Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 1

  1. Home
  2. Chữ Ký Cuối Cùng
  3. Chương 1
Next

Hôm đó là sinh nhật lần thứ ba mươi hai của tôi.

Chồng tôi, Lâm Khải Trạch, dẫn theo một bác sĩ tâm thần và hai nhân viên tư pháp bước vào căn phòng làm việc của tôi lúc chín giờ sáng.

Mẹ chồng tôi đứng sau, tay cầm một bó hoa hồng đỏ. Bà cười rất tươi.

Tôi đặt bút xuống, nhìn họ.

Không ai nói gì trong ba giây đầu tiên.

Căn hôn nhân này bắt đầu bằng một bản hợp đồng, tôi chưa bao giờ quên điều đó.

Cha tôi và cha Khải Trạch ký kết vào mùa đông năm tôi hai mươi lăm tuổi. Tập đoàn Lâm cần vốn tái cơ cấu, họ Tống nhà tôi cần một chỗ đứng ở thị trường phía Bắc. Tôi là phần trao đổi được đặt ở giữa, gọn gàng như một dòng mục trong bảng cân đối kế toán.

Tôi không oán. Tôi học tài chính, tôi hiểu logic của những giao dịch như vậy.

Điều tôi không lường trước là mình sẽ yêu anh ấy thật sự, dù chỉ trong một thời gian ngắn.

Điều tôi cũng không lường trước là anh ấy không bao giờ cần tôi yêu.

“Tống Vân,” Khải Trạch nói, giọng đều đều, “đây là bác sĩ Hà. Chúng tôi lo ngại về trạng thái tâm lý của em trong thời gian gần đây.”

Tôi nhìn bác sĩ Hà. Ông ta trạc năm mươi, mặt trung tính, cầm một tập hồ sơ dày.

“Lo ngại cụ thể là gì?” tôi hỏi.

Mẹ chồng tôi bước vào, đặt bó hoa xuống bàn tôi như một cử chỉ thương xót.

“Con à, mẹ không muốn làm khó con. Nhưng việc con một mình nắm giữ phòng tài chính suốt bốn năm nay… dạo này con hay quên, hay nổi cáu, các nhân viên đều lo lắng…”

Tôi không quên. Tôi không nổi cáu. Tôi biết chính xác bà đang nói đến điều gì.

Ba tuần trước, tôi phát hiện một khoản chuyển ngân bất thường, bảy mươi hai tỷ đồng, chia nhỏ thành hai mươi lần, đi qua sáu tài khoản trung gian. Điểm đến cuối cùng là một công ty vỏ bọc đứng tên người thân của bà.

Tôi chưa nói với ai.

Nhưng rõ ràng ai đó đã biết tôi biết.

Bác sĩ Hà mở hồ sơ ra, đặt trước mặt tôi.

“Thưa bà Lâm, chúng tôi chỉ cần bà hợp tác làm một bài đánh giá nhận thức đơn giản. Nếu kết quả tốt, mọi chuyện sẽ…”

“Tôi ký.”

Ba người trong phòng đều im lặng cùng một lúc.

Khải Trạch nhướng mày. Mẹ chồng tôi khẽ siết chặt tay lại, dấu hiệu mà bà tưởng không ai nhìn thấy.

Tôi kéo tập hồ sơ về phía mình, lật qua từng trang, đọc từng dòng. Không vội. Không run.

Bốn năm làm tài chính dạy tôi một điều: người ta thường giấu thứ nguy hiểm nhất ở những trang người đọc hay bỏ qua.

Trang mười bảy.

Khoản ủy quyền quản lý tài sản, hiệu lực ngay khi có kết luận giám định.

Tôi gật đầu, nhẹ nhàng.

“Bác sĩ Hà,” tôi nói, “ông có biết tỷ lệ sai số trong các kết luận giám định năng lực tâm thần tại Việt Nam những năm gần đây không?”

Ông ta khựng lại.

“Cục Giám định Pháp y Tâm thần công bố năm ngoái, con số là mười bốn phẩy ba phần trăm. Khá cao.” Tôi lật tiếp một trang. “Đặc biệt khi người yêu cầu giám định có mối quan hệ tài chính trực tiếp với đương sự.”

“Vân.” Giọng Khải Trạch trầm xuống, cảnh báo.

“Em chỉ nói chuyện chuyên môn với bác sĩ,” tôi ngước nhìn anh, mỉm cười, “như anh vẫn thường làm với em.”

Tôi rút từ ngăn kéo bàn ra một phong bì màu xanh, đặt ngang qua bàn về phía Khải Trạch.

“Biên bản họp hội đồng quản trị, hôm qua. Em đã trình bày với ban kiểm soát về khoản bất thường bảy mươi hai tỷ. Họ bỏ phiếu khởi động điều tra nội bộ, bảy trên chín phiếu thuận.”

