Chương 7
– Anh đến đây làm gì? Tôi hỏi, hơi bất ngờ khi gặp anh ngoài sảnh tòa nhà công ty.
– Tôi có người quen làm trong ban quản lý tòa nhà này, hôm nay qua thăm, tình cờ thấy cô bước ra từ phòng họp lớn. Anh cười nhẹ. Không ngờ cô dược sĩ ở hiệu thuốc nhỏ lại là một cổ đông quan trọng của một công ty lớn thế này.
Tôi không biết nên giải thích thế nào cho gọn, chỉ đáp ngắn.
– Là một câu chuyện dài.
– Tôi không vội. Anh nhìn tôi. Nếu cô muốn kể, tôi sẵn lòng nghe.
Chúng tôi ngồi lại ở quán cà phê gần đó, tôi kể cho anh nghe phần lớn câu chuyện, từ buổi đọc di chúc, đến cuốn sổ tay, đến vụ kiện và cuộc họp cổ đông vừa kết thúc. Tôi không kể về tấm ảnh và mối liên hệ giữa mẹ tôi với bà Tề, vì phần đó tôi vẫn chưa hoàn toàn sắp xếp được cảm xúc của mình.
Anh lắng nghe, không ngắt lời, chỉ đến cuối mới hỏi một câu.
– Vậy giờ cô định làm gì tiếp theo? Tiếp tục ở lại công ty đó với vai trò cổ đông, hay quay về với hiệu thuốc nhỏ?
– Tôi không nghĩ hai việc đó loại trừ nhau. Tôi đáp. Nhưng nếu phải chọn nơi tôi muốn dành nhiều thời gian hơn, tôi chọn hiệu thuốc.
Anh mỉm cười, có vẻ hài lòng với câu trả lời đó.
– Vậy tôi mong khách hàng cũ sẽ sớm quay lại đông như trước, sau khi tin tức trên mạng lắng xuống.
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn vướng một điều. Tin tức ác ý lan trên mạng trước đó, ai là người đứng sau phát tán, vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng. Tôi nghi ngờ chính là phía công ty đối thủ, muốn gây áp lực dư luận trước khi ra tay thâu tóm, nhưng tôi chưa có chứng cứ cụ thể.
Tối đó, khi tôi về đến nhà, một tin nhắn lạ gửi đến điện thoại, không có số định danh, chỉ một dòng ngắn.
“Cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc? Còn một bí mật nữa, liên quan đến cái chết của bà Tề, mà cô chưa từng biết.”
Tôi đọc lại dòng tin nhắn nhiều lần, tay lạnh đi vì một cảm giác bất an lan dần trong lòng.
Bà Tề mất vì tai biến lần thứ ba, sau hai lần trước đó đã khiến bà liệt nửa người. Đó là điều tôi đã chứng kiến và chăm sóc bà tận tay trong những ngày cuối, không có gì đáng nghi ngờ về nguyên nhân y khoa.
Nhưng dòng tin nhắn lại gợi ý một điều khác.
Tôi gọi cho ông Đặng, hỏi xem ông có manh mối gì về người gửi tin nhắn ẩn danh này không. Ông im lặng một lúc, rồi nói một điều khiến tôi giật mình.
– Tôi cũng vừa nhận được một tin nhắn tương tự, cách đây hai ngày.
– Nội dung là gì?
– Hỏi tôi có chắc cái chết của bà Tề là tự nhiên không, và gợi ý tôi nên kiểm tra lại hồ sơ bệnh án trước khi bà nhập viện lần cuối.
Tôi quyết định đến bệnh viện nơi bà từng điều trị, xin gặp bác sĩ phụ trách chính, dù biết đây là một yêu cầu nhạy cảm.
Bác sĩ, một người phụ nữ trung niên từng trực tiếp theo dõi bà trong những tháng cuối, ban đầu khá dè dặt, nhưng sau khi biết tôi là người trực tiếp chăm sóc bà mười năm, bà mới chịu nói rõ hơn.
– Lần tai biến cuối, có một điểm tôi từng thấy lạ, nhưng không đủ cơ sở để báo cáo chính thức. Chỉ số thuốc chống đông trong máu bà cao hơn mức bình thường đáng kể so với đơn thuốc đang dùng.
– Có thể do nhầm liều không?
– Có thể. Nhưng cũng có thể do ai đó đã tự ý tăng liều thuốc mà không thông qua chỉ định của tôi.
Tôi nhớ lại, trong những tuần cuối, ngoài tôi, còn có một người khác thường ra vào phòng bà để mang thuốc và đồ ăn, đó là người giúp việc mới được Tề Tuấn thuê riêng để hỗ trợ tôi, với lý do tôi cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Nếu nghi vấn này là thật, người chịu trách nhiệm không chỉ đơn giản là một sai sót y khoa, mà có thể là một âm mưu có chủ đích, nhằm vào chính bà Tề, ngay trước khi bà kịp thay đổi điều gì trong khối tài sản đang được sắp xếp.
Tôi lập tức tìm cách liên hệ với người giúp việc đó, một phụ nữ tên Triệu Mai, từng được Tề Tuấn giới thiệu vào làm trong ba tháng cuối trước khi bà Tề qua đời.
Nhưng số điện thoại cũ không còn liên lạc được, và khi tôi hỏi văn phòng nhân sự của công ty gia đình họ Tề, họ cho biết cô ấy chỉ là người được thuê ngoài, không có hồ sơ chính thức lưu lại địa chỉ thường trú.
