Chương 2
Tối hôm đó, bà Nội gọi cả nhà về ăn cơm, nói là để giải quyết chuyện cho rõ ràng, minh bạch.
Tôi đến, mang theo Minh Ký, dù anh nói mình không nên xuất hiện quá lộ liễu vì có thể khiến gia đình đề phòng. Nhưng tôi muốn có người làm chứng, người hiểu luật, đứng cạnh tôi.
Căn nhà đường Lê Lợi, nơi tôi lớn lên, giờ có cô Hai và Tiểu Yên ở tạm để chăm bà Nội. Đèn trong nhà sáng trưng, nhưng không khí lạnh hơn cả những ngày mưa.
Cô Ba và chú Tư cũng có mặt, chắc được cô Hai gọi đến để tạo áp lực số đông. Cả nhà ngồi quanh bàn ăn, nhưng không ai động đũa.
“Con Lan,” chú Tư mở lời trước, giọng nghiêm nghị như thể ông là người có quyền phán xét. “Chú nghe nói con đòi thưa cô Hai con ra tòa vì chuyện chữ ký. Con có nghĩ tới thể diện gia đình không?”
“Con không đòi thưa ai cả, chú Tư.” Tôi đáp, giọng bình tĩnh. “Con chỉ không ký vào giấy tờ mà con chưa từng đồng ý. Nếu cô Hai giải thích rõ ràng, chuyện này không cần đến tòa.”
Cô Hai cúi mặt, không nói gì. Tiểu Yên ngồi cạnh, mắt sưng đỏ vì khóc cả buổi chiều.
“Mẹ tôi già rồi,” cô Ba lên tiếng, giọng gay gắt hơn. “Cô Hai làm vậy cũng vì muốn giữ nhà trong họ, không để người ngoài dòm ngó. Con Lan mày ở riêng, có công việc ổn định, mày cần nhà đó làm gì?”
“Con không cần nhà đó để ở.” Tôi nhìn cô Ba. “Nhưng con cần biết sự thật. Đó là nhà của bố con để lại, không phải của cô Hai để tự ý định đoạt.”
“Vậy mày định làm gì? Đuổi bà Nội với cô Hai ra khỏi nhà à?” Chú Tư đập tay xuống bàn, giọng lớn hẳn.
“Chú Tư.” Minh Ký lên tiếng lần đầu, giọng điềm đạm nhưng có sức nặng. “Xin phép tôi nói rõ một điều. Chị Lan chưa từng có ý định đuổi ai. Chị chỉ muốn dừng hành vi giả mạo chữ ký, một hành vi vi phạm pháp luật hình sự, không phải chuyện gia đình đơn thuần.”
Cả bàn im lặng. Chú Tư nhìn Minh Ký, ánh mắt dò xét. “Anh là ai mà xen vào chuyện nhà tôi?”
“Tôi là luật sư, bạn của bố chị Lan.” Minh Ký đáp thẳng. “Và tôi cũng là người đang giữ bản di chúc viết tay chưa hoàn tất của ông, trong đó ông thể hiện rõ ý nguyện để lại căn nhà cho chị Lan.”
Cô Hai ngẩng phắt lên. “Di chúc? Anh đang bịa chuyện để hù dọa chúng tôi à?”
“Tôi không cần bịa.” Minh Ký rút từ cặp ra bản sao, đặt lên bàn. “Đây là bản gốc được lưu tại văn phòng tôi. Nếu cô Hai muốn, chúng ta có thể mời chuyên gia giám định chữ viết tay để xác thực, cùng với việc giám định chữ ký giả trong đơn từ chối di sản.”
Bà Nội, ngồi đầu bàn từ nãy giờ không nói gì, đột nhiên đập gậy xuống sàn nhà. Tiếng động khô khốc khiến cả bàn giật mình.
“Đủ rồi.” Bà nói, giọng run nhưng dứt khoát. “Con Hai, mày nói thật cho mẹ nghe, mày có giả chữ ký con Lan không?”
