Chương 1
Tôi chết trong một vụ tai nạn xe hơi được dàn dựng kỹ lưỡng, và mở mắt tỉnh dậy đúng vào buổi sáng ba năm trước, ngày tôi vẫn còn ngây thơ tin lời chồng. Lần này, tôi biết chính xác ai sẽ phản bội tôi, vào ngày nào, giờ nào.
Buổi sáng tôi tỉnh dậy lần thứ hai trong cuộc đời, điều đầu tiên tôi làm là nhìn xuống ngón tay mình.
Chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn đó.
Bạch ngọc, sáu ly, khắc hoa lan ở mặt trong, mua ở cửa hàng Lâm Ký đường Thiếu Lăng ngày 14 tháng 3 năm đó. Tôi nhớ từng chi tiết vì hắn đã kể câu chuyện đó cho tôi nghe hàng chục lần, giọng trầm ấm, mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, và tôi tin.
Tôi, Tô Vãn Thanh, từng tin như vậy.
Ba năm sau, tôi chết trên đoạn đường đèo Thanh Lâm, trong một vụ tai nạn mà cảnh sát ghi là phanh gặp sự cố kỹ thuật. Nhưng tôi biết. Trước khi xe lao xuống vực, tôi nhìn thấy số điện thoại trên màn hình của mình, cuộc gọi nhỡ từ một người tôi không ngờ, kèm một tin nhắn ngắn: “Đừng lái xe hôm nay.”
Người gửi tin đó là Trần Mộc Thâm, người mà tôi đã dành ba năm xem như kẻ thù.
Nhưng bây giờ là sáng ngày 14 tháng 3, ba năm trước.
Và tôi chưa đọc tin nhắn đó.
Tôi ngồi dậy, thở chậm. Phòng ngủ quen thuộc, ánh nắng buổi sáng xiên qua rèm the, mùi cà phê từ bếp vọng lên. Tiếng bước chân đều đặn trên cầu thang là của Lâm Trí Viễn, chồng tôi, người đã ký tên vào tờ hợp đồng hôn nhân với gia tộc Tô bằng một nụ cười lịch sự, rồi dành cả ba năm tiếp theo để đợi tôi tự tan biến.
Hắn sắp bước vào phòng này.
Sắp mỉm cười, hỏi tôi ngủ có ngon không, rồi đặt lên bàn một tờ lịch có khoanh đỏ ngày hôm nay, nhắc tôi về buổi gặp mặt tối nay với gia đình Trần.
Tôi đã từng run tay khi nhận tờ lịch đó.
Hôm nay tôi không run.
Vì tôi biết chính xác điều gì sẽ xảy ra ở buổi gặp mặt tối nay, ai sẽ nói câu gì, ai sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt nào, và quan trọng hơn, tôi biết chiếc nhẫn này nói dối điều gì.
Cửa phòng mở.
Lâm Trí Viễn bước vào, tóc chải gọn, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn. Hắn nhìn tôi với ánh mắt đó, dịu dàng vừa đủ, quan tâm vừa đủ, đủ để tôi từng nghĩ đó là tình yêu.
“Ngủ ngon không?”
Ba chữ. Đúng như tôi nhớ.
Tôi nhìn hắn một giây, rồi mỉm cười.
“Ngon lắm.”
Hắn đặt tờ lịch lên bàn. Ngày hôm nay khoanh đỏ, bên cạnh là hàng chữ nhỏ: “Gia đình Trần, 19h30, nhà hàng Minh Nguyệt.”
Lần trước, tôi nhìn tờ lịch này mà tim đập loạn. Tôi đã dành cả buổi sáng chọn váy, cả buổi chiều học cách cầm đũa sao cho đúng kiểu, cả buổi tối gật đầu cười khi người ta nói những điều tôi không hiểu.
Tôi đã cố rất nhiều để được chấp nhận.
Lần này tôi biết mình sẽ không cần.
“Tối nay anh muốn em mặc gì?” Tôi hỏi, giọng nhẹ.
Hắn khẽ ngạc nhiên. Lần trước tôi không hỏi câu này.
“Em mặc gì cũng được.”
“Ý anh là em mặc gì cũng không quan trọng lắm.”
Không phải câu hỏi. Hắn nhìn tôi, ánh mắt thoáng khó hiểu.
“Vãn Thanh…”
“Thôi được, em sẽ tự chọn.”
Tôi đứng trước gương, nhìn vào ngón tay trái.
