Chương 2
Đêm đó tôi không về nhà cùng Lâm Trí Viễn.
Tôi bảo tài xế đưa mình đến căn hộ cũ của mẹ tôi, nơi từ khi bà mất vẫn để trống, chỉ có tôi giữ chìa khóa. Lâm Trí Viễn gọi liên tục, tám cuộc gọi nhỡ trong nửa tiếng, sau đó là một tin nhắn: “Em đang làm gì vậy? Bố mẹ anh Trần đang rất khó chịu.”
Tôi không trả lời.
Kiếp trước, tôi sẽ hoảng loạn. Sẽ gọi lại, xin lỗi, hỏi mình đã làm sai điều gì. Kiếp này tôi ngồi trong bóng tối căn hộ cũ, mở laptop, và bắt đầu tìm.
Hợp đồng ủy quyền tài sản ký tháng Ba.
Tôi nhớ tháng Ba năm đó tôi đang ở nước ngoài, tham dự khóa đào tạo ba tuần theo sắp xếp của Lâm Trí Viễn, với lý do “để em thư giãn sau đám tang ông ngoại.” Lúc đó tôi cảm động vì hắn chu đáo.
Bây giờ tôi hiểu, ba tuần đó không phải để tôi thư giãn. Đó là ba tuần để dọn đường.
Tôi lục trong hộp đựng giấy tờ cũ của mẹ, nơi bà luôn giữ bản sao mọi giấy tờ liên quan đến di sản của ông ngoại, thói quen cẩn thận mà lúc sống tôi từng thấy phiền phức. Giờ tôi biết ơn nó.
Có một bản sao di chúc của ông ngoại, lập năm năm trước khi ông mất, để lại toàn bộ cổ phần Tập đoàn Bách Xuyên cho tôi, với điều kiện duy nhất: không được chuyển nhượng quyền quản lý cho bất kỳ ai ngoài huyết thống trực hệ trong vòng mười năm.
Nếu điều khoản đó còn hiệu lực, hợp đồng ủy quyền mà bố Trần đưa ra tối nay là bất hợp pháp.
Trừ khi có một bản di chúc khác.
Tôi gọi cho luật sư gia đình, ông Đặng Hoài Nam, người từng phụ trách hồ sơ thừa kế của ông ngoại. Lúc chuông đổ ba hồi, tôi tự hỏi mình có đang hành động quá vội. Kiếp trước tôi mất ba năm mới dám nghi ngờ chồng mình. Kiếp này tôi mới có một buổi tối.
Nhưng một buổi tối là đủ, khi người ta đã từng chết vì chậm trễ.
“Vãn Thanh?” Giọng ông Nam ngái ngủ. “Giờ này sao…”
“Chú Nam, con cần hỏi về di chúc của ông ngoại. Có bản sửa đổi nào sau bản năm 2019 không?”
Một khoảng lặng dài hơn bình thường.
“Sao con hỏi vậy?”
“Con cần biết sự thật, chú Nam.”
“Có,” ông nói, giọng trầm xuống. “Tháng Ba năm nay, chồng con mang đến một bản di chúc bổ sung, nói ông ngoại con lập trước khi mất, ủy quyền cho con gái… à không, cho con, quyền chuyển nhượng tài sản cho vợ chồng con toàn quyền quyết định, không còn điều kiện huyết thống.”
“Chú có kiểm tra chữ ký không?”
“Có công chứng đầy đủ, con à. Chú không có lý do nghi ngờ.”
Tôi nhắm mắt.
Công chứng có thể làm giả, nếu người công chứng viên bị mua chuộc, hoặc nếu chữ ký được lấy từ một văn bản khác rồi ghép vào. Ông ngoại tôi mất vì đột quỵ, đột ngột, trong lúc tôi đang ở nước ngoài. Không ai trong nhà kịp có mặt ngoài Lâm Trí Viễn, người khi đó đã là “con rể được tin tưởng.”
