Chương 8
Đúng như dự đoán của Thanh Phong, Tống Minh Khải không ngồi yên.
Ba ngày sau khi chúng tôi gửi yêu cầu phong tỏa tài khoản, ông ta triệu tập một cuộc họp báo bất ngờ, tuyên bố tôi và nhóm điều tra đang cố tình vu khống, phá hoại uy tín công ty, đồng thời thông báo sẽ khởi kiện tôi vì tội vu khống và cản trở hoạt động kinh doanh.
Tin tức lan nhanh trên các phương tiện truyền thông ngành dược, một số đối tác của Hưng Long bắt đầu tỏ ra dao động, cân nhắc tạm ngừng hợp tác.
Giữa lúc tình hình căng thẳng nhất, Bảo Long xuất hiện tại văn phòng luật sư Thịnh, nơi tôi và Thanh Phong đang họp khẩn để tìm phương án đối phó.
– Vân Hy, anh có thứ này.
Anh ta đặt lên bàn một chiếc USB nhỏ, tay vẫn còn run.
– Đây là toàn bộ tin nhắn, ghi âm cuộc gọi giữa anh và Tống Minh Khải trong hai năm qua, kể cả những cuộc gọi ông ta gọi cho anh ngay trước và sau khi anh biết tin ông ngoại mất. Anh không xóa gì cả, dù đã nhiều lần định làm vậy vì sợ hãi.
Thanh Phong nhận lấy chiếc USB, cắm vào laptop kiểm tra ngay tại chỗ.
Bên trong là hàng trăm tin nhắn, hàng chục file ghi âm, đủ để dựng lại toàn bộ mối quan hệ giữa Bảo Long và Tống Minh Khải trong suốt hai năm, từ lúc bắt đầu vay tiền, đến những lần cung cấp thông tin, và cả những lời hứa hẹn về vị trí tổng giám đốc mà Tống Minh Khải từng đưa ra để lôi kéo anh ta.
– Anh Long, đây là bằng chứng quan trọng, nhưng nó cũng đồng nghĩa anh sẽ phải đối mặt với trách nhiệm pháp lý của chính mình, về việc tiếp tay cung cấp thông tin, dù không cố ý.
Luật sư Thịnh nói, giọng nghiêm túc.
– Anh biết.
Bảo Long gật đầu, ánh mắt kiên định hiếm thấy.
– Anh đã suy nghĩ suốt mấy ngày qua. Anh thà chịu trách nhiệm trước pháp luật vì lỗi lầm của mình, còn hơn tiếp tục sống trong sợ hãi và tội lỗi, nhìn kẻ thực sự hại chết ông ngoại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Anh ta quay sang tôi.
– Vân Hy, anh biết xin lỗi lúc này là quá muộn màng. Nhưng anh mong em tin, từ giờ trở đi, anh sẽ đứng về phía sự thật, dù có phải trả giá thế nào.
Tôi nhìn anh ta, lòng phức tạp giữa nhiều cảm xúc lẫn lộn. Anh ta không hoàn toàn vô tội, nhưng sự dũng cảm bước ra ánh sáng lúc này, đối diện với hậu quả pháp lý cho chính mình, cũng đủ để tôi tin rằng vẫn còn một phần lương thiện trong con người anh ta.
– Cảm ơn anh Long. Tôi sẽ nói với luật sư và cơ quan điều tra về sự hợp tác của anh, điều đó có thể được xem xét là tình tiết giảm nhẹ.
Luật sư Thịnh gật đầu đồng tình.
– Đúng vậy, việc chủ động cung cấp bằng chứng và hợp tác điều tra sẽ được ghi nhận theo đúng quy định pháp luật.
Với bằng chứng mới từ Bảo Long, kết hợp với hồ sơ tài chính đã có, Thanh Phong và luật sư Thịnh làm việc suốt đêm để hoàn thiện báo cáo kiểm toán pháp y chính thức, chuẩn bị trình bày trước đại hội đồng cổ đông trong kỳ họp sắp tới.
Nhưng ngay sáng hôm sau, một tin tức mới khiến cả nhóm chúng tôi choáng váng.
Luật sư Thịnh gọi điện, giọng gấp gáp khác thường.
– Vân Hy, cháu bật tin tức lên ngay đi. Tống Minh Khải vừa tuyên bố với báo chí, ông ta sẽ đệ đơn yêu cầu tòa án tạm đình chỉ tư cách cổ đông của cháu, với lý do cháu đang lạm dụng quyền kiểm soát để thực hiện một cuộc “thanh trừng nội bộ” nhắm vào ban lãnh đạo hợp pháp của công ty.
