Chương 2
Tôi bắt máy, giọng vẫn giữ đều.
“Alo.”
Đầu dây bên kia im lặng đúng ba giây, đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng gió, có lẽ người gọi đang đứng ngoài trời.
“Tô Minh Ân. Cô vừa lưu một file có tên là báo cáo xác nhận chữ ký, đúng không?”
Tay tôi siết chặt điện thoại. Không ai trong công ty biết tên file đó, tôi còn chưa gửi cho ai ngoài bản nháp trên máy cá nhân.
“Xin lỗi, anh là ai?”
“Người duy nhất, ngoài cậu của cô, biết Lâm Quốc Phong đã làm gì hai năm trước.” Giọng người đàn ông trầm, không vội vã, như đã tập luyện để nghe thật bình tĩnh trong mọi tình huống. “Tôi khuyên cô đừng nộp báo cáo đó hôm nay.”
“Vì sao?”
“Vì Ủy ban Kiểm tra của Hồng Đạt, người đứng đầu là em rể của Lâm Quốc Phong.”
Tôi chết lặng một giây. Cậu Kiến Minh không nhắc đến chi tiết này.
“Anh muốn gì?”
“Muốn cô sống sót đủ lâu để thấy hắn bị còng tay.” Người đàn ông ngừng lại, rồi nói tiếp, chậm rãi từng chữ. “Ba giờ chiều nay, ra quán cà phê góc đường Lý Thường Kiệt, đối diện tòa nhà Hồng Đạt. Mang theo USB. Đừng mang điện thoại công ty.”
Máy cúp. Không một lời chào.
Tôi ngồi im, nhìn màn hình điện thoại tối đen, cảm giác như vừa có ai đó lật ngược cả bàn cờ mà tôi tưởng mình đang nắm.
Tin nhắn gửi cho cậu Kiến Minh, tôi gõ vội: “Cậu ơi, cậu có biết ai là số lạ vừa gọi cho con không? Người đó biết cả tên file con vừa lưu.”
Ba chấm nhảy lên rất lâu, lâu hơn mọi lần trước.
“Không phải người của cậu. Đề phòng, đừng đi một mình.”
Tôi nhìn lại tin nhắn đó ba lần, rồi cất điện thoại vào túi, tim đập nhanh hơn tôi muốn thừa nhận.
Nếu người đó không phải người của cậu, thì hắn biết chuyện qua cách nào?
Câu trả lời duy nhất khiến tôi lạnh sống lưng: có người thứ ba, không phải Lâm Quốc Phong, không phải cậu Kiến Minh, đã theo dõi vụ này từ trước.
Và người đó biết rõ máy tính của tôi hơn tôi tưởng.
Tôi không đến quán cà phê một mình.
Tôi gọi cho Hoài Thu, đồng nghiệp thân nhất phòng kiểm toán, mượn cớ đi ăn trưa cùng, rồi tách ra ở góc phố trước khi rẽ vào quán. Nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất có người biết tôi đã ra khỏi công ty lúc mấy giờ.
Ba giờ kém năm, tôi ngồi vào bàn trong cùng, quay lưng ra tường, mắt nhìn thẳng cửa ra vào. Thói quen này tôi học từ cậu Kiến Minh, “Ngồi đâu cũng phải nhìn thấy cửa trước khi nhìn thấy ly cà phê.”
Đúng ba giờ, một người đàn ông bước vào.
Cao, vest xám không cà vạt, tay áo xắn gọn đến khuỷu, dáng đi chậm nhưng chắc, như người quen đứng trước đám đông mà không cần phải chứng minh gì. Anh ta không nhìn quanh tìm bàn, đi thẳng đến chỗ tôi ngồi, như đã biết trước tôi sẽ chọn góc này.
“Tô Minh Ân.”
Không phải câu hỏi.
“Tôi chưa biết tên anh.”
“Đỗ Thành Nam.” Anh ngồi xuống, đặt điện thoại úp mặt xuống bàn, cử chỉ nhỏ nhưng tôi hiểu ý, để cô yên tâm tôi không ghi âm bằng thiết bị này. “Trưởng phòng Pháp chế và Tuân thủ, Tập đoàn mẹ của Hồng Đạt.”
Tôi khựng lại. Hồng Đạt là công ty con của một tập đoàn lớn hơn, Đông Dương Holdings, nơi mà nhân viên cấp thấp như tôi chỉ nghe tên qua vài dòng trong báo cáo thường niên, chưa từng gặp mặt ai từ đó.
“Tập đoàn mẹ biết chuyện gì đang xảy ra ở Hồng Đạt?”
“Biết một phần. Đủ để nghi ngờ, chưa đủ để hành động.” Anh nhìn tôi, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. “Chúng tôi nhận được báo cáo kiểm toán bất thường từ ba năm trước, dòng tiền ra vào một số dự án ở Hồng Đạt không khớp sổ sách. Nhưng mọi lần điều tra đều bị chặn giữa chừng, hồ sơ biến mất, người tố cáo bị sa thải với lý do khác.”
“Cậu tôi.”
“Tô Kiến Minh, đúng.” Anh gật đầu chậm. “Tôi đã cố liên hệ ông ấy hai lần trong hai năm qua. Cả hai lần ông ấy đều từ chối, nói ông không muốn kéo ai vào việc này nữa.”
“Nhưng anh vẫn tìm được tôi.”
