Chương 1
Đến trang thứ ba của bản kê khai, tay tôi run.
Không phải vì sợ.
Vì tôi nhận ra chữ ký trên lệnh chuyển khoản năm tỉ… là của Trưởng ban Lâm Quốc Phong, người vừa giao cho tôi hồ sơ điều tra vụ này sáng nay.
Tôi là Tô Minh Ân, kiểm toán nội bộ cấp ba của Tập đoàn Hồng Đạt. Hai mươi tám tuổi, chưa kết hôn, không có ô dù, không có vây cánh. Chỉ có một thứ: trí nhớ ảnh chụp và thói quen giữ lại bản sao mọi tài liệu tôi từng chạm tay vào.
Thói quen đó bắt đầu từ cậu tôi, Tô Kiến Minh.
Cậu hay nói: “Minh Ân, đời người ta hay quên. Nhưng giấy tờ thì không.”
2
Hai năm trước, cậu Kiến Minh bị sa thải khỏi đúng công ty này, mang tội danh làm lộ bí mật kinh doanh. Không có bằng chứng buộc tội rõ ràng. Không có phiên điều trần. Chỉ có một tờ quyết định đặt lên bàn vào sáng thứ Hai, và đến chiều thứ Hai, người ta đã thay khóa văn phòng.
Cậu không kháng cáo. Cậu bảo tôi: “Cậu thua rồi. Nhưng con chưa.”
Tôi xin vào Hồng Đạt sáu tháng sau đó. Lâm Quốc Phong là người ký duyệt hồ sơ nhân sự của tôi.
Hắn không biết tôi là cháu của Tô Kiến Minh.
Cậu dặn tôi không được nói.
3
Tôi gấp bản kê khai lại, đặt ngay ngắn lên bàn.
Nhìn qua cửa kính, Lâm Quốc Phong đang họp với ban giám đốc, áo vest thẳng nếp, giọng sang sảng. Hắn cười to khi ai đó nói gì đó buồn cười.
Nụ cười của người không nghĩ mình có gì phải lo.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra chiếc USB nhỏ mà cậu Kiến Minh gửi cho tôi trước khi rời công ty, kèm một mảnh giấy nhỏ: “Khi nào con cần, con sẽ biết mở cái gì.”
Hôm nay là ngày tôi cần.
Nhưng trước khi cắm USB vào máy, tôi phải chắc chắn một điều: vụ tham ô này, Lâm Quốc Phong muốn tôi tìm ra sự thật, hay hắn muốn tôi chôn vùi nó?
4
Tôi không cắm USB ngay.
Tôi ngồi yên mười lăm phút, nhìn màn hình máy tính không chớp mắt, như thể đang làm việc bình thường.
Trong mười lăm phút đó, tôi nghĩ lại toàn bộ buổi sáng.
Lâm Quốc Phong gọi tôi vào lúc tám giờ mười lăm. Không phải qua email, không phải qua trợ lý. Hắn tự bước ra cửa phòng, gọi tên tôi trực tiếp, rồi đặt hồ sơ vào tay tôi với nụ cười rất thân thiện.
“Tô Minh Ân, cậu tỉ mỉ nhất bộ phận. Giao việc này cho cậu tôi yên tâm.”
Tôi nhớ cảm giác lúc đó: được tin tưởng.
Bây giờ tôi hiểu ra một nghĩa khác của câu đó.
Tỉ mỉ nhất bộ phận. Nghĩa là hắn biết tôi sẽ đọc kỹ. Hắn biết tôi sẽ thấy chữ ký. Hắn đưa hồ sơ cho tôi vì hắn muốn kiểm tra xem tôi sẽ làm gì khi thấy.
Đây là bài test, không phải giao việc.
5
Tôi mở file báo cáo nội bộ, gõ vài dòng không có nghĩa lý gì, vẻ mặt tập trung. Tay kia kéo điện thoại xuống lòng bàn.
Nhắn tin cho cậu Kiến Minh: “Cậu ơi, USB đó, con có thể mở hôm nay không?”
Ba chấm nhảy lên. Rồi tắt. Rồi nhảy lại.
Cuối cùng chỉ có một chữ: “Chờ.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Cậu chưa bao giờ nói “chờ” với tôi trong suốt hai năm qua. Cậu luôn trả lời ngay, dù nửa đêm, dù đang bệnh. Lần duy nhất cậu không trả lời ngay là hôm cậu nhận quyết định sa thải.
Tôi nhìn lại chiếc USB trong tay.
Nhỏ, màu đen, không nhãn hiệu. Loại người ta mua ở chợ trời, không truy được nguồn gốc.