Tôi mở tin tức, thấy hình ảnh Tống Minh Khải đứng trước hàng chục phóng viên, gương mặt đầy vẻ tự tin, phát biểu với giọng điệu đầy tính toán.
“Chúng tôi tôn trọng quyền lợi của mọi cổ đông, nhưng chúng tôi không thể để một cá nhân lợi dụng danh nghĩa thừa kế để phá hoại một tập đoàn đã gây dựng suốt bốn mươi năm bằng những cáo buộc chưa được kiểm chứng.”
Tôi siết chặt điện thoại trong tay, nhìn Thanh Phong.
– Ông ta đang chơi con bài truyền thông và pháp lý cùng lúc.
– Đúng.
Thanh Phong gật đầu, ánh mắt không hề nao núng.
– Nhưng ông ta không biết, chúng ta cũng đã sẵn sàng cho trận chiến pháp lý này từ lâu rồi.
Đơn yêu cầu tạm đình chỉ tư cách cổ đông của Tống Minh Khải nhanh chóng bị tòa án bác bỏ ngay trong phiên xem xét sơ bộ, do luật sư Thịnh đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ pháp lý chứng minh tính hợp pháp tuyệt đối trong quyền thừa kế và quyền triệu tập đại hội đồng của tôi.
Thất bại đó khiến Tống Minh Khải như con thú bị dồn vào đường cùng, ngày càng trở nên liều lĩnh hơn.
Trong nội bộ công ty, tin tức về cuộc điều tra bắt đầu lan rộng, dù chưa chính thức công bố toàn bộ chi tiết. Không khí tại Hưng Long trở nên căng thẳng, chia rẽ thành hai phe rõ rệt, một bên vẫn trung thành với Tống Minh Khải, một bên bắt đầu ngả về phía tôi sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra trong các cuộc họp cổ đông gần đây.
Hội đồng quản trị, dưới sức ép của các cổ đông độc lập và trước những bằng chứng ban đầu được luật sư Thịnh trình bày kín trong một cuộc họp khẩn, quyết định tạm đình chỉ chức vụ trưởng phòng nhân sự của Lý Diễm, chờ kết quả điều tra chính thức, để tránh việc cô ta tiếp tục bị lợi dụng hoặc gây ảnh hưởng đến quá trình thu thập bằng chứng.
Lý Diễm đón nhận quyết định đó trong nước mắt, nhưng không hề phản kháng.
– Em hiểu mà. Đây là điều đúng đắn cần làm.
Cô ta nói với tôi qua điện thoại, giọng bình thản hơn tôi tưởng.
– Em chỉ mong, sau tất cả, em vẫn có cơ hội làm chứng, để sự thật được phơi bày trọn vẹn, và để con gái em sau này lớn lên không phải mang tiếng mẹ nó từng là kẻ đồng lõa với tội ác.
– Chị sẽ có cơ hội đó. Tôi hứa.
Tống Minh Khải, sau khi biết tin Lý Diễm bị đình chỉ chức vụ, phản ứng dữ dội hơn bao giờ hết.
Ông ta triệu tập một cuộc họp nội bộ khẩn cấp với những nhân sự cấp cao còn trung thành, cố gắng củng cố lại vị thế, đồng thời tung tin trong nội bộ rằng toàn bộ cuộc điều tra chỉ là âm mưu của một nhóm người muốn thâu tóm công ty, lợi dụng danh nghĩa của cố chủ tịch để hợp thức hóa hành động chiếm đoạt.
Tin đồn đó khiến một số nhân viên lâu năm, những người từng gắn bó với Tống Minh Khải suốt nhiều năm, bắt đầu dao động, thậm chí có người công khai lên tiếng ủng hộ ông ta trên mạng xã hội nội bộ công ty.
Tôi đọc những dòng bình luận đó, không khỏi cảm thấy nặng lòng.
– Đừng để những lời đó ảnh hưởng đến cô.
Thanh Phong nói, khi thấy tôi ngồi lặng lẽ trước màn hình máy tính, đọc từng dòng chỉ trích nhắm vào mình.
– Con người luôn có xu hướng tin vào những gì họ đã quen thuộc suốt nhiều năm, hơn là những sự thật mới mẻ và khó chấp nhận. Điều đó không có nghĩa sự thật không đúng.
