Chương 2
Căn hộ của tôi ở tầng năm, không lớn, nhưng có một góc ban công đủ nắng để trồng thêm vài chậu cây.
Tôi đặt cây xương rồng cạnh mấy chậu sen đá, rồi ngồi thụp xuống sàn, lưng dựa vào tủ sách gỗ cũ. Cái tủ này là của ông ngoại để lại, chuyển từ nhà cũ sang đây từ ba năm trước, khi ông mất.
Ông ngoại tôi, Nguyễn Trung Bảo, người sáng lập tập đoàn dược phẩm Hưng Long từ một hiệu thuốc nhỏ ở chợ huyện, mất vì một cơn nhồi máu cơ tim đột ngột. Bác sĩ nói vậy. Giấy chứng tử ghi vậy. Cả nhà tin vậy.
Chỉ có tôi, ba năm nay, vẫn giữ một cảm giác không yên trong lòng mỗi khi nhớ lại buổi tối cuối cùng gặp ông.
Ông ngoại gọi tôi đến, dúi vào tay tôi một chiếc chìa khóa nhỏ, dặn:
– Vân Hy, con giữ cái này. Đừng cho ai biết. Kể cả mẹ con.
Tôi tưởng đó là chìa khóa tủ đồ cổ. Hóa ra là chìa khóa một ngăn tủ khóa riêng tại văn phòng luật sư Hà Vĩnh Thịnh, người đã đồng hành cùng ông ngoại từ những ngày đầu lập nghiệp.
Tôi gọi điện cho ông Thịnh ngay khi về đến nhà.
– Cháu là Vân Hy. Cháu nghĩ đã đến lúc mở ngăn tủ đó.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
– Cháu vừa ký giấy nhận ủy quyền cổ phần sáng nay phải không?
– Sao chú biết?
– Vì ông Bảo dặn chú, ngày cháu chủ động gọi điện nhắc đến ngăn tủ đó, chính là ngày cháu đã sẵn sàng đọc bức thư ông để lại.
Một giờ sau tôi có mặt tại văn phòng luật sư Thịnh, nằm khiêm tốn trên tầng hai một tòa nhà cũ giữa trung tâm thành phố.
Ông Thịnh, tóc bạc, dáng người gầy nhưng ánh mắt vẫn sắc, đưa tôi một phong bì niêm phong bằng sáp đỏ, có chữ ký ông ngoại ở mép.
– Ông Bảo chuẩn bị cái này từ bốn năm trước. Chú chưa từng mở ra.
Tay tôi hơi run khi bóc phong bì.
Bên trong là một lá thư viết tay, nét chữ quen thuộc, hơi run ở vài chữ cuối dòng, như thể ông viết khi sức khỏe đã không còn tốt.
“Vân Hy của ông,
Nếu con đang đọc những dòng này, nghĩa là con đã tự mình đi hết bảy năm ở Hưng Long mà không dùng đến cái tên Nguyễn Trung Bảo để mở đường. Ông tự hào về con hơn bất cứ điều gì ông từng làm được trong đời.
Nhưng ông cũng có điều phải xin lỗi con.
Công ty không sạch như con nghĩ. Có những con số ông không giải thích được trong hai năm cuối đời, có những hợp đồng ông ký mà sau này không tìm lại được bản gốc, có những người ông từng tin tưởng nhất hóa ra lại là người giấu ông nhiều thứ nhất.
Ông không kịp làm rõ hết trước khi sức khỏe ông đổ xuống quá nhanh. Có lẽ nhanh một cách… không tự nhiên.
Ông không có bằng chứng. Chỉ có linh cảm của một ông già từng lăn lộn thương trường bốn mươi năm.
Vì vậy, ba năm trước, ông đã âm thầm thuê một người, không thuộc biên chế công ty, không ai trong Hưng Long biết mặt, để theo dõi độc lập các dòng tiền bất thường. Người đó tên Đỗ Thanh Phong, chuyên gia kiểm toán pháp y, từng làm việc cho một hãng kiểm toán quốc tế trước khi ra làm độc lập.
Số điện thoại của cậu ấy, chú Thịnh sẽ đưa con.
Đừng tin ai ở Hưng Long cho đến khi con tự mình kiểm chứng, kể cả những người mang họ Nguyễn.
Ông yêu con. Đi cẩn thận.
Ông ngoại.”
Tôi đọc lại lá thư ba lần.
“Kể cả những người mang họ Nguyễn.”
Trong đầu tôi hiện lên ngay một cái tên. Nguyễn Bảo Long, anh họ tôi, con trai bác cả, người duy nhất trong gia tộc ngoài tôi có tên trong di chúc gốc của ông ngoại, dù chỉ với một phần nhỏ cổ phần.
Tôi gấp lá thư lại, cất vào túi trong áo khoác.
– Chú Thịnh, số điện thoại của anh Đỗ Thanh Phong.