Chiếc nhẫn bạch ngọc hoa lan, mua ở Lâm Ký đường Thiếu Lăng, giá bốn mươi hai nghìn tệ. Hắn kể câu chuyện đó cho tôi nghe rất nhiều lần. Tôi từng nghĩ đó là lãng mạn.
Sau này tôi mới biết, hắn kể câu chuyện đó cho ít nhất hai người khác, giọng trầm ấm y chang, mắt nhìn thẳng y chang.
Nhưng điều tôi chưa kịp biết, điều mà cái chết cắt ngang trước khi tôi hiểu ra, là tại sao Trần Mộc Thâm lại nhắn tin cảnh báo tôi.
Hắn và tôi không quen. Hoặc tôi nghĩ vậy.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra một phong bì nhỏ màu trắng mà tôi biết vẫn còn ở đó, vì tôi từng vứt nó đi mà không thèm mở.
Lần này tôi mở.
Bên trong là một tờ giấy gấp tư, nét chữ nam nhân viết vội.
“Đừng ký vào bất cứ tờ giấy nào sau bữa tối ngày 14. Nếu cô không hiểu lý do, hãy hỏi Lâm Trí Viễn về hợp đồng ủy quyền tài sản ký tháng Ba. Tôi không phải kẻ tốt, nhưng tôi không muốn nợ thêm.”
Ký tên: Trần Mộc Thâm.
Tôi đứng im một lúc lâu.
Lần trước tôi vứt phong bì vì nghĩ đó là trò khiêu khích của người đàn ông xa lạ muốn phá hoại hôn nhân của tôi. Lần trước tôi trung thành, ngây thơ, và chết vì điều đó.
Tôi gấp tờ giấy lại, cẩn thận.
Bữa tối ở Minh Nguyệt diễn ra đúng như tôi nhớ.
Mẹ Trần mặc áo đỏ, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi quay sang con trai bà ta nói chuyện khác. Bố Trần rót rượu, kể chuyện làm ăn. Lâm Trí Viễn ngồi cạnh tôi, tay đặt lên vai tôi đúng những lúc có người chú ý.
Và Trần Mộc Thâm ngồi đối diện, nhìn tôi.
Tôi chưa từng để ý hắn kỹ đến vậy. Lần trước tôi tránh mắt vì nghĩ hắn thù địch. Lần này tôi nhìn thẳng.
Hắn không thù địch.
Hắn lo lắng.
Cuối bữa, đúng như tôi nhớ, bố Trần đặt lên bàn một tờ giấy, giọng nhẹ như đang nói chuyện thời tiết.
“Thủ tục nhỏ thôi, Vãn Thanh ký giúp là xong.”
Lần trước tôi ký.
Lần này tôi nhấc tờ giấy lên, đọc từng dòng.
Cả bàn im lặng. Loại im lặng mà người ta không quen ai cản.
“Đây là ủy quyền toàn bộ phần tài sản thừa kế từ ông ngoại em,” tôi nói, giọng bình thản, “cho pháp nhân Tập đoàn Trần Gia quản lý. Không thời hạn. Không điều kiện thu hồi.”
Lâm Trí Viễn siết tay tôi dưới gầm bàn.
“Em không cần đọc kỹ vậy, anh đã xem rồi.”
“Ồ.”
Tôi đặt tờ giấy xuống, mỉm cười nhìn hắn.
“Vậy thì anh ký đi.”
Không ai nói thêm câu nào.
Lâm Trí Viễn cười, kiểu cười mà tôi từng nghĩ là dịu dàng.
“Vãn Thanh, em đang làm mọi người khó xử.”
“Em biết.”
Tôi đứng dậy, nhặt túi xách.
“Và em nghĩ đó là điều tốt nhất em có thể làm tối nay.”
Mẹ Trần ho khan. Bố Trần nhìn xuống ly rượu. Không ai trong số họ quen với việc con mồi tự bước ra khỏi bẫy bằng hai chân.
Chỉ có Trần Mộc Thâm, vẫn ngồi yên, nhìn tôi.
Lần này tôi không tránh mắt hắn.
Hắn gật đầu, rất khẽ.
Kiểu gật đầu của người vừa trả xong một món nợ.
Tôi bước ra khỏi Minh Nguyệt, đêm lạnh hơn tôi nhớ, và trong đầu chỉ còn một câu hỏi duy nhất bám theo từng bước chân.
Nếu Trần Mộc Thâm biết Lâm Trí Viễn từ tháng Ba, thì hắn biết điều gì nữa mà tôi vẫn chưa hỏi?