– Tôi biết. Chỉ là… đôi khi tôi tự hỏi, liệu con đường này có đáng để đánh đổi không, khi mà ngay cả những người từng làm việc cùng tôi bảy năm cũng có thể quay lưng chỉ vì vài lời đồn đại.
Thanh Phong kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, giọng trầm ấm.
– Ông Bảo từng nói với tôi một câu, tôi nghĩ giờ là lúc phù hợp để nhắc lại cho cô nghe.
– Câu gì?
– “Người ta có thể nghi ngờ con trong một ngày, nhưng sự thật, một khi đã được chứng minh trọn vẹn, sẽ tự nó lên tiếng mãi mãi.”
Tôi nhìn anh ta, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan phần nào sự mệt mỏi và hoài nghi vừa dâng lên.
– Cảm ơn anh. Lúc nào cũng đúng lời đúng lúc.
– Không phải lúc nào cũng vậy đâu.
Anh ta cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành.
– Chỉ là với cô, tôi luôn cố gắng tìm đúng lời để nói.
Câu nói đó khiến tim tôi hẫng một nhịp, cả hai chúng tôi cùng im lặng một lúc, không khí giữa chúng tôi trở nên khác lạ, ấm áp và có phần ngượng ngùng.
Nhưng khoảnh khắc đó nhanh chóng bị cắt ngang bởi tiếng điện thoại của Thanh Phong reo lên gấp gáp.
Anh ta nghe máy, gương mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
– Cái gì? Khi nào?
Anh ta cúp máy, quay sang tôi, giọng căng thẳng.
– Ngân hàng vừa báo, có một giao dịch chuyển khoản lớn bất thường vừa được thực hiện từ tài khoản của Tống Bích Vân, tổng cộng gần mười lăm tỷ đồng, chuyển ra nước ngoài chỉ hai giờ trước, ngay trước khi lệnh phong tỏa tạm thời của chúng ta có hiệu lực.
Tôi đứng bật dậy.
– Ông ta đã bắt đầu tẩu tán tài sản.
– Đúng. Và điều đó có nghĩa, ông ta biết chúng ta sắp đưa ra bằng chứng đầy đủ trước đại hội đồng cổ đông. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.
Chỉ còn ba ngày trước kỳ họp đại hội đồng cổ đông chính thức, nơi Thanh Phong sẽ trình bày toàn bộ báo cáo kiểm toán pháp y, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ, chính là Tống Minh Khải.
– Cô Vân Hy, tôi nghĩ chúng ta nên gặp nhau nói chuyện trực tiếp, trước khi mọi thứ đi quá xa.
Giọng ông ta điềm tĩnh đến kỳ lạ, khác hẳn vẻ hung hăng trên truyền thông những ngày qua.
Tôi đồng ý gặp, nhưng chọn địa điểm công khai, một nhà hàng đông người giữa trung tâm thành phố, đồng thời báo trước cho Thanh Phong ngồi bàn gần đó để đề phòng.
Tống Minh Khải đến đúng giờ, ngồi xuống đối diện tôi, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự căng thẳng không thể giấu hết.
– Cô Vân Hy, tôi biết cô đã có trong tay khá nhiều thứ. Nhưng tôi muốn cho cô một lựa chọn khác, tốt hơn cho cả hai bên.
– Tôi đang nghe.
– Tôi sẵn sàng từ chức khỏi vị trí giám đốc điều hành ngay lập tức, hoàn trả một phần tài sản mà cô cho là bất chính, đổi lại, cô rút đơn yêu cầu điều tra hình sự, để mọi chuyện dừng lại ở mức xử lý nội bộ.
Tôi nhìn ông ta, gần như bật cười vì sự trơ trẽn trong đề nghị đó.
– Ông đang đề nghị tôi đánh đổi công lý cho ông ngoại tôi, lấy một phần tài sản ông ta hoàn trả sao?
Tống Minh Khải im lặng một lúc, rồi đổi giọng, không còn vẻ mềm mỏng ban đầu.
– Cô nên suy nghĩ kỹ. Cô còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước. Đưa vụ này ra tòa, không chỉ tôi chịu thiệt hại, công ty của cô cũng sẽ mất uy tín nghiêm trọng, hàng trăm nhân viên có thể mất việc nếu công ty sụp đổ vì bê bối.
– Đó là lời đe dọa à?
– Đó là thực tế.
Ông ta nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng lạnh hẳn.