“Chú Nam, con muốn xem bản gốc của tờ di chúc bổ sung đó. Càng sớm càng tốt.”
“Chú sẽ tìm lại hồ sơ. Nhưng Vãn Thanh, nếu con định làm gì đó, con phải cẩn thận. Nhà họ Trần không phải người dễ đối phó, và Lâm Trí Viễn…”
Ông ngập ngừng.
“Sao ạ?”
“Không có gì. Chú sẽ gọi lại con vào sáng mai.”
Cúp máy, tôi ngồi lặng trong bóng tối, nhìn ra cửa sổ. Ba năm sau, tôi chết trên đèo Thanh Lâm vì một chiếc phanh xe “gặp sự cố kỹ thuật,” đúng vào lúc tôi vừa phát hiện ra một phần sự thật này. Có lẽ không phải trùng hợp.
Điện thoại tôi rung lên. Một số lạ.
“Cô không nên ở một mình đêm nay.”
Tôi nhìn số điện thoại, không lưu tên, nhưng tôi biết chính xác đó là ai.
“Sao anh biết tôi đang ở đâu?” Tôi gõ lại.
“Tôi không biết. Tôi đoán.”
“Đoán giỏi vậy.”
“Tôi biết cô là người sẽ không về nhà sau đêm nay.”
Tôi nhìn màn hình một lúc lâu, rồi hỏi câu mà lẽ ra kiếp trước tôi nên hỏi từ ba năm trước.
“Anh là ai, và tại sao anh lại quan tâm chuyện tôi sống hay chết?”
Tin nhắn phản hồi đến chậm, như thể người kia đang cân nhắc từng chữ.
“Vì tôi từng nợ ông ngoại cô một mạng người. Và tôi không thích thấy món nợ đó trả bằng cách để cháu gái ông ấy chết oan.”
Tôi hẹn gặp Trần Mộc Thâm vào sáng hôm sau, không phải ở nhà hàng sang trọng nào, mà ở một quán cà phê nhỏ gần bờ sông, nơi ít người của cả hai gia tộc lui tới.
Hắn đến đúng giờ, mặc áo khoác đơn giản, không còn dáng vẻ công tử nhà giàu lạnh lùng như tối qua ở Minh Nguyệt.
“Tôi tưởng cô sẽ mang theo luật sư,” hắn nói, ngồi xuống đối diện.
“Nếu anh định hại tôi, luật sư cũng không giúp được gì. Nếu anh không định hại tôi, có luật sư chỉ khiến anh không nói thật.”
Hắn nhìn tôi một lúc, khóe môi hơi nhếch lên.
“Cô khác với những gì tôi nghĩ.”
“Người ta thường nghĩ sai về tôi. Kể cả anh.” Tôi rót trà, giữ giọng bình thản dù trong lòng căng như dây đàn. “Anh nói anh nợ ông ngoại tôi một mạng người. Kể tôi nghe.”
Mộc Thâm xoay ly cà phê trong tay, mắt nhìn xa xăm.
“Mười lăm năm trước, cha tôi phá sản vì bị đối tác lừa, nợ nần chồng chất, có người đến tận nhà đe dọa lấy mạng nếu không trả trong một tuần. Ông ngoại cô, khi đó chỉ là bạn làm ăn xa của cha tôi, không có nghĩa vụ gì, đã đứng ra bảo lãnh toàn bộ khoản nợ mà không đòi một đồng lãi, không đòi một điều kiện.”
“Vì sao ông lại giúp một người không quen biết thân thiết?”
“Ông nói, “Người ta chỉ cần một cơ hội để không phải chọn giữa danh dự và mạng sống. Tôi có dư khả năng cho cơ hội đó, sao lại không cho.” Cha tôi trả lại đủ tiền trong năm năm sau, nhưng món nợ ân tình đó, gia đình tôi luôn nhắc nhau phải trả.”