Tôi mang nghi vấn này đến gặp Tề Minh Hạo, không giấu giếm điều gì.
Anh nghe xong, sắc mặt thay đổi rõ rệt.
– Em nghĩ ai đó cố ý làm hại mẹ?
– Tôi không khẳng định điều đó. Nhưng có những điểm bất thường cần được làm rõ, và người duy nhất có thể trả lời lại đang mất tích.
Tề Minh Hạo trầm ngâm một lúc, rồi nói.
– Người giới thiệu Triệu Mai vào làm không phải Tuấn trực tiếp, mà qua một công ty dịch vụ gia đình. Anh nhớ mang máng, công ty đó có liên quan đến một người bạn của Tuấn, người sau này hóa ra làm việc cho phía công ty bất động sản đang muốn thâu tóm chúng ta.
Tôi sững lại. Nếu đúng như vậy, đường dây này không đơn giản chỉ là một sự trùng hợp.
– Anh nghĩ Tuấn có liên quan trực tiếp không?
– Anh không muốn tin điều đó. Tề Minh Hạo lắc đầu. Nhưng anh sẽ giúp em tìm ra sự thật, dù người đó có là em trai anh hay không.
Chúng tôi cùng nhau lần theo manh mối, từ công ty dịch vụ gia đình, ông Đặng dùng quan hệ cá nhân để xin trích xuất hồ sơ thuê người, cuối cùng tìm ra một địa chỉ cũ của Triệu Mai ở một thị trấn nhỏ ngoài thành phố.
Khi đến nơi, căn nhà đã bỏ trống từ lâu, hàng xóm cho biết cô ấy rời đi đột ngột cách đây vài tháng, mang theo một số tiền lớn, không nói lý do.
– Có ai đến tìm cô ấy trước khi cô ấy rời đi không? Tôi hỏi một bà cụ hàng xóm.
– Có một người đàn ông, đi xe sang, đến gặp riêng cô ấy một lần. Sau lần đó, cô ấy bắt đầu thu xếp đồ đạc.
Bà cụ miêu tả sơ qua đặc điểm người đàn ông đó, và khi tôi đưa ảnh Tề Tuấn ra hỏi, bà cụ gật đầu chắc chắn.
– Đúng là người này.
Tôi và Tề Minh Hạo quay về thành phố, mang theo bằng chứng đủ để đối chất trực tiếp với Tề Tuấn.
Lần này, anh không còn vẻ lạnh lùng cố hữu khi nghe chúng tôi trình bày những gì đã tìm được. Mặt anh trắng bệch, tay siết chặt thành ghế.
– Tôi không có ý định làm hại mẹ. Anh nói, giọng run rẩy. Tôi chỉ… tôi cần một khoản tiền gấp để xử lý phần nợ đầu tiên, trước khi nó lan rộng. Triệu Mai là người tôi thuê, nhưng tôi chỉ dặn cô ấy chú ý xem mẹ có ý định thay đổi di chúc theo hướng nào không, để tôi kịp chuẩn bị, không phải để làm hại mẹ.
– Còn việc liều thuốc bị tăng bất thường? Tôi hỏi thẳng.
Tề Tuấn cúi đầu, im lặng rất lâu.
– Tôi không biết về việc đó. Có thể Triệu Mai đã tự ý làm gì, vì bên công ty bất động sản kia cũng tiếp cận cô ấy riêng, hứa cho một khoản tiền lớn nếu cô ấy báo cáo tình hình sức khỏe và tài sản của mẹ cho họ. Tôi không biết rõ họ yêu cầu cô ấy làm thêm gì khác.
Tôi nhìn anh, không biết nên tin bao nhiêu phần trong lời giải thích đó. Nhưng có một điều tôi chắc chắn, dù Tề Tuấn có cố ý hay không, chính sự tham lam và nóng vội của anh đã mở đường cho người ngoài len vào, gây ra hậu quả mà có thể không ai trong gia đình từng mong muốn.
Chúng tôi quyết định trình báo toàn bộ thông tin cho cơ quan điều tra, để làm rõ vai trò của Triệu Mai và phía công ty bất động sản trong cái chết của bà Tề, đồng thời để Tề Tuấn chịu trách nhiệm pháp lý cho phần việc anh đã làm, dù không trực tiếp gây ra cái chết của mẹ mình.
Tề Lam, khi biết toàn bộ sự thật, không nói được lời nào trong nhiều ngày, chỉ lặng lẽ đến hiệu thuốc của tôi mỗi buổi chiều, ngồi một góc, không nói gì nhiều, chỉ muốn có người ở bên.
– Tôi từng nghĩ, gia đình mình chỉ thiếu tiền bạc thì mọi mâu thuẫn sẽ hết. Cô nói trong một buổi chiều như vậy. Giờ tôi mới hiểu, thứ thiếu nhất không phải là tiền, mà là sự tin tưởng lẫn nhau.
Vài tuần sau, kết quả điều tra chính thức được công bố, xác nhận liều thuốc bất thường là do Triệu Mai tự ý thực hiện theo yêu cầu của một bên thứ ba, nhằm đẩy nhanh quá trình suy yếu sức khỏe của bà Tề, để công ty đối thủ có cơ hội thâu tóm sớm hơn dự kiến. Triệu Mai sau đó bị bắt giữ tại một thành phố khác, còn công ty bất động sản liên quan bị điều tra mở rộng về hành vi can thiệp bất hợp pháp vào nội bộ doanh nghiệp khác.