Cô Hai cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi bật khóc. “Con chỉ muốn lo cho Tiểu Yên có nhà, con nghĩ con Lan sẽ không để ý, con định sau này…”
“Sau này cái gì?” Bà Nội gằn giọng, lần đầu tiên tôi thấy bà giận đến vậy. “Mày định lừa dối cả chị em trong nhà để lấy tài sản của cháu nội mày à?”
Tôi nhìn bà Nội, thấy trong mắt bà có gì đó vỡ ra, như thể suốt tám năm qua bà chưa từng nhìn rõ sự thật, và giờ đây, bà buộc phải nhìn.
Bữa cơm hôm đó không ai ăn được miếng nào. Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Sau bữa cơm rạn nứt đó, cô Hai không xuất hiện thêm lần nào trong nhà bà Nội suốt ba ngày liền. Tiểu Yên cũng im hơi lặng tiếng, không còn khoe khoang chuyện chung cư ba tỷ trên mạng xã hội như trước.
Nhưng tôi biết, một người như cô Hai sẽ không dễ dàng chịu thua.
Minh Ký gọi tôi ra quán cà phê gần văn phòng anh, mang theo một chiếc hộp giấy cũ. “Tôi tìm được cái này trong đống hồ sơ cũ của bố chị, ông gửi ở văn phòng tôi từ năm ngoái, nhờ tôi giữ hộ mà chưa kịp nói rõ là gì.”
Tôi mở hộp. Bên trong là những tờ giấy vay nợ viết tay, chữ ký của cô Hai, chú Tư, cô Ba, tất cả đều có ghi rõ số tiền, ngày tháng, và một dòng chữ bố tôi viết thêm bên lề mỗi tờ.
“Đây là gì vậy?” Tôi hỏi, tay run nhẹ khi lật từng trang.
“Là bằng chứng cho thấy bố chị, trước khi mất, đã biết rõ các em mình vay tiền của chị nhiều lần và không trả.” Minh Ký chỉ vào một tờ giấy. “Ông ghi chú ở đây, nếu sau này có tranh chấp tài sản, số nợ này phải được trừ vào phần chia của họ.”
Tôi nhìn dòng chữ bố viết, nét mực đã phai nhưng vẫn đọc rõ: “Con Lan là đứa hiền lành, dễ bị lợi dụng. Sau này nếu có chuyện, nhớ lấy sổ nợ này ra mà tính, đừng để nó chịu thiệt một mình.”
Nước mắt tôi rơi xuống trang giấy trước khi kịp nhận ra.
Bố tôi, dù không nói ra khi còn sống, đã âm thầm ghi lại tất cả, đã lo lắng cho tôi nhiều hơn tôi tưởng.
“Anh Minh Ký,” tôi hỏi, giọng nghẹn lại, “tại sao anh không đưa cái này cho tôi sớm hơn?”
“Vì tôi muốn chị tự đưa ra quyết định trước, bằng chính cuốn sổ của chị.” Minh Ký nhìn tôi, ánh mắt dịu lại. “Nếu tôi đưa ngay từ đầu, chị sẽ nghĩ mình đấu tranh vì tiền bạc. Nhưng tôi muốn chị hiểu, chị đang đấu tranh vì sự công bằng mà bố chị cũng từng mong muốn.”
Tôi gấp hộp giấy lại, ôm sát vào ngực. “Vậy giờ mình làm gì tiếp theo?”
“Chúng ta cần thêm bằng chứng về hành vi giả mạo chữ ký, để nộp đơn tố giác nếu cần thiết.” Minh Ký nói. “Và tôi nghĩ, chị nên gặp riêng Tiểu Yên. Con bé có thể là mắt xích yếu nhất, nó không thực sự muốn lừa dối chị, nó chỉ bị mẹ nó cuốn theo.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một câu hỏi chưa nói ra. “Anh Minh Ký này, sao anh lại tận tình với chuyện nhà tôi vậy? Chỉ vì là bạn của bố tôi thôi sao?”
Minh Ký im lặng một lúc, rồi cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi từ khi tôi quen anh. “Có lẽ không chỉ vậy. Nhưng bây giờ chưa phải lúc nói chuyện đó. Việc quan trọng hơn đang chờ chị.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận có gì đó ấm áp len lỏi trong lòng, dù xung quanh đang là một cuộc chiến gia đình đầy sóng gió.
