu chị tiếp tục im lặng bỏ qua, sẽ chỉ khiến người khác nghĩ chị dễ bị bắt nạt.”
Tôi gật đầu, trong lòng đã có quyết định. Lần này, tôi sẽ không nhân nhượng.