Cậu chuẩn bị thứ này từ trước khi bị đuổi. Nghĩa là cậu đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra với mình.
Nghĩa là cậu không thua bất ngờ.
Cậu thua vì chọn không đánh.
6
Lúc mười một giờ, Lâm Quốc Phong bước ra khỏi phòng họp, đi ngang qua bàn tôi, dừng lại đúng hai giây.
“Tiến độ đến đâu rồi, Minh Ân?”
“Đến chương ba, anh ạ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn khi nói câu đó.
Không thêm gì. Không bớt gì.
Lâm Quốc Phong cười nhẹ, gật đầu, bước đi. Nhưng tôi thấy rõ, trong đúng nửa giây trước khi hắn quay lưng, ánh mắt hắn thay đổi.
Hắn hiểu câu đó có nghĩa gì.
Tôi cũng hiểu hắn hiểu.
Chúng tôi đều không nói thêm gì, vì chúng tôi đều biết ván cờ vừa sang nước mới.
7
Mười hai giờ trưa, điện thoại rung.
Cậu Kiến Minh gọi, không nhắn tin.
“Con cắm USB vào máy cá nhân, không phải máy công ty. Nhớ chưa?”
“Nhớ rồi cậu.”
“Trong đó có ba thứ. Thứ nhất là bản gốc chữ ký của Lâm Quốc Phong trên hợp đồng năm 2021, cậu xin được trước khi bị đuổi. Thứ hai là ảnh chụp giấy chuyển khoản mà con đang cầm. Thứ ba…”
Cậu dừng lại.
“Thứ ba là gì, cậu?”
“Là đoạn ghi âm buổi họp tháng Tư, hồi cậu còn chưa bị sa thải. Buổi họp mà Lâm Quốc Phong yêu cầu cậu ký khống vào phiếu chi, rồi hứa sẽ điều chỉnh sổ sách sau.”
Tôi ngồi im.
Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn ồn ào như mọi ngày.
“Cậu giữ tất cả những thứ này suốt hai năm?”
“Cậu giữ vì cậu biết ngày con sẽ cần. Cậu chỉ không biết ngày đó là hôm nay.”
Tôi nhìn chiếc USB trên bàn, rất lâu.
Cậu không thua vì yếu. Cậu thua vì hắn dùng người khác làm con tin, và cậu không muốn kéo người đó vào. Nhưng bây giờ cậu không còn một mình nữa.
“Cậu định gửi cho ai?”
“Ủy ban Kiểm tra. Nhưng cậu cần con xác nhận chữ ký giả bằng báo cáo nội bộ. Chữ ký của con, con mới có thẩm quyền.”
Tôi hiểu rồi.
Đây không phải bài test của Lâm Quốc Phong nữa.
Đây là cái bẫy mà cậu đã giăng sẵn từ hai năm trước, và hôm nay hắn tự bước vào.
“Con sẽ viết báo cáo, cậu ạ.”
Tôi cúp máy, mở tài liệu mới, bắt đầu gõ.
Ngón tay tôi gõ đều trên bàn phím, từng chữ rõ ràng, không vội.
Báo cáo xác nhận chữ ký giả. Đính kèm ảnh giấy chuyển khoản. Mã hóa file, đặt mật khẩu, lưu vào ổ cứng riêng.
Mười lăm phút.
Chỉ mười lăm phút để hoàn thành thứ mà Lâm Quốc Phong mất hai năm xây dựng rồi tự tay phá.
Tôi lưu file, nhìn ra cửa sổ.
Ở phòng họp cuối hành lang, Lâm Quốc Phong đang tiếp khách, cười rất to, giọng vang ra tận chỗ tôi ngồi.
Hắn không biết rằng trong lúc hắn cười, tôi vừa ký tên vào tờ giấy khai tử cho sự nghiệp của hắn.
Tôi đóng máy tính, xếp lại hồ sơ, uống nốt ly cà phê đã nguội.
Chiều nay tôi sẽ nộp báo cáo.
Sáng mai, Ủy ban Kiểm tra sẽ gọi điện cho tầng mười bảy.
Và Lâm Quốc Phong sẽ hiểu ra rằng suốt hai năm qua, người ngồi dưới quyền hắn không phải là con cờ… mà là người cầm bàn cờ hộ cậu Kiến Minh chờ đúng ngày.
Điện thoại rung lần nữa, lần này là số máy lạ, và tôi đột nhiên đứng tim vì nhận ra: đây là số của người mà cậu Kiến Minh nói không bao giờ gọi trực tiếp.