“Vì cô là người duy nhất Lâm Quốc Phong tin tưởng giao hồ sơ nhạy cảm nhất. Và vì cô là cháu ruột của người duy nhất từng dám ghi lại bằng chứng.” Anh nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp. “Tô Minh Ân, tôi không cần cô tin tôi ngay hôm nay. Tôi chỉ cần cô hiểu một điều, nếu cô nộp báo cáo cho Ủy ban Kiểm tra của Hồng Đạt như kế hoạch ban đầu, hồ sơ sẽ được xử lý nội bộ, êm thấm, và trong vòng một tuần, cô sẽ bị luân chuyển sang chi nhánh tỉnh với lý do tái cơ cấu.”
Tôi im lặng, vì tôi biết anh nói đúng.
“Vậy anh muốn tôi làm gì?”
“Gửi song song. Một bản cho Ủy ban Kiểm tra Hồng Đạt, đúng quy trình, để không ai nói cô đi đường tắt. Một bản, thông qua tôi, lên thẳng Ban Kiểm soát của Tập đoàn mẹ.” Anh đẩy một tấm danh thiếp qua bàn, chỉ có tên và một số điện thoại, không logo, không chức danh. “Từ giờ, mọi liên lạc, chỉ số này.”
Tôi cầm tấm danh thiếp, không trả lời ngay.
“Sao tôi phải tin anh không phải là người của Lâm Quốc Phong, cử đến để lấy USB của tôi?”
Đỗ Thành Nam không tỏ ra khó chịu vì câu hỏi đó. Anh chỉ mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên từ lúc ngồi xuống.
“Vì nếu tôi là người của hắn, tôi đã không ngồi đây nói hết những điều này. Tôi sẽ chỉ cần một cú điện thoại, gọi thẳng cho cô, giả làm phóng viên hoặc luật sư, dụ cô đưa USB ra một chỗ vắng người.”
Câu trả lời đó không xóa hết nghi ngờ trong tôi, nhưng đủ để tôi thấy anh là người biết chơi cờ dài hơi, không cần thắng ngay ván đầu.
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
“Cô có đến chiều mai.” Anh đứng dậy, để lại ly cà phê chưa động tới. “Sau đó, Lâm Quốc Phong sẽ biết cô đã cắm USB, và hắn sẽ ra tay trước.”
Tôi không đợi đến chiều hôm sau.
Tối đó tôi gọi video cho cậu Kiến Minh, kể lại toàn bộ cuộc gặp với Đỗ Thành Nam, không giấu chi tiết nào. Cậu nghe xong, im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi bị rớt mạng.
“Đỗ Thành Nam.” Cậu lặp lại cái tên, giọng có gì đó khó gọi tên, không hẳn là mừng, cũng không hẳn là lo. “Ba năm trước, có một người tự xưng là kiểm toán độc lập từ tập đoàn mẹ, liên hệ cậu qua email công ty, hỏi về một vài khoản chi bất thường. Cậu không trả lời, vì lúc đó cậu chưa có đủ bằng chứng, sợ trả lời sai sẽ lộ việc mình đang thu thập tài liệu.”
“Cậu nghĩ là anh ta?”
“Có thể.” Cậu thở dài. “Nhưng con nhớ lời cậu dặn. Tin ai cũng phải để lại một cửa thoát. Đưa bản sao, đừng đưa bản gốc. Nói một phần sự thật, đừng nói hết.”
Tôi làm đúng như vậy.
Sáng hôm sau, tôi nộp báo cáo xác nhận chữ ký giả cho Ủy ban Kiểm tra Hồng Đạt theo đúng quy trình, đính kèm bản sao ảnh chụp giấy chuyển khoản, nhưng giữ lại đoạn ghi âm buổi họp tháng Tư, chưa đưa cho ai, kể cả Đỗ Thành Nam.
Buổi chiều, tôi nhắn cho anh, chỉ một câu: “Tôi đã nộp bản báo cáo đúng quy trình. Phần còn lại, tôi cần thêm thời gian.”
Anh trả lời sau đúng hai phút: “Hợp lý. Cẩn thận, hôm nay chắc chắn sẽ có chuyện.”
Chuyện đến nhanh hơn tôi tưởng.
Bốn giờ chiều, trưởng phòng Nhân sự gọi tôi lên, mặt nghiêm trọng khác thường.
“Minh Ân, có đơn tố cáo em vi phạm quy định bảo mật, sao chép trái phép tài liệu mật của công ty ra thiết bị lưu trữ ngoài.”
Tôi đứng sững. Đây gần như là bản sao y hệt cáo buộc từng giáng xuống cậu Kiến Minh hai năm trước.
“Ai tố cáo tôi?”
“Ẩn danh, gửi qua hộp thư nội bộ.” Trưởng phòng Nhân sự tránh nhìn thẳng vào mắt tôi, dấu hiệu của người không tin vào chính lời mình đang nói nhưng buộc phải nói. “Anh Phong yêu cầu tạm đình chỉ công tác của em ba ngày, để bộ phận an ninh mạng kiểm tra máy tính.”
Tôi hiểu ngay. Đây không phải điều tra, đây là cái cớ để lục soát máy tính của tôi, tìm và xóa mọi dấu vết liên quan đến USB.
“Tôi có quyền được biết nội dung đơn tố cáo không?”
“Chưa thể, đang trong quá trình xác minh.”
Tôi gật đầu, giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù trong lòng đang tính từng bước một.
Máy tính công ty, tôi chưa bao giờ cắm USB vào đó. Điện thoại công ty, tôi để ở nhà từ tối qua theo lời dặn của Đỗ Thành Nam. Bản báo cáo tôi nộp sáng nay, đã có dấu công văn đến của Ủy ban Kiểm tra, không ai xóa được nữa.
Lâm Quốc Phong đang đi đúng con đường hắn từng dùng để hại cậu tôi.
Chỉ là lần này, hắn không biết, người đối diện đã học thuộc lòng từng nước cờ của hắn từ hai năm trước.
