Chương 7
Lâm Quốc Phong, nhận ra tình thế đã xoay chuyển hoàn toàn bất lợi, đột nhiên đứng dậy, giọng gay gắt.
“Tôi phản đối toàn bộ quy trình kiểm toán này. Người cung cấp chứng cứ ban đầu,” hắn chỉ thẳng về phía tôi, “là cháu ruột của một nhân viên từng bị sa thải vì vi phạm kỷ luật công ty. Đây rõ ràng là hành động trả thù cá nhân, không phải điều tra khách quan.”
Cả phòng họp hướng ánh mắt về phía tôi.
Tôi đứng dậy, giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, dù tim đang đập rất nhanh.
“Thưa Hội đồng quản trị, tôi xin phép được nói.” Tôi nhìn thẳng vào Lâm Quốc Phong, không né tránh. “Đúng, tôi là cháu gái của ông Tô Kiến Minh. Nhưng lý do tôi phát hiện ra chữ ký giả trên giấy chuyển khoản năm tỉ, không phải vì tôi cố tình lục lại hồ sơ liên quan đến cậu tôi, mà vì chính ông Lâm Quốc Phong đã tự tay giao hồ sơ đó cho tôi, yêu cầu tôi điều tra.”
Tôi ngừng lại một giây, để câu nói thấm vào từng người trong phòng.
“Nếu ông ấy thật sự trong sạch, tại sao lại giao đúng hồ sơ chứa bằng chứng phạm tội của chính mình cho một kiểm toán viên nổi tiếng cẩn thận nhất bộ phận? Có lẽ vì ông ấy không hề biết, người cháu gái mà ông nghĩ mình có thể kiểm soát, lại chính là người duy nhất đủ kiên nhẫn để lần theo từng con số đến tận cùng.”
Một vài thành viên Hội đồng quản trị gật đầu khe khẽ, ánh mắt bắt đầu chuyển hướng nghi ngờ.
Chủ tịch Đông Dương Holdings gõ nhẹ lên bàn, ra hiệu im lặng.
“Cô Tô Minh Ân nói có lý. Việc cô là cháu của ông Tô Kiến Minh không làm thay đổi tính xác thực của chứng cứ đã được đoàn kiểm toán độc lập xác minh.” Ông nhìn về phía Lâm Quốc Phong, giọng lạnh hẳn. “Ông Phong, thay vì chất vấn động cơ của người tố cáo, tôi nghĩ ông nên giải thích vì sao chữ ký của ông xuất hiện trên giấy chuyển khoản năm tỉ đó.”
Lâm Quốc Phong há miệng, nhưng không có câu trả lời nào thoát ra được.
Đúng lúc đó, một thành viên Hội đồng quản trị lớn tuổi, người từ đầu buổi họp vẫn giữ im lặng quan sát, lên tiếng, giọng chậm rãi nhưng đầy sức nặng.
“Tôi đề nghị tạm đình chỉ chức vụ của cả ông Lâm Quốc Phong và ông Đặng Hữu Lộc ngay lập tức, chuyển toàn bộ hồ sơ sang cơ quan điều tra kinh tế, để làm rõ trách nhiệm hình sự nếu có.”
Không ai phản đối.
Nghị quyết đình chỉ chức vụ được thông qua với đa số tuyệt đối, chỉ trong vòng chưa đầy nửa giờ sau khi thành viên Hội đồng quản trị lớn tuổi lên tiếng.
Lâm Quốc Phong bị mời rời khỏi phòng họp trước, mặt trắng bệch, bước đi loạng choạng như người mất hồn. Đặng Hữu Lộc theo sau, vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt liên tục đảo quanh phòng, như đang tính toán đường lui.
Ngay chiều hôm đó, cơ quan điều tra kinh tế chính thức khởi tố vụ án, khám xét văn phòng và nơi ở của cả hai người, thu giữ hàng loạt tài liệu, ổ cứng, và tài khoản ngân hàng liên quan.
Tin tức lan ra ngoài chỉ sau vài giờ, các trang báo kinh tế đồng loạt đưa tin về vụ tham nhũng lớn tại Tập đoàn Hồng Đạt, nhắc đến số tiền thất thoát gần ba mươi tỉ đồng, và vai trò của một kiểm toán viên nội bộ trẻ tuổi trong việc phát hiện vụ việc.
Tôi tắt hết thông báo điện thoại, không muốn đọc những bài báo đó ngay lúc này, chỉ muốn gọi cho một người duy nhất.
Cậu Kiến Minh nghe máy ngay từ hồi chuông đầu tiên.