Ông Thịnh đưa tôi một mảnh giấy nhỏ, chỉ có một dãy số, không tên, không địa chỉ.
– Ông Bảo dặn, khi nào con gọi số này, hãy nói đúng một câu mở đầu: “Cây xương rồng vẫn sống.” Cậu Phong sẽ hiểu.
Tôi nhìn mảnh giấy, lòng dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa lạnh sống lưng.
Ông ngoại đã chuẩn bị cho ngày hôm nay từ rất lâu, kỹ đến từng câu mật khẩu nhỏ nhất.
Ra khỏi văn phòng luật sư, tôi đứng giữa vỉa hè, bấm số.
Ba hồi chuông. Một giọng nam trầm, không cảm xúc, vang lên.
– Ai đó.
– Cây xương rồng vẫn sống.
Đầu dây bên kia im lặng đúng hai giây.
– Nguyễn Vân Hy.
Không phải câu hỏi. Là khẳng định.
– Đúng. Tôi cần gặp anh. Càng sớm càng tốt.
– Sáng mai, bảy giờ, quán cà phê Lạc Diệp, đường Trần Hưng Đạo. Ngồi bàn trong cùng, quay lưng ra cửa.
– Sao lại quay lưng ra cửa?
– Vì tôi sẽ ngồi đối diện, nhìn được cửa ra vào. Cô mới lộ diện hôm nay, tin tôi đi, từ giờ có người theo dõi cô rồi.
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, không một lời chào.
Tôi đứng đó một lúc, nhìn dòng người qua lại trên phố, tự hỏi trong số họ có ai đang thực sự nhìn mình không.
Về đến nhà, tôi vừa đặt túi xuống bàn thì điện thoại reo. Số lạ, không lưu tên.
Tôi bắt máy, chưa kịp nói gì thì một giọng nữ, méo qua thiết bị biến giọng, cất lên gấp gáp:
– Đừng đến cuộc họp thứ Hai. Nếu cô còn muốn sống yên ổn, đừng đến.
Rồi cúp máy.
Tôi đứng sững giữa phòng khách, tay vẫn cầm điện thoại, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Cây xương rồng trên bàn vẫn im lìm dưới nắng chiều, chẳng biết gì về cuộc chiến vừa mới thật sự bắt đầu.
Tôi không ngủ được đêm đó.
Cuộc gọi lạ cứ vang lại trong đầu, giọng nữ bị biến âm, câu nói ngắn gọn nhưng đủ khiến người ta lạnh gáy. Tôi lật đi lật lại trong đầu danh sách những người có thể đứng sau nó. Lý Diễm. Một trong mười người có mặt phòng họp hôm qua. Hoặc ai đó tôi còn chưa từng gặp.
Sáu giờ rưỡi sáng, tôi đã có mặt trước quán Lạc Diệp, đứng bên kia đường quan sát trước khi bước vào.
Quán nhỏ, khách thưa, một người đàn ông ngồi bàn trong cùng, áo sơ mi xám đơn giản, tay đặt cạnh một ly cà phê đen chưa động tới, mắt nhìn thẳng ra cửa.
Tôi bước vào, ngồi xuống ghế đối diện anh ta, quay lưng ra cửa như đã được dặn.
– Đỗ Thanh Phong.
– Nguyễn Vân Hy. Anh nhận ra tôi nhanh vậy sao?
– Cô là người duy nhất bước vào quán này sáng nay còn liếc mắt quan sát biển số ba chiếc xe đậu ngoài cửa trước khi vào. Không nhiều người làm vậy trừ khi họ đang cảnh giác với điều gì đó.
Tôi hơi bất ngờ. Đúng là tôi vừa làm chính xác điều đó.
– Anh quan sát kỹ đấy.
– Nghề nghiệp. Ba năm nay tôi sống bằng việc quan sát những thứ người khác cố tình không muốn tôi nhìn thấy.
Anh ta đẩy về phía tôi một cuốn sổ tay bìa da đen, cũ, các góc đã sờn.
– Đây là những gì tôi có sau ba năm. Ông Bảo trả tôi rất hậu để giữ im lặng và làm việc một mình, không liên hệ với ai trong công ty, kể cả người thân của ông.
Tôi mở cuốn sổ. Bên trong là những trang ghi chép dày đặc, sơ đồ dòng tiền, tên công ty, ngày tháng, mũi tên nối nhau chằng chịt.
– Tóm tắt cho tôi. Tôi không có thời gian giải mã hết đống này trước thứ Hai.
– Được.
Anh ta xoay cuốn sổ lại, chỉ vào một trang có vẽ sơ đồ hình cây.
– Trong ba năm gần đây, Hưng Long ký chín hợp đồng nhập nguyên liệu thảo dược từ ba công ty trung gian. Cả ba công ty này đều đăng ký tại cùng một địa chỉ, một căn hộ chung cư ba mươi lăm mét vuông ở quận Bảy, chủ sở hữu đứng tên là những người không có bất kỳ hoạt động kinh doanh nào khác trước đó.