Mẹ chồng tôi nhìn phong bì đó, sắc mặt đổi trong tích tắc.

“Điều tra sẽ hoàn tất trong mười bốn ngày làm việc,” tôi nói tiếp, giọng đều như đọc báo cáo quý. “Trong thời gian đó, theo điều lệ công ty, vị trí giám đốc tài chính sẽ được tạm thời treo, chờ kết quả thanh tra.”

Tôi đứng dậy, cài lại khuy áo vest.

“Tất nhiên, không phải vị trí của tôi.”

Khải Trạch nhìn tôi như nhìn người lạ.

Có lẽ anh chưa bao giờ thực sự biết tôi là ai.

“Vân, em đang làm gì vậy?”

“Em đang ký hồ sơ giám định của anh,” tôi đáp, kéo bút ra. “Anh muốn em ký, em ký. Nhưng bác sĩ Hà cần biết thêm một chi tiết nhỏ.”

Tôi nhìn sang ông ta.

“Người yêu cầu giám định lần này, ông Lâm Khải Trạch, hiện đang là đối tượng trong cuộc điều tra nội bộ về giao dịch tài chính bất thường tổng giá trị bảy mươi hai tỷ đồng. Nếu kết luận giám định này được dùng để chuyển quyền kiểm soát tài sản, ông sẽ là người thụ hưởng trực tiếp.” Tôi dừng lại. “Ông có muốn ghi điều đó vào hồ sơ không? Để cho minh bạch.”

Bác sĩ Hà không trả lời ngay.

Ông nhìn sang Khải Trạch.

Khải Trạch nhìn sang mẹ.

Mẹ chồng tôi lần đầu tiên không có gì để nói.

Tôi ký tên vào trang cuối hồ sơ, đẩy về phía họ.

“Em đã ký rồi. Giám định đi. Kết quả của em, em không sợ.” Tôi cài nắp bút lại, nhẹ như không. “Nhưng trong lúc chờ kết quả, ban kiểm soát sẽ cần phỏng vấn anh về một số giao dịch. Họ có lịch vào thứ Hai.”

Khải Trạch đứng dậy, đẩy ghế ra sau, tiếng cọ sàn đủ to để át đi sự im lặng đang đè nặng.

“Em nghĩ em thắng à?”

“Em không chơi để thắng.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. “Em chơi để anh không có gì để giấu nữa.”

Bác sĩ Hà khẽ thu hồ sơ lại, đứng dậy không nói thêm câu nào, đi ra cửa trước.

Mẹ chồng tôi nhìn tôi một lần, chỉ một lần, rồi theo ra.

Căn phòng còn lại hai người.

Khải Trạch nhìn phong bì màu xanh nằm trên bàn, chưa mở.

“Bảy phiếu thuận,” anh nói khẽ, như nói với chính mình. “Ai là người thứ bảy?”

Tôi mặc áo khoác, cầm túi lên.

“Anh sẽ biết vào thứ Hai.”

Tôi ra đến cửa thì điện thoại rung. Tin nhắn từ luật sư của tôi, chỉ có một dòng: “Thủ tục ly hôn, em có thể nộp sáng mai.”

Tôi gõ lại hai chữ “Được rồi.”

Rồi tắt màn hình.

Khải Trạch vẫn đứng đó, nhìn tôi từ giữa căn phòng anh từng gọi là của chúng ta.

Tôi không quay lại.

Bốn năm, tôi đã học cách đứng thẳng ngay cả khi không có ai đỡ. Học cách ký tên ngay cả khi tay run. Học cách nhìn thẳng vào người đã chọn phản bội mình mà không khóc.

Hôm nay, không có gì để học thêm nữa.

“Vân.”

Giọng anh, lần này, khác. Không còn sắc lạnh. Không còn kẻ cả.

Chỉ là mệt.

Tôi dừng tay trên thanh cửa.

“Nếu em đi, sẽ không quay lại được đâu.”

Tôi nghĩ đến bốn năm anh nói câu đó theo cách khác, bằng im lặng, bằng cách nhìn qua đầu tôi mỗi bữa tối, bằng cái tên Linh xuất hiện trong điện thoại anh lúc hai giờ sáng.

“Em biết,” tôi nói.

Và bước ra.

Hành lang tòa nhà dài và yên tĩnh. Thang máy mở ra ngay khi tôi đến nơi, như thể đã chờ sẵn.

Tôi bước vào, nhìn hình mình trong gương inox.

Tóc vẫn gọn. Vest vẫn thẳng. Mắt hơi đỏ, nhưng khô.

Được rồi.

Cửa thang máy sắp khép thì điện thoại rung lần nữa, không phải từ luật sư.

Từ một số tôi đã xóa ba năm trước, người duy nhất biết về bảy mươi hai tỷ đó trước cả tôi.

Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi