Chương 8 (Hoàn)
Sau vụ việc, Hồng Đạt tiến hành tái cơ cấu toàn diện ban lãnh đạo. Tôi được đề bạt lên vị trí Trưởng phòng Kiểm toán nội bộ, trẻ nhất trong lịch sử công ty, một quyết định do chính Chủ tịch Đông Dương Holdings phê duyệt sau khi tham khảo ý kiến của cậu Kiến Minh và Đỗ Thành Nam.
Tôi nhận vị trí đó với cảm giác vừa tự hào, vừa thận trọng, biết rõ đây không phải phần thưởng, mà là trách nhiệm mới, nặng nề hơn nhiều so với công việc kiểm toán viên cấp ba trước đây.
Hoài Thu là người đầu tiên chúc mừng tôi, ôm chầm lấy tôi ngay giữa văn phòng, không giấu được nước mắt.
“Tớ biết ngay từ đầu là cậu không làm gì sai.” Cô nói, giọng nghẹn ngào. “Chỉ là tớ không ngờ mọi chuyện lại lớn đến mức này.”
“Cảm ơn cậu, vì đã tin tớ khi cả công ty quay lưng.”
Buổi chiều hôm đó, Đỗ Thành Nam đến văn phòng mới của tôi, mang theo một chậu cây nhỏ để chúc mừng, thay vì hoa, vì anh nói cây sống lâu hơn, giống như cách tôi đã bền bỉ suốt cả hành trình vừa qua.
“Cô có kế hoạch gì cho vị trí mới không?” Anh hỏi, ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc của tôi.
“Tôi muốn xây dựng lại quy trình kiểm toán nội bộ từ đầu, đảm bảo không một cá nhân nào có thể một mình thao túng cả một dự án lớn mà không bị phát hiện, như những gì Lâm Quốc Phong đã làm suốt ba năm qua.” Tôi ngừng lại, nhìn anh. “Anh nghĩ Tập đoàn mẹ có sẵn sàng hỗ trợ không?”
“Tôi sẽ đảm bảo điều đó.” Anh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Nhưng trước khi nói chuyện công việc thêm, tôi có một câu hỏi khác muốn hỏi cô.”
Tim tôi bỗng đập nhanh hơn, linh cảm được điều gì đó sắp đến.
“Anh hỏi đi.”
“Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn cần phải giữ khoảng cách vì công việc điều tra nữa.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nghiêm túc nhưng có chút ngập ngừng hiếm thấy. “Tô Minh Ân, tôi muốn hỏi cô, ngoài công việc, tôi có thể mời cô đi ăn tối, chỉ hai chúng ta, không nhắc gì đến hồ sơ hay chứng cứ, được không?”
Tôi bật cười nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm len lỏi khắp người, xen lẫn một chút bối rối ngọt ngào.
“Được. Nhưng anh phải hứa, không được bàn công việc quá năm phút.”
“Tôi hứa.” Anh cười, nụ cười rạng rỡ hiếm khi tôi thấy ở người đàn ông vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh này. “Dù tôi phải thú nhận, năm phút với tôi có thể hơi khó thực hiện.”
Buổi hẹn đầu tiên của chúng tôi diễn ra tại một nhà hàng nhỏ ven hồ, nơi Đỗ Thành Nam nói anh từng đến một mình rất nhiều lần trong những năm âm thầm điều tra Hồng Đạt, vì đây là nơi duy nhất khiến anh cảm thấy tạm quên đi áp lực công việc.
“Vậy hôm nay anh không đến một mình nữa.” Tôi nói, nhấp một ngụm rượu vang nhẹ.
“Không, và tôi mong sẽ không phải đến một mình thêm lần nào nữa.” Anh đáp, ánh mắt dịu dàng hẳn so với vẻ nghiêm nghị thường thấy ở công ty.
Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện không liên quan đến công việc, về cuốn sách anh đang đọc dở, về sở thích chụp ảnh phong cảnh của tôi mà tôi đã bỏ bê suốt nhiều năm vì bận rộn, về những dự định trong tương lai mà cả hai đều chưa dám nói thành lời trọn vẹn.
Giữa buổi tối, điện thoại tôi rung nhẹ, tin nhắn từ Hoài Thu, gửi kèm một bài báo mới đăng, tiêu đề nhắc đến việc Lâm Quốc Phong bị tuyên án sơ thẩm hai mươi năm tù giam, Đặng Hữu Lộc mười lăm năm, cả hai bị tịch thu toàn bộ tài sản do phạm tội mà có.
Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống, thở nhẹ một hơi dài.
“Có chuyện gì vậy?” Đỗ Thành Nam hỏi, nhận ra vẻ mặt tôi thay đổi.
“Bản án sơ thẩm vừa được tuyên.” Tôi kể lại nội dung bài báo, giọng bình thản hơn tôi tưởng, không còn nặng nề như những ngày đầu theo dõi vụ việc.
Anh im lặng một lúc, rồi nắm lấy tay tôi trên bàn, giọng nhẹ nhàng.
