Chương 1
Kiếp trước, thứ cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi xe lao xuống vực là chiếc nhẫn vàng trên tay Trương Mộ Thần, người đàn ông tôi đã yêu mười hai năm, đang đút cho cô gái khác ăn kem ngay trên cầu Cảnh Hà.
Tôi tỉnh dậy lúc hai mươi tuổi, ngày mùng ba tháng Một năm 2014.
Không khóc. Không run.
Chỉ nằm trên giường ký túc xá nghe tiếng thở đều của ba đứa bạn cùng phòng, nhìn chằm chằm lên trần nhà ố vàng, và suy nghĩ một điều duy nhất.
Căn hộ số 1207, chung cư Minh Châu, quận Đông.
Năm 2026, con đường trước mặt tòa nhà đó mở thêm hai tuyến metro. Giá từ bảy trăm triệu lên mười bốn tỷ. Tôi biết vì năm đó chính Trương Mộ Thần đã mua một căn ở đó, tặng “người bạn gái lâu năm” của hắn.
Người bạn gái lâu năm đó không phải tôi.
Sáng hôm sau tôi gọi cho môi giới.
Tên cô ấy là Liễu Khanh, giọng lanh lợi, hỏi ngay: “Em sinh viên năm mấy rồi, mua được không?”
“Chị cứ dẫn tôi đi xem,” tôi nói. “Tiền lo được.”
Tiền, tôi có thể lo được. Vì tôi nhớ chính xác ngày mùng tám tháng Hai năm 2014, một cổ phiếu nhỏ của công ty dược phẩm Hằng Sinh sẽ tăng đột biến vì thông tin sáp nhập bị rò rỉ. Tôi còn nhớ ngày, còn nhớ giờ.
Kiếp trước tôi cũng biết chuyện đó.
Nhưng hôm ấy Trương Mộ Thần gọi tôi ra công viên ngồi ngắm tuyết, tôi bỏ điện thoại trong túi, không mua.
Lần này tôi không bỏ điện thoại vào túi vì bất cứ ai.
Liễu Khanh dẫn tôi đến tầng mười hai lúc ba giờ chiều. Căn hộ trống, sàn gỗ cũ, cửa sổ nhìn ra con phố hẹp có hàng cây long não.
Tôi đứng giữa phòng, nhắm mắt lại một giây.
Mười hai năm. Tôi đã dành mười hai năm đi theo một người đàn ông, nhường việc, nhường cơ hội, nhường cả quyền được nghĩ đến bản thân.
Rồi chết trên cầu Cảnh Hà vì nhìn thấy hắn đút kem cho người khác.
Tôi mở mắt.
Tôi nói với Liễu Khanh: “Tôi đặt cọc hôm nay.”
Cô ấy nhìn tôi như nhìn người mất trí.
“Em… chắc chưa? Căn này bảy trăm hai mươi triệu, đặt cọc tối thiểu hai mươi mấy triệu đó.”
“Tôi biết.”
Liễu Khanh nhìn lại một lần nữa, rồi không hỏi thêm. Có lẽ trong nghề của cô, người ta học được rằng đừng hỏi nhiều khi khách hàng đã có giọng đó.
Giọng của người không còn gì để mất.
Tôi gọi cho bố lúc tối. Không phải để xin tiền.
Để nhắc ông một việc.
Kiếp trước, tháng Ba năm 2014, bố tôi có một khoản tiền dành dụm hai mươi năm, định mua mảnh đất ở quê. Ông đã hỏi ý tôi. Tôi lúc đó đang bận nhắn tin cho Trương Mộ Thần, gật đầu cho xong.
Ông mua. Rồi tranh chấp kéo dài bảy năm. Tiền mất, người mệt.
Lần này tôi nói: “Bố ơi, mảnh đất đó đừng mua. Con nghe người ta nói khu đó có vấn đề pháp lý, sổ đỏ chưa rõ ràng.”
Bố im một lúc. “Mày biết từ đâu?”
“Con tìm hiểu. Bố tin con không?”
Ông cười nhẹ. Tiếng cười quen thuộc đến mức tôi suýt nghẹn họng.
Giọng bố… tôi đã không nghe được mười hai năm rồi, vì ông mất năm 2019, khi tôi còn đang bận khóc vì Trương Mộ Thần phụ bạc.
“Tin chứ,” bố nói. “Con gái bố mà.”
Tôi đặt máy xuống, nhìn ra cửa sổ ký túc xá.
Không khóc.