– Công ty ma.
– Chính xác. Và điểm chung của cả chín hợp đồng, giá nhập cao hơn giá thị trường trung bình từ hai mươi đến ba mươi lăm phần trăm. Phần chênh lệch, tôi tin, chảy ngược về túi ai đó bên trong Hưng Long.
Tôi siết chặt tay quanh ly nước lọc trước mặt.
– Tống Minh Khải.
– Có khả năng cao. Nhưng tôi chưa có bằng chứng trực tiếp nối tên ông ta với ba công ty đó. Chữ ký duyệt các hợp đồng này đều là chữ ký của cô.
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
– Tôi chưa từng ký hợp đồng nào như vậy. Tôi từ chối một đơn hàng y hệt kiểu này hồi tháng trước, đó là lý do tôi bị sa thải.
– Tôi tin cô. Vì chữ ký trong tám hợp đồng đầu, nét bút hơi khác chữ ký thật của cô một chút, chỉ chuyên gia giám định mới nhận ra. Ai đó đã học và giả chữ ký cô trong suốt ba năm để hợp thức hóa các đơn hàng gian lận.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Ba năm. Ai đó đã dùng tên tôi, giả chữ ký tôi, suốt ba năm mà tôi không hề hay biết.
– Còn hợp đồng thứ chín, hợp đồng tháng trước, tại sao tôi lại được đưa để ký thật, thay vì tiếp tục giả mạo?
Thanh Phong nhìn tôi, ánh mắt có gì đó gần như là đánh giá cao.
– Câu hỏi tốt. Tôi nghĩ có hai khả năng. Một, người giả chữ ký cô bắt đầu sợ bị phát hiện nên muốn có chữ ký thật để chia sẻ trách nhiệm pháp lý nếu có chuyện xảy ra. Hai…
– Hai là gì?
– Hai là họ muốn kiểm tra cô. Xem cô có còn ngoan ngoãn ký như những nhân viên khác không, hay đã bắt đầu nghi ngờ điều gì đó.
Tôi im lặng một lúc, nhìn ra cửa kính quán cà phê, nắng sớm hắt vào loang lổ trên mặt bàn gỗ.
– Tôi nhận được một cuộc gọi lạ tối qua. Giọng nữ, biến âm, bảo tôi đừng đến cuộc họp thứ Hai.
Thanh Phong nhíu mày, lần đầu tiên từ đầu buổi trông có chút biểu cảm ngoài sự lạnh lùng.
– Cô định vẫn đi chứ?
– Đương nhiên.
– Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng từ giờ, cô cần cẩn thận hơn nhiều. Đừng ăn uống gì lạ do người trong công ty đưa. Đừng ký bất cứ giấy tờ nào chưa qua tay tôi hoặc luật sư Thịnh. Và…
Anh ta ngừng lại, như cân nhắc có nên nói tiếp không.
– Và gì?
– Đừng tin anh họ cô quá sớm.
Tôi siết chặt tay.
– Anh biết về Bảo Long?
– Tôi có theo dõi một phần giao dịch tài chính cá nhân của anh ta trong sáu tháng gần đây. Có vài khoản tiền lớn ra vào bất thường, nguồn gốc chưa rõ ràng. Tôi không khẳng định anh ta liên quan đến vụ này, chỉ là… cô nên biết trước khi gặp anh ta.
– Sao anh biết là tôi sẽ gặp anh ta?
Thanh Phong nhìn đồng hồ, đứng dậy, để lại vài tờ tiền trên bàn.
– Vì tôi vừa thấy một chiếc xe biển số quen thuộc của gia đình cô đậu trước chung cư cô ở, lúc năm giờ sáng nay, khi tôi đi ngang qua để đảm bảo cô ra khỏi nhà an toàn.
Tôi sững người.
– Anh theo dõi tôi từ nhà đến đây?
– Công việc của tôi là bảo vệ nhân chứng quan trọng nhất trong vụ này. Cô chính là nhân chứng đó.
Anh ta để lại số điện thoại mới, dặn tôi xóa hết tin nhắn liên quan sau khi đọc, rồi rời quán trước, đi một hướng khác hẳn với hướng tôi định về nhà.
Tôi ngồi lại thêm mười phút, tay vẫn còn hơi run, nhấp một ngụm cà phê đã nguội.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ một số lạ khác, không phải số của Thanh Phong.
“Anh Long đang ở dưới sảnh chung cư em. Anh cần nói chuyện gấp, chuyện quan trọng liên quan đến ông ngoại.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn ra cửa kính, nơi Thanh Phong vừa biến mất sau góc phố.
Đừng tin anh họ cô quá sớm.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi quán, lòng nặng trĩu một câu hỏi chưa có lời đáp: liệu người máu mủ duy nhất còn lại của tôi trong gia tộc, có đang đứng về phía nào.