Tôi im lặng, cảm giác gì đó nghẹn trong ngực. Ông ngoại tôi, người đàn ông nghiêm khắc trong ký ức tôi, hóa ra còn có một mặt tôi chưa từng biết.
“Vậy còn gia đình anh bây giờ? Bố anh vừa đưa cho tôi một tờ hợp đồng chiếm đoạt tài sản của tôi tối qua.”
Mộc Thâm nhíu mày, có vẻ như câu hỏi này chạm đúng vết thương.
“Cha tôi và tôi không cùng một phe từ lâu rồi. Sau khi trả hết nợ, gia đình tôi giàu lên nhanh, và cha tôi bắt đầu tin rằng mọi cơ hội đều nên được nắm lấy, bất kể phương pháp. Ba năm trước, ông ấy bắt tay với Lâm Trí Viễn.”
“Bắt tay như thế nào?”
“Lâm Trí Viễn cần vốn để mở rộng công ty riêng, thứ mà anh ta không muốn dùng tên Tô gia hay liên quan đến cô. Cha tôi cần một con đường để thâu tóm dần Tập đoàn Bách Xuyên, công ty mà ông ngoại cô để lại cho cô, thông qua hôn nhân của cô. Hai người họ gặp nhau, và thỏa thuận là: Lâm Trí Viễn cưới cô, dần dần lấy được quyền kiểm soát tài sản, đổi lại nhà họ Trần cấp vốn và chia lợi nhuận.”
Tôi cười, một tiếng cười khô khốc.
“Vậy cuộc hôn nhân của tôi chỉ là một điều khoản trong hợp đồng làm ăn.”
“Tôi xin lỗi vì phải là người nói với cô điều này.”
“Không, tôi nên cảm ơn anh.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ít nhất kiếp này tôi biết sớm hơn ba năm.”
Mộc Thâm khẽ giật mình trước cách dùng từ “kiếp này,” nhưng không hỏi thêm, có lẽ hắn nghĩ tôi chỉ đang dùng cách nói ẩn dụ.
“Vậy tại sao anh phản bội cha mình để báo cho tôi biết?” Tôi hỏi tiếp. “Anh có thể im lặng, để mọi chuyện diễn ra, và anh vẫn được chia phần từ vụ làm ăn này.”
“Vì món nợ tôi nói không phải chỉ là tiền bạc.” Hắn nhìn tôi. “Ông ngoại cô, trước khi mất, có gặp riêng tôi một lần. Ông nói ông nghi ngờ cha tôi và Lâm Trí Viễn đang tính toán gì đó với cô, nhưng ông chưa có bằng chứng. Ông nhờ tôi, nếu có ngày cô gặp nguy hiểm, hãy tìm cách bảo vệ cô, dù chỉ một lần.”
Tôi ngồi lặng, nước mắt bất ngờ dâng lên. Kiếp trước tôi luôn nghĩ ông ngoại mất đi mà không kịp trăn trối gì, không kịp lo lắng gì cho tôi. Hóa ra ông đã cố gắng, chỉ là tôi không hề hay biết.
“Vậy tờ di chúc bổ sung tháng Ba, anh có biết gì về nó không?”
Mộc Thâm gật đầu, chậm rãi.
“Tôi biết nó là giả. Người công chứng viên đã ký tên trên đó, ông Vương, hiện đang làm việc cho công ty luật do chính cha tôi tài trợ ngầm. Nhưng biết là một chuyện, chứng minh trước tòa là chuyện khác. Cô cần bằng chứng cứng, không phải suy đoán.”
“Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên có gì đó giống như sự tin tưởng thật sự.
“Từ máy chủ lưu trữ hồ sơ công chứng của ông Vương. Và từ tài khoản ngân hàng của Lâm Trí Viễn, nơi tôi tin có dòng tiền bất thường đổ vào đúng tháng Ba năm nay.”