Tôi hẹn gặp Tiểu Yên ở một quán trà chiều vắng khách, không báo trước cho cô Út hay cô Hai biết.
Con bé đến trễ mười lăm phút, mắt sưng, không còn vẻ kiêu kỳ như những lần trước.
“Chị Lan.” Tiểu Yên ngồi xuống, cúi đầu. “Em xin lỗi vì chuyện chữ ký.”
“Em biết mẹ em giả chữ ký chị từ đầu à?” Tôi hỏi thẳng.
Tiểu Yên im lặng một lúc rồi gật đầu, nước mắt bắt đầu rơi. “Em biết. Nhưng em không dám nói gì. Mẹ em bảo chị sẽ không để ý đâu, chị hiền, chị thương gia đình, chị sẽ không làm lớn chuyện.”
Tôi nhìn con bé, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa giận vừa thương. “Vậy sao lúc chị không đồng ý cho mượn ba tỷ ngoài quán phở, em lại làm ra vẻ đáng thương như vậy?”
“Vì em thật sự cần tiền.” Tiểu Yên bật khóc to hơn. “Em đặt cọc rồi, nếu không đủ tiền em mất cọc năm trăm triệu. Em hoảng quá nên nghe theo mẹ, mẹ nói cứ để mẹ lo, em không hỏi kỹ mẹ lo bằng cách nào.”
“Vậy giờ em biết cách mẹ em lo là giả chữ ký chị để chiếm phần thừa kế của chị, em nghĩ sao?”
Tiểu Yên cúi gằm mặt, không trả lời được. Một lúc lâu sau, con bé mới nói, giọng run run. “Em sai rồi, chị Lan. Em xin lỗi. Em sẽ nói với mẹ, hủy cọc căn nhà đó, dù mất tiền em cũng chịu.”
Tôi nhìn con bé, thấy trong ánh mắt nó có sự hối hận thật lòng, khác hẳn vẻ tính toán mà tôi từng thấy. Có lẽ Tiểu Yên không phải kẻ chủ mưu, chỉ là một đứa trẻ bị cuốn vào tham vọng của người lớn.
“Chị không trách em chuyện mất cọc.” Tôi nói, giọng dịu lại. “Chị chỉ muốn em hiểu, tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng lòng tin đã mất một lần thì rất khó lấy lại.”
“Chị Lan,” Tiểu Yên ngẩng lên, “vậy chị có định thưa mẹ em ra tòa không?”
Tôi im lặng một lúc. Đây là câu hỏi tôi cũng đang tự hỏi mình mấy ngày nay.
“Chị chưa quyết định.” Tôi đáp thật lòng. “Nhưng chị cần em giúp chị một việc, để chứng minh ai mới là người đứng sau toàn bộ kế hoạch này. Em có biết ai đã giới thiệu người môi giới bất động sản hôm đó cho mẹ em không?”
Tiểu Yên suy nghĩ một lúc rồi nói. “Hình như là chú Sơn, bạn làm ăn của mẹ em. Chú ấy chuyên môi giới nhà đất, hay qua lại nhà em dạo gần đây.”
Tôi ghi nhớ cái tên đó. Chú Sơn. Một mắt xích mới trong câu chuyện mà tôi chưa từng nghĩ tới.
“Cảm ơn em đã nói thật.” Tôi đứng dậy, đặt tay lên vai Tiểu Yên. “Chị mong lần sau, nếu có chuyện gì, em nên tự mình suy nghĩ trước khi làm, đừng để người khác dẫn dắt em vào sai lầm.”
Tiểu Yên gật đầu, nước mắt vẫn còn nhưng ánh mắt đã có phần nhẹ nhõm hơn, như thể vừa trút được gánh nặng giấu kín bấy lâu.
Tôi rời quán trà, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Một mắt xích đã hé lộ, nhưng tôi linh cảm câu chuyện còn phức tạp hơn tôi tưởng.