Chỉ ngồi yên một lúc lâu, để cảm giác đó chìm xuống đáy ngực rồi hóa cứng lại.
Hôm sau tôi ra ngân hàng, rút phần tiền học bổng tích lũy ba năm, cộng với khoản làm thêm dịch thuật tôi nhớ mình từng tiêu hết vào những buổi hẹn hò không ai đếm xỉa.
Hai mươi sáu triệu. Vừa đủ đặt cọc.
Liễu Khanh cầm hợp đồng, nhìn tôi ký tên, hỏi nhỏ: “Em không sợ à?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Sợ.
Tôi đã sợ rất nhiều thứ trong kiếp trước. Sợ Trương Mộ Thần giận, sợ anh ta buồn, sợ nói thẳng ý kiến thì anh ta bỏ đi.
Bây giờ thì không.
Không phải vì tôi dũng cảm hơn.
Mà vì tôi đã biết cái giá của sự sợ hãi rồi, nó đắt hơn bất kỳ căn hộ nào trên đời.
“Không sợ,” tôi nói, rồi ký tên.
Chiếc phong bì nằm trong ngăn kéo bàn học của tôi từ sáng.
Tôi đã biết nó ở đó. Kiếp trước tôi cũng nhận được nó vào đúng ngày này, lá thư tay của Trương Mộ Thần, chữ viết nghiêng, mực xanh, nói rằng hắn thích tôi, rằng hắn muốn thử.
Kiếp trước, tôi đọc xong run tay.
Hôm nay tôi cầm phong bì lên, không mở.
Ngồi một lúc.
Rồi đặt xuống bàn, lấy tờ giấy trắng, viết ngược lại.
Không phải thư từ chối. Tôi không nợ hắn một lời giải thích nào.
Chỉ một câu: “Tôi đã đặt cọc căn hộ đường Lâm Tức. Chúc anh vạn sự như ý.”
Gấp lại. Bỏ vào hộc tủ.
Nếu kiếp trước tôi là người nhận thư, thì kiếp này tôi là người viết đơn mua nhà.
Sự khác biệt nhỏ thôi, nhưng đủ để thay đổi mọi thứ.
Tối đó, tôi mở máy tính, kéo lại file bản thảo dịch thuật bỏ dở từ năm ngoái.
Kiếp trước tôi từng được mời dịch một bộ sách kinh tế lớn, từ chối vì Trương Mộ Thần nói tốn thời gian, ảnh hưởng đến hai người.
Lần này tôi gõ email nhận lời, tay không run.
Ngoài cửa sổ, hàng long não xào xạc.
Tôi không biết mười hai năm tới tôi sẽ ra sao. Không ai biết. Kể cả người đã chết một lần rồi sống lại.
Nhưng tôi biết một thứ chắc chắn:
Căn hộ đường Lâm Tức mười năm sau sẽ tăng hai mươi lần.
Bố tôi sẽ không mất tiền vì mảnh đất tranh chấp.
Và lá thư của Trương Mộ Thần sẽ nằm trong hộc tủ cho đến khi mực phai, không có ai thèm đọc lại.
Tôi vươn vai, tắt đèn bàn.
Đây là đêm đầu tiên trong kiếp này tôi ngủ mà không mơ thấy cây cầu Cảnh Hà.
Sáng hôm sau tôi thức dậy lúc sáu giờ, không cần báo thức.
Kiếp trước tôi hay ngủ nướng vì Trương Mộ Thần thích nhắn tin đêm khuya, hỏi han linh tinh, rồi hắn ngủ còn tôi thì thức.
Bây giờ điện thoại tôi tắt nguồn từ mười giờ.
Tôi pha cà phê, mở file dịch thuật, đọc lại đoạn hôm qua dừng. Tay gõ đều. Nắng sớm rọi qua ô kính nhỏ, vệt vàng dài trên sàn gỗ thuê.
Đây chưa phải nhà của tôi.
Nhưng căn hộ đường Lâm Tức đã có tên tôi trong hợp đồng đặt cọc, và bản thảo này sẽ trả nốt phần còn lại.
Không ai tặng tôi cái gì.
Không ai cần tặng.
Tám giờ, điện thoại bật lên, một tin nhắn hiện ra từ số lạ.
Tôi nhìn tên hiển thị.
Trương Mộ Thần.
Nội dung chỉ bốn chữ: “Em nhận được chưa?”
Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục gõ, không trả lời.
Hắn hỏi về lá thư.
Điều hắn chưa biết là người con gái đọc lá thư đó run tay mười hai năm trước… đã không còn tồn tại nữa.