– Và tôi cũng muốn nhắc cô, tôi vẫn còn năm mươi phần trăm phiếu ủy quyền hợp lệ từ các cổ đông nhỏ lẻ trong tay. Kỳ họp tới, tôi sẽ dùng nó để bác bỏ toàn bộ báo cáo kiểm toán của cô, dù báo cáo đó có nói gì đi nữa.
Tôi khựng lại. Đây là điều tôi chưa lường trước.
– Ông có ủy quyền hợp lệ từ cổ đông nhỏ lẻ?
– Đúng vậy. Trong ba năm qua, tôi luôn duy trì quan hệ tốt với các cổ đông nhỏ, họ tin tưởng tôi hơn một cô gái mới xuất hiện vài tuần.
Ông ta đứng dậy, để lại một nụ cười đầy tự tin.
– Cô cứ suy nghĩ kỹ đề nghị của tôi. Tôi cho cô đến hết ngày mai để trả lời.
Ông ta rời đi, để lại tôi ngồi lặng người giữa nhà hàng đông đúc.
Thanh Phong lập tức đến ngồi cạnh tôi, gương mặt nghiêm trọng.
– Tôi nghe hết rồi. Chúng ta cần kiểm tra ngay tính hợp lệ của số ủy quyền ông ta nhắc đến.
Ngay tối đó, cùng với luật sư Thịnh, chúng tôi rà soát lại toàn bộ danh sách cổ đông nhỏ lẻ của Hưng Long, đối chiếu với hồ sơ ủy quyền biểu quyết mà bộ phận quan hệ cổ đông lưu giữ.
– Đây rồi.
Luật sư Thịnh chỉ vào một danh sách dài, gần một trăm hai mươi cổ đông nhỏ, tổng cộng nắm giữ khoảng mười lăm phần trăm cổ phần công ty.
– Toàn bộ giấy ủy quyền này được thu thập trong vòng một tuần qua, do chính bộ phận quan hệ cổ đông dưới quyền quản lý của Tống Minh Khải trực tiếp thực hiện.
Thanh Phong soi kỹ từng chữ ký trên các giấy ủy quyền được scan lại.
– Có điều gì đó không ổn.
Anh ta phóng to một vài chữ ký lên màn hình, so sánh với nhau.
– Nhìn đây, chữ ký của năm cổ đông khác nhau, nhưng có cùng một kiểu nét bút, cùng độ nghiêng, cùng lực nhấn ở cuối chữ. Đây không phải chữ ký thật của năm người khác nhau.
Tôi nhìn theo, dù không phải chuyên gia nhưng cũng nhận ra sự tương đồng kỳ lạ đó.
– Ông ta lại giả mạo chữ ký?
– Tôi tin là vậy. Nhưng lần này, chúng ta cần bằng chứng chắc chắn hơn trước khi công khai cáo buộc.
Chúng tôi quyết định liên hệ trực tiếp với một số cổ đông nhỏ trong danh sách, xác minh xem họ có thực sự ký giấy ủy quyền hay không.
Kết quả khiến cả nhóm chấn động.
Trong số hai mươi cổ đông được liên hệ ngẫu nhiên, có tới mười hai người khẳng định họ chưa từng ký bất kỳ giấy ủy quyền nào trong năm nay, thậm chí có người còn không nhớ rõ mình từng sở hữu cổ phần Hưng Long từ khi nào vì đã mua qua một đợt phát hành cổ phiếu nhỏ lẻ cách đây rất lâu và gần như không theo dõi.
– Vậy là rõ rồi.
Luật sư Thịnh nói, giọng chắc nịch.
– Ông ta đang cố dùng số phiếu ủy quyền giả mạo để thao túng kết quả biểu quyết tại đại hội đồng cổ đông sắp tới. Đây là một vi phạm nghiêm trọng, đủ để bổ sung vào hồ sơ tố cáo hình sự.
Tôi nhìn Thanh Phong, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì tìm ra thêm bằng chứng, vừa lo lắng vì nhận ra quy mô gian lận của Tống Minh Khải còn lớn hơn những gì chúng tôi từng nghĩ.
– Chúng ta phải làm gì trước kỳ họp?
– Nộp đơn khẩn cấp lên tòa án, yêu cầu vô hiệu hóa toàn bộ số phiếu ủy quyền có dấu hiệu giả mạo trước khi đại hội đồng chính thức diễn ra.
Thanh Phong nói, tay đã bắt đầu soạn thảo văn bản ngay trong đêm.
– Chúng ta chỉ còn hai ngày. Phải nhanh hơn ông ta một bước.