“Cậu ơi, xong rồi.” Tôi nói, giọng nghẹn lại, không kìm được nước mắt. “Lâm Quốc Phong và Đặng Hữu Lộc đều bị đình chỉ, hồ sơ đã chuyển sang cơ quan điều tra.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi bị ngắt.
“Cậu ơi?”
“Cậu đây.” Giọng cậu run run, khác hẳn vẻ điềm tĩnh hai năm qua cậu vẫn giữ trước mặt tôi. “Hai năm, Minh Ân à. Cậu chờ hai năm, có những đêm cậu tưởng mình sẽ mang oan ức này xuống mồ.”
“Cậu không phải mang nó nữa. Từ hôm nay, mọi người sẽ biết sự thật.”
“Cảm ơn con.” Cậu nói, giọng vỡ ra thành tiếng nấc nhẹ, điều tôi chưa từng nghe thấy từ người đàn ông vốn luôn mạnh mẽ này. “Cảm ơn con đã không bỏ cuộc, dù cậu chưa bao giờ dám yêu cầu con phải làm điều đó.”
Tôi cúp máy, ngồi lặng một mình trong văn phòng đã vắng người, nước mắt rơi xuống không kìm được nữa, không phải vì đau khổ, mà vì nhẹ nhõm, vì hai năm chờ đợi của cậu, và những tuần vừa qua của tôi, cuối cùng cũng có một kết quả xứng đáng.
Cửa phòng khẽ mở, Đỗ Thành Nam bước vào, thấy tôi đang khóc, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến, đưa cho tôi một chiếc khăn giấy, rồi ngồi xuống cạnh, để tôi tựa vào vai anh một lúc, không cần phải nói thêm lời nào.
Ba tuần sau, cơ quan điều tra kinh tế công bố kết luận điều tra chính thức.
Lâm Quốc Phong bị khởi tố với tội danh tham ô tài sản và làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức, với số tiền chiếm đoạt xác định lên đến hai mươi tám tỉ đồng thông qua Công ty Tư vấn Kiến Phát. Đặng Hữu Lộc bị khởi tố với vai trò đồng phạm, do đã lợi dụng chức vụ Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra để che giấu và hợp thức hóa các khoản chi khống.
Chị Hạnh, do chủ động hợp tác khai báo và có vai trò thứ yếu, được xem xét tình tiết giảm nhẹ, chỉ bị xử lý hành chính và buộc thôi việc.
Tôi đọc bản kết luận điều tra tại nhà, cùng cậu Kiến Minh, người đã chuyển về căn hộ cũ ngay khi tình hình an toàn được đảm bảo.
“Vậy là xong thật rồi.” Cậu nói, giọng nhẹ nhõm, tay cầm tách trà đã nguội từ lâu mà không để ý.
“Công ty đã gửi văn bản chính thức xin lỗi cậu chưa?”
“Sáng nay có gửi.” Cậu lấy từ trong cặp ra một tờ giấy, đưa cho tôi xem. “Hồng Đạt xác nhận quyết định sa thải hai năm trước là sai, dựa trên chứng cứ giả mạo do Lâm Quốc Phong dàn dựng. Họ đề nghị khôi phục danh dự, và mời cậu quay lại làm cố vấn cấp cao cho ban kiểm toán mới.”
“Cậu có định nhận lời không?”
Cậu Kiến Minh cười, nụ cười đầu tiên tôi thấy thoải mái thật sự từ hai năm nay.
“Cậu nghĩ, cậu sẽ nhận, không phải vì muốn quay lại vị trí cũ, mà vì cậu muốn đảm bảo, không còn ai khác phải trải qua những gì cậu và con đã trải qua nữa.”
Tôi gật đầu, hiểu rõ ý cậu.
Buổi tối hôm đó, Đỗ Thành Nam đến thăm, mang theo một chai rượu vang nhẹ để mừng kết quả điều tra chính thức. Anh và cậu Kiến Minh ngồi nói chuyện rất lâu, về những kế hoạch cải tổ hệ thống kiểm soát nội bộ mà Tập đoàn mẹ dự định áp dụng cho toàn bộ các công ty con, để tránh lặp lại những vụ việc tương tự.
Tôi ngồi nghe, thỉnh thoảng góp vài ý kiến, lòng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, lần đầu tiên kể từ ngày mở bản kê khai và nhận ra chữ ký giả trên tờ giấy chuyển khoản năm tỉ đó.
Nhưng tôi biết, đây chưa phải điểm kết thúc của mọi chuyện, ít nhất là chưa phải điểm kết thúc giữa tôi và người đàn ông đang ngồi cạnh cậu tôi, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng hơn hẳn vẻ nghiêm nghị ngày đầu gặp mặt.