“Tô Minh Ân, tôi biết đây không phải là điểm kết thúc thật sự của mọi đau khổ mà cậu cô và cô đã trải qua. Nhưng tôi mong, từ hôm nay, cô có thể cho phép mình gác lại phần đó, để bắt đầu một chương mới, không còn phải nhìn lại phía sau nữa.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận rõ sự chân thành trong từng lời nói, và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng căng thẳng, tôi cho phép mình thở ra thật nhẹ nhõm, thật sự tin rằng mọi chuyện tồi tệ nhất đã ở phía sau.
“Tôi nghĩ tôi đã sẵn sàng cho chương mới đó.” Tôi khẽ mỉm cười, siết nhẹ tay anh đáp lại. “Miễn là anh vẫn ở đó, cùng tôi bước tiếp.”
“Tôi sẽ luôn ở đó.” Anh đáp, ánh mắt kiên định không chút do dự. “Từ ngày đầu tiên gọi điện cho cô, cho đến bây giờ, và cả sau này nữa.”
Một năm sau.
Tôi đứng trước gương trong phòng thay đồ nhỏ, chỉnh lại tà áo dài trắng ngà, tay hơi run vì hồi hộp nhiều hơn vì bất kỳ buổi họp Hội đồng quản trị nào tôi từng chủ trì suốt năm qua trên cương vị Trưởng phòng Kiểm toán nội bộ.
Cậu Kiến Minh bước vào, mặc bộ vest chỉnh tề, mắt đỏ hoe dù cậu cố giấu.
“Con gái cậu, đẹp quá.” Cậu nói, giọng nghẹn lại. “Cha mẹ con mất sớm, cậu chỉ mong hôm nay, ở trên đó, họ cũng đang nhìn thấy con hạnh phúc thế này.”
“Cậu chính là cha của con, suốt bao nhiêu năm qua.” Tôi nắm lấy tay cậu, mắt cũng đã ầng ậc nước. “Hôm nay, con muốn cậu là người dắt con vào lễ đường.”
Cậu gật đầu, không nói thêm được lời nào, chỉ siết nhẹ tay tôi.
Buổi lễ diễn ra ngoài trời, bên hồ nước nơi Đỗ Thành Nam và tôi đã có buổi hẹn đầu tiên một năm trước. Hoài Thu đứng ở hàng ghế đầu, vừa khóc vừa cười, tay cầm bó hoa dự phòng phòng khi tôi cần thêm một chiếc khăn giấy.
Khi tôi bước đến cuối lễ đường, Đỗ Thành Nam đã đứng đợi sẵn, ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy tôi, không giấu được sự xúc động.
“Tôi từng nghĩ, công việc điều tra khiến tôi quen với việc luôn phải giữ khoảng cách, không được để cảm xúc chi phối phán đoán.” Anh nói trong lời thề, giọng run nhẹ hiếm thấy. “Nhưng từ ngày gặp cô, tôi nhận ra, có những điều đáng để phá vỡ mọi nguyên tắc mình từng đặt ra, và cô chính là điều đáng giá nhất tôi từng gặp trong đời.”
Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài không kìm được nữa.
“Anh từng nói với tôi, anh sẽ không rút lui giữa chừng.” Tôi đáp lại, giọng cũng run không kém. “Bây giờ, tôi muốn hứa với anh điều tương tự, dù chương tiếp theo của cuộc đời chúng ta có khó khăn thế nào, tôi cũng sẽ không bao giờ để anh phải một mình đối mặt với nó.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp khu vườn khi chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên với tư cách vợ chồng, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả mặt hồ, như một lời chúc phúc lặng lẽ từ cha mẹ tôi, từ những năm tháng khó khăn mà cậu Kiến Minh đã âm thầm chịu đựng, và từ tất cả những gì hai chúng tôi đã cùng nhau vượt qua.
Tối hôm đó, khi tiệc cưới đã vãn khách, tôi đứng cạnh Đỗ Thành Nam bên bờ hồ, nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu lung linh trên mặt nước.
“Anh còn nhớ, ngày đầu tiên gọi điện cho tôi, anh nói gì không?” Tôi hỏi, đầu tựa nhẹ vào vai anh.
“Tôi nhớ, tôi nói tôi khuyên cô đừng nộp báo cáo hôm đó.” Anh cười khẽ. “Là lời khuyên duy nhất trong đời tôi mừng vì cô đã không nghe theo hoàn toàn.”
“Nếu ngày đó tôi nghe lời anh, có lẽ bây giờ chúng ta đã không đứng đây.”
“Có lẽ vậy.” Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Nhưng tôi tin, dù con đường có khác đi thế nào, cuối cùng chúng ta vẫn sẽ tìm được nhau, Tô Minh Ân, người luôn giữ lại bản sao của mọi điều quan trọng, kể cả trái tim mình dành cho tôi.”
Tôi bật cười, siết chặt tay anh, nhìn ra mặt hồ yên tĩnh, biết rằng phía trước còn rất nhiều chương mới đang chờ đợi, nhưng lần này, tôi không còn phải một mình viết tiếp câu chuyện của đời mình nữa.
HẾT
